- Đô đường, chợ muối Từ Châu mọi người đã bàn bạc chia chác xong rồi, Đô đường hãy lấy hai thành hùn vốn được không?
Lúc này mới là nói đến việc chính, đám buôn muối sẽ không đi tranh cướp tiền bạc sản nghiệp gì đó với đám binh đinh Đông Xưởng này làm gì, nhưng chợ muối đối với bọn họ mà nói rất trọng yếu.
Mã Xung Hạo cười gật gật đầu, Phùng Kim Đức và gia chủ thương nhân buôn muối Dương gia bên cạnh trao đổi ánh mắt, lại nói.
- Chợ muối bên phía cửa sông Thanh Giang đó mới dựng, lại có nơi khác muốn phân chia lợi nhuận, thì không chia hai thành được, lưu lại cho Đô đường chỉ có một thành, mong Đô đường chớ ghét bỏ.
Vẻ tươi cười trên mặt Mã Xung Hạo không hề giảm, thanh âm mềm mại nói.
- Nếu bên này chỉ cho ta một thành, thì những thôn trang ở bãi cỏ hoang phía bắc phủ Hoài An đó chúng ta bàn sau.
Nơi rộng lớn giữa Bi Châu và Hải Châu, đều là vùng đất hoang giữ làm nơi nấu muối. Bãi hoang nước mặt đồng chua này hoàn toàn là nơi hoang dã, vốn dĩ không có bóng người, đám buôn muối chỉ màn tới món lời của nghề muối, cũng chẳng muốn để ý tới chỗ này.
Nhưng hiện tại Triệu Tiến lại khai khẩn nơi này trở thành một đại điền trang ngăn nắp thịnh vượng, có ruộng đất càng ngày càng tươi tốt, có nhân đinh đã quen cày ruộng, còn có đường thông suốt bốn phương, còn có đường xá thông suốt bốn phương, đã cũng gần giống tầm vóc huyện thành. Mà bao nhiêu đất và hộ dân thế này đều là tài sản của riêng một người. Những thứ này sau khi Triệu Tiến bị giết tất nhiên sẽ được mọi người phân chia, một dãi Hải Châu của đám buôn muối và bãi cỏ hoang này khoảng cách rất gần, tất nhiên phải gần nước thì lấy được trước rồi.
Một vùng này, bọn họ vốn tưởng Mã Xung Hạo không chú ý tới, lại không ngờ bị thẳng thừng nhắc đến, Phùng Kim Đức và mấy vị bên cạnh thần sắc lập tức trở nên ngượng ngùng lúng túng.
Nhưng đến lúc tối muộn cũng không đưa ra được lời cuối cùng nào, chỉ là nói đợi đại sự làm xong lại bàn, Mã Xung Hạo cũng biết lúc này không nên ép quá căng, dù sao sau lưng đám buôn muối cũng có người thế này thế kia chống lưng.
Đợi sau khi đến Dương Châu, đãi ngộ của đám Mã Xung Hạo này càng tốt hơn nữa, bên ngoài thành có trang viên của đám thương gia giàu có, thoải mái bố trí mấy trăm nhân mã này, cung ứng càng không cần nói, rượu thịt nữ nhân, muốn gì có nấy.
Binh đinh bên dưới ăn uống no đủ, đầu mục dẫn đội cũng đều thoả lòng thích chí, ăn chơi sảng khoái, trong thành Nam Kinh trên dưới bao nhiêu người nhòm như vậy, làm gì có sung sướng thế này.
- Lão Mã, ông nói tám trăm người này của chúng ta có nên dọn sạch Dương Châu này hay không? Ở đây khắp nơi là vàng bạc, chỉ cần động tay một lần, mấy đời tiêu không hết, nữ nhân chơi đến mức không chơi nổi nữa.
Say sưa mơ màng hai ngày, giao tình giữa Từ Thiết Bưu và Mã Xung Hạo nhanh chóng trở nên tốt đẹp, sau khi uống nhiều rồi, Từ Thiết Bưu lớn miệng nói với Mã Xung Hạo.
Những lời này nói với Cẩm Y Vệ, thực là vì chán sống quá lâu rồi, nhưng Mã Xung Hạo lại lơ đễnh, cười trả lời.
