Tuy nhiên đoàn luyện có sáu liên được trú đóng bên cạnh Từ gia, Từ gia cũng rút con cháu trai tráng và cả thanh niên trai tráng trong lò rèn mỏ quặng tổng cộng tám trăm người tới trú đóng tại Từ Châu, ở ngay gần thành trì.
Nhìn thấy sắp xếp này, người sáng suốt liên tưởng đến chuyện trước đây Từ Trân Trân động can qua ở Từ gia là suy đoán ra nguyên nhân, khi Từ Châu nguy cấp, Từ gia là nơi nhảy múa điên cuồng nhất của cả Từ Châu, đám cử nhân tú tài đó còn biết đi xa tránh hiềm nghi, còn Từ gia này lại có rất nhiều người muốn lật trời.
Cho dù sau đó bị Từ Trân Trân dọn dẹp một lần, nhưng không ai dám bảo đảm sẽ có lần thứ hai hay không, rõ ràng là người nhà mình nhưng lại không yên lòng nhất, đây cũng là câu chuyện cười. Đoán chừng an bài đoàn luyện này là thủ đoạn cứng rắn, lần sau lại có gì bất ổn nữa thì không cần tính sổ sau khi xong việc, mà là thẳng tay động thủ.
Người ở Từ Châu và khắp chốn bận tâm tới nơi này đều tự cho rằng chỗ đúng ra phải nhắm tới là liên trưởng, đội trưởng của Triệu Tự Doanh vân vân, chứ không mấy người bận tâm đến việc mở phân hiệu khắp nơi của Vân Sơn Hành.
Tiệm buôn Vân Sơn năm đó là sản nghiệp của Vân Sơn Tự, mặc dù về sau bị Triệu Tiến thâu tóm. Nhưng chương quỹ và tiểu nhị của cửa hiệu các nơi không có đổi mới quá lớn, người thường cũng cảm thấy không biến đổi lớn gì cả. Chẳng qua chỉ là một cửa hiệu chiếu theo lẽ thường buôn bán mà thôi. Đối với các thế lực để mắt tới Triệu Tự Doanh, tiệm buôn Vân Sơn này cũng chẳng qua là tràng diện gom góp của cải kiếm tiền, loại tiệm buôn này khắp cả thiên hạ đều có, không cần để ý tới quá nhiều.
Nhưng những phân hiệu mới mở của Triệu Tự Doanh lại không phải vì làm ăn buôn bán, trong mỗi một gian tiệm buôn, chẳng có gì khác ngoài mấy loại người chưởng quỹ, phòng thu chi và tiểu nhị. Trước mắt Từ Châu trở nên phồn hoa, hộ thương nhân các nơi tụ tập như mây, thợ giỏi làm ăn không cần quá nhiều. Sản nghiệp Triệu Tự Doanh muốn chiêu mộ người, khẳng định vô cùng tấp nập.
Nhưng hiện giờ những phân hiệu này mở ra lại rất chậm chạp, bởi vì chính là không có đầy đủ người. Đòi hỏi của Triệu Tự Doanh quá nghiêm ngặt, chưởng quỹ chỉ được xuất thân từ ba thứ. Một là một đám chưởng quỹ Như Huệ và Chu Học Trí dẫn dắt. Một là chưởng quỹ và phòng thu chi xuất thân lưu dân. Còn lại chính là người trong đội học đinh. Không có thân phận này, thì không làm được chưởng quỹ những phân hiệu này.
Có ba cái xuất thân này, chỉ nói được là nước cờ đầu, phải được ba người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí sau khi đồng ý mới được bổ nhiệm.
Tất nhiên Triệu Tự Doanh là nơi Triệu Tiến làm chủ, cũng có ngoại lệ ở đây. Đó chính là theo Triệu Tiến đồng ý, trong Lại mục một châu bốn huyện của Từ Châu có người được cho đi làm chưởng quỹ, gia đinh dưới bậc liên trưởng cũng được đi làm chưởng quỹ. Ngoại lệ này nói tới ai nấy đều chê cười, ở trong nha môn làm sai dịch đã uy phong, ở Triệu Tự Doanh làm đội trưởng đó càng nở mày nở mặt, bằng cái gì đòi làm chưởng quỹ một cái phân hiệu. Chuyện làm ăn của Vân Sơn Hành hiển nhiên không tồi, nhưng cũng không phải phân hiệu khắp chốn đều kiếm được tiền.
