- Nhưng sang đây vừa nhìn thấy, các ngươi làm việc vẫn còn tiết chế, oán khí của dân đất này cũng không lớn, điều này cũng khiến người ta không ngờ đến. Vùng đất hảo lánh bậc này chắc chắn sẽ có một số việc làm người người oán trách, các ngươi lại không làm quá đáng, điều này khiến cho đao của đại nhân nhà ta không rơi xuống nữa.
Nghe Điền tiên sinh nói, sắc mặt ba tên ở dưới biến từ sợ hãi thành cười đau khổ, nào đâu phải mọi người không muốn mó tới, nói rõ ra là không được và không dám. Không nói đến sáu hộ lớn nơi này có lợi lộc gì đều chia ra, cho dù dân chúng ngoài sáu hộ lớn đó bọn họ cũng không dám làm quá đáng. Nguyên nhân rất đơn giản, có Triệu Tự Doanh ở đấy, nếu như làm quá đáng những người này đi tìm Triệu Tư Doanh đòi lấy công bằng. Vậy chỉ có hai con đường, một là chết, một là cả nhà đi đến bãi cỏ hoang Bi Châu làm khổ sai cả đời.
Hiện tại ở huyện Vĩnh Thành lợi ích chỉ có hai con đường. Một là thuế khóa định sẵn thường lệ, sau khi Triệu Tự Doanh ôm lương sai, sẽ xuất ra một phần để mọi người chia lãi. Thứ hai là chơi huê hồng thường lệ của đường muối và đường buôn bán. Ngoài ra đều không có cách nào lấy được. Trước đây còn có tên to gan đục khoét, vị Tôn Truyền Đình anh minh này vừa đến, ai cũng không dám làm loạn, tấm gương đang ở ngay trong đại lao.
Những việc này Tôn tri huyện và những người của y không cách nào biết được. Bọn họ dù có am hiểu quy củ lề lối trong nha môn hơn nữa, bọn họ cũng không phải người đất này, cục diện hiện tại này, cũng sẽ không có ai đi nói tỉ mỉ với họ.
Hơn nữa Tôn Truyền Đình và thuộc hạ của hắn đến, mới đầu đã dùng thủ đoạn sấm sét, sau đó lúc nào cũng gõ đập, dù có ai muốn nhích lại gần lôi kéo làm quen cũng không có cơ hội.
Tôn Truyền Đình nói có xong cũng có chút kích động.
- Các ông chỉ nghĩ trưng thu quân lương mang tới của cải dồi dào, lại không nghĩ mặt hại của trưng thu quân lương. Những năm gần đây thiên tai liên tục, các nơi đến nuôi sống mình còn khó, huống chi lại lại tới một cái thuế quân lương bóc lột thậm tệ. Bên trên định ra một con số, phía dưới mỗi tầng lại tăng lên, đến người dân thì trở thành một con số lớn. Sau khi nộp đủ thì năm tới không có cái mà ăn, không khéo đến nhà cửa ruộng vườn cũng gán đi hết. Đây đâu phải đối sách khẩn cấp, rõ ràng là ngọn nguồn của họa loạn.
Điền tiên sinh chỉ khe khẽ lắc đầu, nghĩ thầm công tử nhà mình vẫn còn trẻ, mở miệng là nói đến việc khác.
- Vốn dĩ đã chào hỏi mấy vị rồi, do Tôn đại nhân chặn lại trưng thu quân lương của huyện này. Bên trên khiển trách, nhưng toàn dân sẽ lan truyền thanh danh khí phách hết mực yêu dân của đại nhân. Nhưng hiện tại bản thân Vĩnh Thành này không định thu...
Tôn Truyền Đình cười nói.
- Mấu chốt là không thu, bảo vệ dân chúng trong huyện ta đã là rất may mắn, cái khác không cần để ý tới.
Điền tiên sinh lần này lắc đầu quầy quậy, trầm mặc nói.
- Bên thái gia và thúc lão gia bên đó cũng đã đắp ân tình vào, sao lại không làm. Hơn nữa công tử cậu phải biết, chức quan càng cao, thì việc làm được càng lớn. Mặc dù kinh thư vô dụng, nhưng làm quan phải thuộc lòng thông thấu mới tiến vào được con đường làm quan. Cậu muốn tế thế cứu dân thì những việc hẳn nên làm đều phải làm được. Đến được chức quan cao hơn sau đó mới làm theo những gì mình muốn.
Đây không phải là lời của sư gia với ông chủ, mà là trưởng bối giáo huấn vãn bối, xưng hô cũng chuyển thành “công tử”, Tôn Truyền Đình đứng lên vẻ mặt nghiêm túc nói.
- Là Bá Nha* lỗ mãng, Điền thúc chớ nên để ý.
