- Đầu óc ngươi hỏng rồi hay sao? Sau khi dọn sạch cửa sông Thanh Giang, binh mã các nơi sẽ tới đánh ngươi. Lúc đó ngươi đi nơi nào, chẳng lẽ chạy lên trên biển, ngươi có thuyền sao?
- Con bà nó lão tử có đao, ông đây biết đánh nhau, còn phải nhịn cơn giận của đám phú hộ béo mập ấy. Cho dù không dọn sạch được nơi này, chúng ta đi sang đấy áp bức, muốn chúng ta không động đao binh, vậy thì ngoan ngoãn cầm bạc ra đây. Ta cũng không tin...
- Nhỏ giọng một chút, lời này nếu truyền về Nam Kinh, không cần Quốc công ra tay, cũng có những người muốn đem ngươi về rút gân lột da.
- Đây không phải là nói đùa sao? Cửa sông Thanh Giang này tốt như vậy, không có thành lũy, cũng không có binh lính bảo vệ, nhìn chính là một miếng thịt bày ra trên bàn.
Phía dưới đều nghị luận xôn xao, lời nào cũng có, những lời này cũng thông qua đủ loại con đường truyền đến tai Mã Xung Hạo.
Lúc ăn cơm tối, mấy người Mã Xung Hạo và Từ Thiết Bưu, Thi Bình Ngao ở cùng một chỗ, bàn bạc việc này sinh này, không nhịn nổi mà cảm thán mấy lời.
- Bọn tiểu nhân càng ngày càng khó trói buộc.
Từ Thiết Bưu phủ Ngụy Quốc Công dẫn đội giọng điệu căm hận nói.
- Phía trên không phát lương bổng, hết thảy đều tự lo. Chúng ta ở bên trong thành Nam Kinh mười mấy năm cũng không có việc gì để làm, kham khổ luyện tập, lại không bằng đám hào hoa xa xỉ làm ăn buôn bán này. Nhìn khẳng định có oán giận, cũng có lúc ta hận không được rút đao ra đi chém giết sảng khoái. Thấy bọn hắn thương ngày mũi hướng lên trời, lúc định rõ chân tướng còn kiêu căng như thế hay không.
Lời này vừa nói ra, ngay cả trên mặt Thi Bình Ngao xuất thân văn sĩ cũng tỏ ý tán thành, Mã Xung Hạo nâng chén rượu lên muốn nói điều gì nhưng muốn nói lại thôi, đến cuối cùng chỉ thở dài nói.
- Bây giờ những kẻ cầm đao làm việc như chúng ta lại không có lợi lộc. Mồm miệng ton hót lại nắm từng đống tiền của, vừa có cuộc sống tốt, vừa làm ăn giàu có. Ngân lượng gì cũng moi móc, lại được gọi là thanh cao. Chúng ta ngược lại, lương bổng lúc tới tay đều không có đủ hạn mức.
- Song đợi lần này thành công, liền không cần phải lo lắng chuyện khốn khiếp lương bổng kia nữa. Triệu Tiến kia tuổi tác rất trẻ sao tích góp vơ vét được nhiều như vậy. Làm xong, tất cả chúng ta đều sẽ mấy đời ăn không hết rồi. Mặc kệ là chuyện quan hay việc riêng, cũng làm thành tất.
Mã Xung Hạo cuối cùng cũng cười nói mấy lời khí thế.
Từ Thiết Bưu cười không nói tiếp, nhưng Thi Bình Ngao bên kia như co điều suy nghĩ chốc lát rồi nói.
- Xem ra là Mã đại nhân vẫn còn muốn về kinh sư đa.
Mã Xung Hạo trả lời cũng rất thật thà.
- Nam Kinh tuy tốt, lại chỉ nên dưỡng già. Muốn làm việc, muốn gầy dựng cơ nghiệp, vẫn phải đi kinh thành.
Đúng lúc này thì, lại nghe bên ngoài có người báo, nói là Đại sứ kho lương Thường Doanh ở cửa sông Thanh Giang Liên Bình An đến.
Một Đại sứ kho lương vỏn vẹn không quá cửu phẩm, trên người Từ Thiết Bưu còn có phẩm hàm Chỉ huy Đồng tri, đây chính là võ tướng tam phẩm, lại xuất thân từ phủ Quốc Công, trong mắt Từ Thiết Bưu nào có hạng tiểu nhân vật này, căn bản không có gì để nói cả.