Nhưng chuẩn mực định cao như vậy, về phần những phòng thu chi phân hiệu này, trừ ba loại xuất thân bên trên, tiệm buôn Tôn gia, và con cháu xuất thân trong sạch trên đất Từ Châu, có người bảo đảm mới bổ nhiệm, còn tầng bậc tiểu nhị này, thì chỉ có người trong trang viên Từ Châu, Bi Châu cùng với lưu dân mới được giao cho.
Nghiêm khắc cũng chỉ nghiêm khắc chút, nói thẳng ra chẳng qua là mở phân hiệu, người ngoài không cảm thấy có gì không đúng, nhưng Triệu Tiến vì chuyện này chần chừ không có đi trang viên bờ đông hồ Lạc Mã và cửa sông Thanh Giang. Ba người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí thường xuyên đỏ mặt tía tai tranh cãi chọn lựa người làm chưởng quỹ. Đây chính là khiến người ta tò mò.
Gian phân hiệu thứ nhất của Vân Sơn Hành mở ở châu thành Từ Châu, điều này càng khiến cho mọi người cảm thấy lạ lùng. Trong châu thành không phải có tổng hiệu Vân Sơn Hành và ba gian phân hiệu rồi sao? Sao còn muốn trên cầu đắp thêm cầu, làm điều thừa như vậy?
Tuy nhiên gian phân hiệu này vừa mở, tất cả đã rõ ràng muốn làm cái gì rồi. Đầu tiên là ôm hết thuế phú chưa thu cùng với thu thêm các nơi của vùng quản hạt thuộc nha môn tri châu Từ Châu, đều phải trước tiên giao tới cho phân hiệu này, mới sẽ chuyển cho nha môn, sau đó chính là trưng dụng điều động dân làm sai dịch. Sổ ghi chép tổng điều tra đã ở trong tay bọn họ, triệu tập sức dân tu bổ tường thành đường phố, đào móc sông đào hộ thành và mương máng ngoài thành, làm chuyện như thế cũng do phân hiệu này tập hợp đi làm. Chi ra các loại tiêu tốn trưng thu chưa nộp, thu thêm, sức dân bá tánh dựa vào làm công miễn trừ thuế. Thứ ba chính là trưng thu phí dụng. Đại Minh có danh mục thuế thương lại chưa từng thấy thu qua, đa phần là Lại mục sai dịch tự mình làm chủ đi lừa gạt, hoặc là bạc thường lệ ngầm ước định. Nhưng lần này phân hiệu Triệu Tự Doanh lại bất đầu định ra con số hiệu buôn làm ăn mỗi tháng mỗi năm phải giao nộp, cũng phải giao cho phân hiệu này.
Ngoài ra, những người đội Nội Vệ không có ẩn giấu được nữa cũng phải đi phân hiệu trông coi, chợ búa giang hồ khắp nơi phải nghe theo an bài của "ba chưởng quỹ tọa điếm" này.
Sau khi biết được nhiều như thế, không cần người thông minh cũng biết phân hiệu Vân Sơn này rốt cuộc là làm cái gì. Đây không phải chính là nha môn quan phủ trên đất này hay sao? Trông coi thuế khóa, hộ dân và trị an, có những chuyện nha môn quản còn không được kỹ lưỡng như thế.
Trách sao mấy người đọc sách dưới trướng Tiến gia theo dõi sát sao với chuyện này như thế, người làm việc trong phân hiệu đòi hỏi nghiêm khắc như vậy. Triệu Tiến này tuổi tác mới hai mươi, thật là có bản tính trầm ổn, mọi người đều cho rằng hắn muốn phất cờ tạo phản, không ngờ rằng còn đẩy mạnh hai tầng lớp trong ngoài như thế.
Bởi vì mở và vận hành phân hiệu Vân Sơn Hành này đều rất rắc rối, hơn nữa ý nghĩa trọng đại, cho nên mở cực kỳ chậm chạp. Sau khi bắt đầu mở ở châu thành Từ Châu và Tiêu huyện, Đang Sơn đang trù hoạch, Phong huyện và Bái huyện cũng theo đó bắt đầu trù hoạch, nhưng ngày mở ra phải chậm hơn bờ nam Hoàng Hà. Tuy nhiên chỗ Từ gia Cảnh Sơn lại làm rất nhanh, Vân Sơn Hành mở riêng ở nơi đó một gian phân hiệu. Người phân hiệu nơi này chọn lựa cũng không nghiêm khắc giống như các nơi khác, người Triệu Tự Doanh phái đi không chiếm tới một phần, còn lại đều là bọn người quản sự và tộc nhân trung thành với Từ Trân Trân.