- Thành Dương Châu này tuy có Thủ bị, nhưng làm gì thấy được quân thủ thành. Tám trăm tinh kỵ chúng ta đối phó với một nơi thế này, thì chính là dùng dao mổ trâu giết gà rồi. Nhưng chúng ta nếu động đến Dương Châu, đại quân đông nam tây bắc đều đến đối phó với chúng ta, hiện giờ chúng ta là đợi lão Lục Lang Sơn đến hội hợp. Nhưng nếu phải động, lão Lục Lang Sơn chính là đến đánh chúng ta đấy.
- Tùy tiện nói cho vui thôi. Từ gia chúng ta đời đời chịu ơn nước nhà, làm sao làm ra loại việc đại nghịch bất đạo này được.
Từ Thiết Bưu có lẽ sau khi uống rượu nói lỡ lời, nhưng cũng biết nói bù lại.
Sau khi nói xong câu này, Từ Thiết Bưu nhíu mày buồn bực nói.
- Lẽ ra tin gì đó sớm nên đưa đến rồi, chúng ta đến Dương Châu, lão Lục cũng hẳn là đến Dương Châu rồi. Giờ cũng chậm trễ mất hai ngày rồi, làm sao còn chưa tới.
Lúc say khướt, nói một câu là được rồi, không có ai sẽ để ý nhiều, nhưng sáng sớm ngày hôm sau, Từ Thiết Bưu còn ôm nữ nhân ngủ ngon lành, cửa bị người ta gõ đập không chút lễ độ.
Từ Thiết Bưu bị giật mình tỉnh dậy, cử chỉ đầu tiên là mò đoản đao dưới gối, nhưng sau đó lại thả lỏng, thân tín của Mã Xung Hạo là Mã Lục bên ngoài cửa.
Mã Lục bẩm báo.
- Từ lão gia, lão gia nhà tôi nhận được tin, nói người của Lục Toàn Hữu hai ngày trước đã đi rồi, đến thẳng tới cửa sông Thanh Giang.
Nghe được cái này, sắc mặt Từ Thiết Bưu lập tức trở nên khó coi, đợi y vội vàng mặc quần áo chỉnh tề vào liền đến gặp Mã Xung Hạo, phát hiện thần sắc Mã Xung Hạo không tốt hơn y bao nhiêu.
Mã Xung Hạo nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm.
- Cái lão già này tính toán ghê gớm thật, muốn đến cửa sông Thanh Giang trước phát tài đây.
Từ Thiết Bưu tức giận hét lớn.
- Gọi các anh em sửa sọan đi, còn ở lại Dương Châu nữa, chỉ e mọi người đều nhũn chân rồi.
Lúc này Mã Xung Hạo cũng không có sắc mặt tốt, bực bội nói.
- Không cần vội, ông ta ở đó cũng không phát tài nổi, nhiều nhất chỉ là mượn tội mưu phản lừa bịp đám phú hộ kia. Nghĩ tới ngược lại là hay, sau lưng đám phú hộ đó đều có người chống đỡ, ông ta không danh không phận, ai thèm đếm xỉa đến ông ta.
Sáng sớm ngủ dậy nhận được tin, vốn nên cấp tốc xuất phát, hơn nữa tám trăm kỵ binh này đều là ăn vận gọn nhẹ, không cần tiếp tế lương thảo gì. Về lý mà nói hẳn là rất nhanh đã có thể nhổ trại xuất phát, nhưng phóng túng mấy ngày hôm nay khiến tay chân của mọi người đều đã chậm đi rất nhiều, dùng giằng đến lúc mặt trời ngả tây, một đội này mới dọc theo Vận Hà đi về phía bắc.
Đội kỵ binh này lại không muốn nhiễu dân, con buôn dân chúng trên đường tất nhiên cũng không dám trêu chọc, đều tránh từ xa, tò mò nhìn.
Vừa nghe nói gia đinh thân binh Phó tổng binh Lang Sơn đã chạy đến cửa sông Thanh Giang, ở đó không biết ăn chơi đàng điếm, vét đầy tiền tài thế nào, trên trên dưới dưới trong đội của Mã Xung Hạo đều kích động nóng vội. Cho dù không nỡ rời Dương Châu, nhưng trên đoạn đường kế tiếp lại không lãng phí giờ giấc. Qua Cao Bưu Châu, qua huyện Kinh Bảo Ứng, nhanh chóng đến trong địa phận phủ Hoài An, còn cửa sông Thanh Giang lại ở ven rìa của phủ Hoài An và phủ Dương Châu.