Nhưng Mã Xung Hạo cả ngày đi theo dõi cục diện Nam Trực Lệ, Thi Bình Ngao thân là phụ tá thân tín của Phó tướng Lang Sơn, thật biết rõ phân lượng của Liên Bình An này, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy được trên mặt hiện lên ý cười.
Mã Xung Hạo cười nói.
- Lão Từ, không cần coi khinh Liên Bình An này, thân thế ông ta chưa hẳn là thua kém phủ Quốc Công đâu. Sau lưng ông ta ít nhất cũng có một Thái giám và Thượng thư chống đỡ đấy.
Nói đến nước này, Từ Thiết Bưu cũng trịnh trọng lên, Mã Xung Hạo lại thay đổi vẻ trầm ổn thường ngày, phấn khởi nói.
- Lời nói lúc ban ngày kia quả nhiên là hữu dụng, cục diện cửa sông Thanh Giang bây giờ đã mở ra.
Phẩm cấp hai bên chệnh lệch nhau quá lớn, mọi người mặc dù coi trọng, cũng không lẽ nào tự mình đi ra tiếp đãi, chỉ dặn dò người đi mời Liên Bình An vào đây.
Chớ nhìn Liên Bình An là Đại sứ kho lương cửu phẩm, nhưng võ tướng như Mã Xung Hạo cùng Từ Thiết Bưu, thật đúng là không được gã để ở trong mắt. Vừa bước vào phòng cũng làm đủ khiêm nhường của người phẩm cấp thấp, cố nặn ra mấy giọt nước mắt, ngay lập tức quỳ gối hành đại lễ.
Tất cả mọi người đều là người trong nghề góp vui lấy lệ, hiển hiên sẽ không để cho Liên Bình An quỳ xuống. Mã Xung Hạo bước nhanh tới một bước đỡ y dậy, thân thể Liên Bình An khá mập mạp, cân nặng thật đúng là không hề nhẹ, với thân thủ của Mã Xung Hạo suýt nữa không đỡ được.
- Cửa sông Thanh Giang chúng tôi chịu họa của Triệu Tiến kia không nhẹ, tất cả mọi người đều nhẫn nhục mà sống qua ngày, lúc nào cũng ngóng triều đình phái người xuống chủ trì công đạo, hôm nay rốt cục cũng đã gặp rồi. Hạ quan cảm động đến rơi nước mắt.
Liên Bình An cũng rất thuần thục nói chuyện trước toàn trường.
Không đợi mấy người Mã Xung Hạo nói lời khách khí, Liên Bình An liền lau sạch mấy giọt nước mắt đó đi, nghẹn ngào hỏi.
- Không cần biết có ý chỉ hay không, để cho hạ quan quỳ nghênh đón.
Đều là người trong quan trường, then chốt bên trong ai cũng hiểu rõ trong lòng, Liên Bình An vừa hỏi đã nói vào điểm mấu chốt, sắc mặt Thi Bình Ngao không đổi, Tư Thiết Bưu nhìn về phía Mã Xung Hạo.
Vẻ mặt Mã Xung Hạo trịnh trọng, nghiêm nghị nói.
- Bản quan ở Nam Kinh nhận được cấp báo. Nói Triệu Tiến ở Từ Châu kia mưu đồ tạo phản, chuyện gấp phải tòng quyền. Bản quan vừa cấp báo cho kinh sư vừa lên đường đi trước, phòng ngừa xảy ra bất trắc.
Lời nói rất đường hoàng, nhưng thần thái điệu bộ ba người đều rơi vào mắt Liên Bình An, cũng nhìn hiểu nhiều chuyện, vẻ mặt Liên Bình An vẫn thành khẩn như cũ, lời nói lại dồn dập hơn nhiều.
- Mấy vị đại nhân lần này đến làm đại sự đấy, chắc hẳn là sự tình cấp bách, hạ quan cũng không tiện quấy rầy. Xe ngựa gian nan vất vả, trước biếu hai ngàn lượng bạc trắng. Việc bình loạn trộm cướp này tiêu tốn quá lớn, đây ít nhiều cũng là tiếp viện. Nếu có cần gì khác, xin cứ nói, hạ quan nếu làm được nhất định sẽ cố hết sức đi làm.
Tới nơi lời lẽ buồn thảm, rời đi nhanh gọn dứt khoát, biến hóa này khiến trên mặt tất cả đều có chút không nhẫn nhịn được, nhưng con số “hai ngàn lượng bạc trắng” làm cho mắt ba người sáng rực lên. Đại sứ kho lương Liên Bình An này cũng nhìn ra lần này vô cớ xuất binh, chẳng qua là mượn thế áp người, cảm thấy không sao bền chắc liền muốn đi. Theo phán đoán như vậy, còn chi ra hai ngàn lượng bạc, coi như cung phụng của đám thương nhân buôn muối, lần này cũng không trắng tay rồi.