Người ngoài nhìn thấy những điều này, cũng có người cảm thấy hiện giờ vào được Vân Sơn Hành này ngày sau chưa biết chừng tiền đồ vô lượng, người khôn khéo còn suy ngẫm tới một điểm, cho dù Tiến gia bại rồi, mọi người làm ăn buôn bán trong điếm của hắn cũng không gán lên được tội danh theo giặc, chỗ tốt có, tội lỗi ít.
Gia nhập Triệu Tự Doanh làm gia đinh vũ đao động thương, trên chiến trường đánh nhau chết đi sống lại, rất nhiều gia đình không hạ được quyết tâm này, không nỡ để con cái của mình đi liều lĩnh. Nhưng đi tiệm buôn, cửa hiệu làm tiểu nhị gì đó, điều này lại không hề hấn gì. Trong một lúc, các nơi chiêu mộ tiểu nhị lại vô cùng sôi nổi, rất có cảnh tượng năm đó Triệu Tự Doanh chiêu binh.
Tuy nhiên Vân Sơn Hành cùng với các phân hiệu bên dưới, còn có chỗ người ngoài nhìn không thấy, đó chính là cung ứng dự trữ trang bị lương thực các đoàn, các đại đội Triệu Tự Doanh thường ngày Triệu Tiến cũng giao cho phân hiệu các nơi đó lo liệu.
Ở trong phân hiệu gánh vác những việc này cũng là chưởng quỹ, được gọi là "chưởng quỹ gia đinh" người này xuất thân gia đinh Triệu Tự Doanh, thường thường là gia đinh lúc huấn luyện chiến đấu bị thương, rút lui đi vào trong điếm gánh vác những việc này. Bên dưới chuyên trông coi sáu gã đoàn luyện, những đoàn luyện này thì không phải kẻ bị thương bệnh nặng mà là người trẻ tuổi học tập một loạt chuyện sổ sách, tồn trữ, vận chuyển.
Chưởng quỹ gia đinh chịu hai tầng quản hạt của Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành, một khi có việc quân lúc chiến đấu, gia đinh và đoàn luyện quản hạt nơi đó liền thuộc về Triệu Tự Doanh.
So với thận trọng chỗ Từ Châu, các trong trang viên các nơi xung quanh Từ Châu lấy lưu dân làm chính, các phân hiệu mở cũng rất dễ dàng. Điều kiện chọn người nơi đó rất phóng khoáng, dù sao các trang viên dường như đóng kín bưng, mặc cho ai cũng lật không được bầu trời. Trừ khiến cho tiểu nhị, phòng thu chi xuất thân lưu dân thay phiên chuyển đổi lẫn nhau, còn mời bọn người chưởng quỹ, tiểu nhị từng trải lão luyện của tiệm buôn Tôn gia tới truyền thụ.
Theo tiến cử của Từ Trân Trân, rất nhiều người Từ gia Cảnh Sơn cũng gia nhập phân hiệu này, Từ gia buôn bán than sắt nhiều năm, người làm việc trong tiệm buôn, cửa hiệu thật không thiếu.
Cử động này khiến rất nhiều người trong ngoài Triệu Tự Doanh sinh lòng cảnh giác, cũng có người lén lút từng nói trước mặt Triệu Tiến.
- Triệu Tự Doanh là cơ nghiệp của Tiến gia, cần dùng nhiều người Triệu gia, đừng cho người ngoài tham dự quá nhiều.
Tuy nhiên lời đồn thổi như thế rất nhanh đã tan biến vô tung, nguyên do rất đơn giản, Từ Trân Trân có điệu bộ muốn đánh nát toàn bộ Từ gia. Sau khi nàng đi sang một lần đã hoàn toàn tung quyền rồi, hiện giờ Từ gia Cảnh Sơn, gần như là bọn thân tín Chu Học Trí và Như Huệ trông coi ở nơi đó. Từ Hậu Sinh thì làm quản sự trong trang viên của Vân Sơn Tự, Từ Bản Vinh cũng trú ở trang viên lớn mới dựng gần Hà Gia Trang, vốn dĩ không quản sự vụ Từ gia.