(Tên chữ của Tôn Truyền Đình là Bá Nha)
Điền tiên sinh cười gật đầu chuyển hướng sang ba gã văn lại quỳ xuống đất nói.
- Việc thuế ruộng trong huyện hiện giờ là qua tay ba người các ngươi, thuế khóa quân lương năm nay bởi vì dân chúng khổ không tả nổi, cho nên lão gia nhà ta ra tay cản lại, cãi lời ý chỉ thánh thượng không để cho các ngươi đi thu. Sự tình có phải như vậy không?
Đây chính là dạy bọn họ làm thế nào, nói với bên ngoài cứ theo cách này là được. Mọi người ở trong nha môn nhiều năm như vậy, chút ăn nói này vẫn là biết rõ, hơn nữa thủ đoạn của Tôn Truyền Đình này rất cao, lại là việc chẳng bằng chằng cớ, tất cả chiếu theo đó nói là được.
Nhưng ba vị văn lại quỳ bên dưới lúc này sắc mặt khó coi không cách nào khó coi hơn nữa, hai mắt nhìn nhau, đều là một bộ dạng cầu xin. Vẻ mặt Điền tiên sinh trở nên lạnh lùng, thản nhiên hỏi.
- Mấy kẻ các người được đề bạt ngồi cái ghế Thư biện cũng là có được ân tình của Tôn đại nhân. Thế nào? Chút chuyện nhỏ này cũng không bằng lòng làm sao? Hay là không nỡ bỏ tiếng tăm yêu dân này?
Tôn Truyền Đình cũng thu lại vẻ mặt, lạnh lùng nhìn chằm chằm bên dưới. Y vốn cao lớn uy mãnh, trông xuống như thế đè ép mấy gã văn lại kia cực lớn, lại ngẫm nghĩ tới thủ đoạn sấm sét Tôn Truyền Đình nhậm chức được nửa tháng tới nay, một người dập đầu nói.
- Thật không phải chúng tiểu nhân không nghe theo, chúng tiểu nhân thật không dám làm đâu.
Vẻ mặt Điền tiên sinh càng lúc càng nghiêm khắc.
- Tôn đại nhân bảo các ngươi làm, các ngươi còn có cái gì không dám. Trong việc này chẳng lẽ còn có lợi lộc gì hay sao? Thu dư ra mấy thành kia, lão gia nhà ta chẳng lẽ không có bỏ ra cho các ngươi sao?
Sau khi Tôn Truyền Đình tới nơi này, cố gắng ra sức sửa trị, nhưng cũng biết không nên cắt đường tài của người khác, các loại quy củ thường lệ từ trước cũng ngầm ngầm cho qua, thậm chí thu dư ra tăng thêm năm nay cũng ngầm đồng ý, chính vì như thế mới lộ rõ ra thủ đoạn của y.
Ba gã bên dưới chỉ cúi đầu chẳng nói chẳng thưa, Điền tiên sinh ngồi ở nơi đó lại cười, thanh âm vô cùng lạnh lùng nghiêm nghị.
- Chớ nên không biết tốt xấu, thật sự tra xét sổ sách, đầu của mấy người các ngươi không giữ được trên cổ.
Sau khi nghe được lời uy hiếp giết người, một gã văn lại ngẩng đầu nói.
- Tôn đại nhân, Điền tiên sinh, không phải bọn tiểu nhân không nghe theo. Là thật sự không dám làm...
Nhìn thấy vẻ mặt của hai người bên trên, y khẽ cắn răng không ngờ đứng thẳng dậy nói.
- Tiểu nhân cả gan nói mấy lời. Tôn đại nhân ngài tới đất Vĩnh Thành này làm quan cho dù số mạng không tốt, cũng ngồi hết được một nhiệm kỳ chín năm. Nhưng cũng chỉ là chín năm, rốt cuộc vẫn phải rời đi. Song bọn tiểu nhân phải ở lại nơi này cả đời. Vị lão gia bảo bọn tiểu nhân ngăn trở quân lương kia cũng ở đây cả đời. Bọn tiểu nhân lẽ dĩ nhiên không muốn chết. Tuy nhiên chỗ Tôn đại nhân e rằng chưa chắc thật xuống tay với chúng tôi, nhưng bên đó thật muốn giết là giết.
- Đúng lắm. Đúng lắm. Chúng tiểu nhân nếu như dựa theo chỉ bảo của Điền tiên sinh làm, không cần người bên đó kéo sang, buổi tối sẽ có người lấy đầu của bọn tiểu nhân rồi, cả nhà còn phải đi bãi cỏ hoang ở bờ biển chịu khổ. Thật không dám đâu a.
Hai người còn lại cũng đã sợ đến khóc thành tiếng rồi, chỉ ở nơi đó cuống quýt dập đầu xin tha mạng.