Nếu như làm thành công vậy chỗ tốt có được bao lớn, trong lòng mọi người đều như có lửa hừng hực.
Lúc Liên Bình An kia tới Mã Xung Hạo không hề ra nghênh đón, nhưng lúc tiễn đích thân đưa ra, sắp ra cửa, Liên Bình An chần chừ tí, liền nói.
- Không dối gạt gì đại nhân, hãng xe Vân Sơn kia vốn dĩ là sản nghiệp của hạ quan, lại bị Triệu Tiến chiếm lấy. Nếu như đại nhân bằng lòng vì hạ quan chủ trì công đạo. đến lúc đó hãng xe này còn phiền được đại nhân chiếu cố nhiều hơn.
Trên mặt Mã Xung Hạo cười tươi, thản nhiên nói.
- Chuyện không thành thì thôi. Chuyện nếu thành, ta muốn hai thành.
Liên Bình An cũng không tỏ vẻ quá kích động, chỉ chắp tay nói.
- Lần đi từ Châu này, đại nhân có mấy phần chắc thắng?
Mã Xung Hạo tràn đầy tự tin nói.
- Nếu như ngươi am hiểu việc binh đao, cũng biết ta đây có gần hai ngàn tinh kỵ thì rốt cục là có sức mạnh thế nào. Nói trở lại, thân quân Cẩm Y như ta gióng trống khua chiên đi lùng bắt phản tặc, ai dám chống đỡ. Chúng có lẽ không sợ hơn trăm người của ta đay, chẳng lẽ chúng không sợ hai ngàn tinh kỵ của ta. Chúng dù to gan đến mấy, chẳng lẽ cũng không sợ triều đình này, chẳng lẽ không sợ trăm vạn đại quân trong thiên hạ Đại Minh sao?
Liên Bình An bị mấy lời nói ấy dừng bước, thở dài cảm thán nói.
- Thiên uy cuồn cuộn, bọn chuột nhắt ở thôn quê làm sao biết thiên uy ru. Những lời đại nhân nói này, quả nhiên là thổi mây mù để thấy trời xanh, hạ quan đã rõ.
Vốn nghĩ vị này muốn nói cáo từ, lại không nghĩ rằng Liên Bình An chắp tay hành lễ cười nói.
- Đối với chỗ đại nhân, hạ quan còn có dâng thêm bạc uống trà ăn ngủ, chỉ vỏn vẹn ngàn lượng, đại nhân chớ nên ghét bỏ.
Trong lòng Mã Xung Hạo đã rõ, nếu không có những lời nói bên ngoài này, Liên Bình An cũng sẽ không có một ngàn lượng bạc này, y cười nói.
- Một ngàn lượng bạc này coi như là cấp cho một đội người này của bản quân.
Nhìn Liên Bình An như còn muốn nói nữa, Mã Xung Hạo thản nhiên nói ra.
- Liên đại sứ, sau khi chuyện thành công, trong mắt chúng ta còn có ba ngàn lượng này sao?
Liên Bình An như bừng tỉnh, cười chắp tay thi lễ xin cáo biệt.
Lời nói không nói quá nhiều, bạc cũng đưa tới thật, ba ngàn lượng cũng không phải là một đống quá lớn, bày hẳn ở trong phòng, được ánh lửa chiếu rọi trắng bóng vô cùng lói mắt.
Từ Thiết Bưu lầm bầm một câu.
- Con bà nó, đây là ba ngàn lượng?
Ánh mắt Thi Bình Ngao cũng không rời khỏi đống bạc, nhưng lại giả vờ trấn định ở đó rung đùi, cảm thán nói một câu.
- Lúc nào cũng nghe nói nơi này là giàu có khắp thiên hạ, nhưng vẫn không cảm giác được, hôm nay xem như đã thấy được rồi, thấy được rồi.
Mã Xung Hạo hít thở cũng có chút nặng nhọc, ở đó buồn bực nói.
- Đây vẫn là bị thằng nhãi Triệu Tiến kia dọa sợ, bọn chúng không dám lộ rõ ra.nếu như chúng ta làm nên đại sự của Từ Chầu, núi vàng biển bạc cũng không có gì lạ lẫm.