Sau khi nghe thấy cách làm này, mọi người trong phòng đều trầm mặc. Triệu Tiến, Trần Thăng và Cát Hương cùng Vương Triệu Tĩnh đều coi là hiểu được chút binh pháp, lúc bình thường cũng suy ngẫm đạo lý công thủ. Cách Hùng Đình Bật này đề xuất thoạt nhìn rất tiêu cực, không có lòng tiến thủ, nhưng lúc này lại là cách ổn thỏa nhất. Liêu Trấn Liêu Đông vốn ban đầu là lãnh thổ của Đại Minh, ngoại trừ ở ngoài Trường Thành ra, bên trong không có phòng tuyến, cũng không có sắp đặt sẵn gì. Quân Kim Nữ Chân Kiến Châu mỗi lần tiến quân đều thần tốc không cách nào ngăn cản, muốn công nơi nào liền công nơi đó, không kiêng nể gì. Mà hiện tại Hùng Đình Bật chính là thiết lập phòng tuyến bên trong, trước tiên không vội đi thu phục những vùng đất bị quân Nữ Chân đánh hạ, mà là xây dựng, cải tạo một phòng tuyến, ngăn cách vùng đất này với bên ngoài. Quân Kim vừa tới, phòng tuyến này chặn bọn chúng ở bên ngoài, kìm giữ lẫn nhau, cho Đại Minh có thêm thì giờ sẵn sàng, tới thời cơ phản công sẽ đánh lại.
Trước kia, mỗi lần thất bại ở Liêu Đông, hoàng đế và người dân luôn kinh ngạc. Ngay cả thượng thư Vương Hữu Sơn đều cảm thán, nói Nữ Chân Kiến Châu là nơi một phủ xa xôi nhất, chỉ là một nước nhỏ, sao lại đánh cho đại quân của Đại Minh thảm hại như vậy. Ý bên trong đó là, đế quốc Đại Minh lớn như vậy, đối phó với một thế lực nhỏ như bộ lạc Nữ Chân Kiến Châu lại còn thất bại, điều này thật sự là vô lý, mà Hùng Đình Bật lần này lại đặt Đại Minh vào vị thế yếu nhược. Sắp xếp của ông rất rõ ràng, nhất định phải có ưu thế binh lực tuyệt đối, phải có lương thực đầy đủ, đảm bảo an toàn phòng thủ, không nhắc tới tấn công.
Phương lược như thế này nghe ra rất “tự huyễn hoặc mình”, lại có chút đáng khinh, nhưng đối với người biết binh pháp mà nói, đây mới là hợp lẽ nhất. Phương lược như vậy, tối thiểu đảm bảo bất bại, đảm bảo quân Kim tấn công tới sẽ không phải lần nào cũng tiêu diệt sạch hoặc là nuốt luôn một cánh quân đội Đại Minh, sẽ không để tiếp diễn tình trạng một bên tăng một bên giảm như hiện nay nữa.
- Đại ca, các vị, có phải cảm thấy làm như vậy rất ổn thỏa hay không?
Vương Triệu Tĩnh cười khổ hỏi, lập tức lắc đầu tiếp tục giải thích.
- … Ngự sử Lưu Quốc Tấn chiêu mộ người Liêu làm lính, hơn mười bảy vạn bốn nghìn quân được chiêu mộ này được bố trí ở Trấn Giang, Khoan Điện, Ái Dương, Thanh Hà các nơi ở Liêu Đông. Sau nửa tháng binh lính mới chiêu mộ ở Thanh Hà bỏ chạy tứ tán, các nơi Trấn Giang Khoan Điện, Ái Dương cũng bỏ trốn quá nửa…
Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau. Nói cách khác, phương lược của Hùng Đình Bật rất đúng đắn, nhưng căn bản không thi hành được. Duy trì ưu thế binh lực, tân binh ở nhiều nơi đã bỏ trốn hết sạch thì còn duy trì được ưu thế gì nữa.
- … Ngự sử Tuần án Liêu Đông Trần Vu Đình trong tấu chương cũng nói, tân binh mới chiêu mộ bỏ trốn rất nghiêm trọng. Theo tướng lĩnh các nơi trình báo: Chỗ Hùng Cẩm bỏ trốn hơn một ngàn chín trăm người, chỗ Dương Vu Vị bỏ trốn hơn một ngàn năm trăm người, chỗ Biện Vi Bằng bỏ trốn hơn hai ngàn sáu trăm người, chỗ Lý Như Trinh bỏ trốn hơn bốn trăm bảy chục người, chỗ Triệu Suất Giáo bỏ trốn hơn bốn trăm chín chục người. Do số bỏ trốn quá nhiều, binh lực yếu ớt, xin nhanh chóng ra lệnh chiêu mộ thêm…
Những lời tiếp theo càng khiến sắc mặt mọi người thêm lạ lẫm. Mọi người đều biết thói quen quân tướng lĩnh ăn tiền khống, binh mã dưới trướng so với con số đưa ra ít hơn vài trăm đến cả ngàn cũng không lấy làm lạ, nhưng hiện tại những kẻ ăn tiền khống này phải báo số lính đào ngũ, như vậy thấy được tình trạng bỏ trốn. Binh mã mà những tướng quân này mang theo không giống với những tân binh trước mặt, bọn họ đều là lão tướng của Liêu Trấn, doanh trại mang theo cũng được coi là nòng cốt của Liêu Đông, rất có sức chiến đấu. Nhưng đội quân như vậy cũng bỏ trốn quá nhiều, thật là khiến người khác không còn lời nào để nói. Lúc mới đầu còn nghe nói phương lược của Hùng Đình Bật kia khả thi, nhưng đối chiếu với những điều phía sau thì ngược lại, thật sự là đáng cười.