Trước khi lên đường, Mã Xung Hạo đã tính toán rất lâu, không chỉ có người ở Từ Châu an tĩnh dò hỏi quan sát, bên phía cửa sông Thanh Giang cũng có tai mắt của y, cho nên một đội nhân mã của bọn họ vừa tới, lập tức có người đến bẩm báo tiếp ứng.
- Thân binh của Lục đại nhân đã đến rồi, lúc mới đến đã phái người đi chỗ ở của thương gia giàu có khắp nơi. Nói là bọn họ cấu kết phản tặc, triều đình đã phái đại quân tiến đến tiêu diệt. Nếu không muốn theo giặc làm phản, thì phải quyên nạp quân nhu, đến lúc đó tất nhiên sẽ giúp đỡ xin tha thứ biện hộ cho.
- Nhưng chỗ dựa của đại thương nhân bên chỗ cửa sông Thanh Giang này quá vững chắc, quá quen thuộc với quan trên, vốn rằng không đếm xỉa những lời này. Bọn họ liền bảo ngay với Lục đại nhân lấy công văn ra, còn nói ngông cuồng tự định ra danh nghĩa, tội này cũng nặng không kém.
- Đám thương nhân này chính là vua vùng cửa sông Thanh Giang này. Cái tên Thủ bị Sơn Dương Tần mỗ vốn thuộc quản hạt của Phó tướng Lang Sơn. Kết cuộc binh đinh của y ngược lại chống đối với thân vệ của Lục đại nhân, có mấy lần suýt chút nữa đánh nhau.
- Triệu Tiến còn lưu lại gần hai nghìn người ở đây, là binh tốt nhất đẳng, gọi là cái gì đoàn luyện. Đám người này không biết là đầu quân cho nhà giàu hay bị đám phú hộ đó dùng bạc mua rồi, hiện giờ cũng là giương nanh múa vuốt, thân vệ của Lục đại nhân vốn dĩ không dám làm xằng bậy.
Vốn dĩ cả đám Mã Xung Hạo rất nôn nóng phẫn nộ, nhưng sau khi nghe được những lời này mới đầu nhạo báng, sau đó lại là ngạc nhiên.
Mã Xung Hạo tức giận gầm lên.
- Quả thật là vô pháp vô thiên, đây có còn là thiên hạ Đại Minh nữa không?
Đội ngũ mà Mã Xung Hạo mang theo với bốn trăm kỵ binh của Lang Sơn đều ở cùng một doanh trại, ở đó cũng là binh trạm đám buôn muối bố trí. Lúc hai bên gặp mặt, đội binh mã của Mã Xung Hạo là bộ dạng rất vui sướng khi thấy người chịu thiệt, còn binh mã Lang Sơn có dáng vẻ rất là chán chường ủ rũ. Người dẫn đội của binh mã Lang Sơn khiến mọi người rất kinh ngạc, không ngờ là một văn sĩ trung niên, tự báo họ tên gọi là Thi Bình Ngao.
Đối với người này, Mã Xung Hạo thân là Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ cũng có chút hiểu biết, biết là tâm phúc phụ tá của Phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu, cho nên thái độ rất khách khí.
Thi Bình Ngao cũng không kiêu căng không siểm nịnh Mã Xung Hạo, nhưng lời nói rất thẳng thắn.
- Mã đại nhân, lần này đến Từ Châu, chúng ta không có danh nghĩa, cần được nhất chính là khí thế. Không chỉ để dân chúng thân sĩ biết chúng ta có danh nghĩa xuất binh, còn phải để người của chúng ta cảm thấy đúng lẽ hợp tình. Bằng không chớ nói dọa được người khác, những nghịch đảng dựa vào Triệu tặc sẽ không chạy tứ tán, Triệu tặc đó cũng sẽ không có y khiếp sợ. Một vùng cửa sông Thanh Giang này, nhất định phải thuần phục, nhất định phải để bọn chúng biết Triệu Tiến mưu phản, nếu hiện giờ còn u mê, thì chính là theo nghịch tặc, sau này phải chịu tội lớn nhốt vào ngục.