Không biết ai đó thở dài một tiếng, tất cả mọi người đều không có hứng thú nói chuyện. Vương Triệu Tĩnh ho khan, thần sắc còn nghiêm túc hơn hồi nãy, buồn bực nói.
- Ở đây có một tính toán cốt lõi cần phải nói cùng mọi người. Việc quân lương, sau khi chúng ta chặn lại thì cũng mặc kệ, những người trong nha môn cũng không để ý. Hiện tại xem ra, thật sự là có chút coi nhẹ rồi.
- … Tháng chín, vì quân lương cho Liêu Đông không đủ, mỗi mẫu thu thêm ba phân năm hào, cả nước cộng lại là hai trăm ba mươi vạn lượng. Cuối tháng mười một, thiên tử lại phê duyệt thỉnh cầu việc chu cấp cho binh mã Liêu Đông của Diêu Tông Văn, mỗi mẫu lại thu thêm ba phân năm hào, cả nước tăng thêm hai trăm vạn lượng. Lúc viết thánh chỉ phát ra, Hộ bộ có tin tức, thiên tử có ý lệnh cho các tỉnh mỗi mẫu đất ruộng thu thêm hai phân, để dùng cho hai bộ Binh, Công không bị thiếu thốn, ngoài ra còn có ba vạn bảy nghìn cỗ xe, bảy vạn bốn nghìn con trâu…
Mấy người Triệu Tiến vẻ mặt còn tốt, hai người Như Huệ ở bên cạnh và Chu Học Trí vừa trở về sắc mặt biến đổi. Bọn họ tổng quản trang viên và việc buôn bán đã lâu, tất nhiên hiểu rõ những điều này rốt cuộc là con số như thế nào. Vương Triệu Tĩnh thở dài, trầm ngâm một lát rồi nói.
- Đại ca, năm nay thuế ruộng định mức vốn không quá ba trăm mười vạn lượng, sau khi thêm vào quân lương sẽ phải thu thêm hơn năm trăm vạn lượng.
Con số này mọi người trong phòng đều nghe hiểu, ai nấy đều có điệu bộ cứng họng, trố mắt. Triệu Tiến lắc đầu, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng mới lên tiếng.
- Nếu như muốn tính toán chỗ tốt cho người ở dưới, nghìn vạn lượng tựu chung hẳn có, chỉ sợ còn là không chỉ như vậy.
Như Huệ thì thào nói.
- Trách không được hiện giờ là lúc trời đông giá rét, lưu dân bách tính chạy tới Từ Châu chúng ta ngược lại nhiều thêm. Thà rằng chịu chết rét chứ cũng không muốn ở lại chịu chết đói. Năm thứ hai này không biết còn thảm như thế nào nữa. Ài!
Mọi người vẫn không nói gì, cứ như vậy an tĩnh một lúc. Cát Hương lại ho khan vài tiếng. Triệu Tiến nhìn sang, biết Cát Hương có chuyện muốn nói, hắn gật gật đầu, Cát Hương tiến lên một bước, nhìn mọi người rồi nói.
- Đại ca, tiểu đệ lại muốn liều lĩnh. Triều đình thu thuế nặng như vậy, nhân dân khẳng định sẽ chịu không nổi. Năm đó cảnh lưu dân chạy loạn khẳng định vẫn sẽ tái diễn, đây chính là cơ hội của chúng ta. Đại ca, chúng ta phải chăng nên chuẩn bị cho tốt?
Lời này vẫn cẩu thả như trước, lỗ mãng như trước, tuy nhiên không ai trách cứ y. Mọi người trầm mặc một lúc rồi đều nhìn về phía Triệu Tiến. Triệu Tiến cũng trầm mặc, cứ an tĩnh như vậy một lúc thì mở miệng nói.
- Không vội, chúng ta đợi, lúc này nơi nơi kêu khổ, nhưng cũng chưa thật sự nghe thấy có bao nhiêu người kêu khổ. Điều này nói rõ vẫn còn nhẫn nhịn được, đợi đến thật sự loạn rồi hãy nói tiếp. Vẫn là câu nói cũ, chúng ta không vội, chúng ta đợi một ngày chính là lớn mạnh một ngày, sẽ càng nắm chắc thêm một chút.
Mọi người đều gật đầu. Biểu tình của Chu Học Trí có chút ngổn ngang trăm mối.