Ở trước mặt ông ta là Trương tiên sinh, con người dính liền với cả đời của ông ta.
Tiên sinh Trương Cư Chánh lúc giảng bài vẻ mặt vô cùng ngay thẳng, không cho phép bất kẻ tạp âm nào, hầu cận và thầy dạy học đều rất nghiêm khắc, lúc viết chữ một chữ cũng sai cũng sẽ bị khiển trách giáo huấn, có đôi khi thậm chí còn phải phạt quỳ. Người khác đều nói thái tử tôn quý, hoàng đế tôn quý, nhưng ở trước mặt hai vị này mình chưa bao giờ cảm giác được loại tôn quý này, tới ngay cả mẫu thân của mình cũng không che chở mình, mà là để bọn hộ tuy ý trừng phạt hoàng đế quốc gia này.
Lúc ấy mình nghĩ như thế nào? Hoàng đế lâm vào trong suy tư.
Nghĩ tới.
Các ngươi muốn khiến cho thiên hạ Đại Minh tốt, muốn khiến cho ta hao tâm khổ trí giữ lấy giang sơn xã tắc này, ta lại không thèm, tự bọn chúng đi làm khổ chính mình, làm khổ thế nào cũng được... Ta thân là thiên tử, muốn làm cái gì bọn chúng cũng không cho vậy ta còn đếm xỉa làm cái gì...
Đây chính là ý nghĩ nguyên sơ nhất của đứa bé mười tuổi.
Qua không biết bao nhiêu tháng năm về sau, đứa bé đã từng như thế trưởng thành, dần dần hiểu ra được bọn họ lúc đó tại sao nghiêm khắc như thế, hiểu rõ bọn họ từng có bao nhiêu mong đợi với mình, hiểu rõ mẫu thân vì sao không chịu che chở cho mình... Nhưng mà vẫn phải hận bọn họ, không tha thứ cho bọn họ.
Sau khi thoát khỏi bọn họ, mình cũng từng chăm lo việc nước, muốn chứng tỏ không có bọn họ đế quốc cũng vận hành rất tốt, nhưng rất nhanh mình đã cảm thấy chán ghét hết thảy, làm hoàng đế nếu như ngay cả sửa đổi thái tử cũng không cách nào làm theo ý mình, hoàng đế như thế rốt cuộc còn có ý nghĩa gì?
Tháng ngày dần trôi qua, ông ta cũng không muốn nhìn thấy những đại thần kia nữa, cũng lười xem quá nhiều tấu chương, thậm chí Nội các và Lục bộ lại tới lúc quan viên cần được đưa vào đủ số ông ta cũng lười đi quản.
Ngay từ đầu, Đại Minh dường như dựa vào trước đó còn chiếu theo khuôn khổ bình thường chậm rãi tự nó vận hành, nhưng bây giờ càng ngày càng nhiều rắc rối. Nơi Liêu Đông người Nữ Chân kia từng bước ép sang, càng lúc càng gần sát Sơn Hải Quan, cũng càng ngày càng sát gần tới kinh thành. Nhưng mà, trong lúc nguy ngập này, bên trong đất nước thiên tai liên miên, mặc kệ tăng thuế thế nào cũng thu không được bạc, vả lại nhìn mùa màng mấy năm nay, về sau chỉ sợ càng ngày càng tệ hại...
Mình làm kém cỏi như thế, sẽ bị thầy và Phùng Bảo giáo huấn khiển trách, mẫu thân cũng sẽ không hài lòng... Lão già gần đất xa trời đột nhiên hiện lên ý nghĩ này trong đầu.
Nhưng hoàng tổ phụ cũng không qua được mấy chục năm như thế, mình học hoàng tổ phụ cũng là mấy chục năm như thế, có gì đó có vẻ không đúng, là như mình biện hộ cho bản thân. Trong đầu hoàng đế lại thoáng hiện lên một tiếng gầm rú như thế.
Thiên hạ của trẫm mới là thiên hạ của Đại Minh, trẫm không còn đây, mặc chúng sống chết. Ha ha, về sau gánh nặng này giao cho Thường Lạc rồi, tốt xấu đều do nó, các ngươi không phải nói nó là thái tử mệnh trời sắp đặt sao, vậy thì xem thử coi nó làm đất nước này thế nào. Vừa nghĩ tới đây, hoàng đế Vạn Lịch đã hoàn toàn buông lỏng.
Đã tới thời khắc cuối cùng rồi.
Một đám người xuất hiện trong đầu hoàng đế, hoàng tổ phụ, mẫu thân Lý thị, hầu cận Phùng Bảo, thầy Trương Cư Chánh, Trịnh quý phi chỉ có khuôn mặt phụ thân rất mờ nhạt...
Hoàng đế chậm rãi mở mắt.
Cái gì cũng thấy không rõ nữa, trước mắt chỉ còn lại một mảnh sương mù.
Bên ngoài giường khẳng định đứng không ít người, Thường Lạc cũng ở nơi đó, nhưng bọn chúng biết đau lòng mới lạ chứ... Hoàng đế cười xòa trong lòng.
Hoàng đế theo đó chuyển động ánh mắt, sau đó ông ta dường như ngay trong mảng sương mù nhìn thấy một bóng người.
Trương tiên sinh?
Trương tiên sinh.
Vị kia đã từng là chúa tể đế quốc này mười năm, Trương tiên sinh của hoàng đế còn phải giống hoàng đế hơn. Đang đứng ở trong tầng sương mù đó, lẳng lặng nhìn mình, vẻ mặt của y vô cùng nghiêm khắc, giống như một lần nữa trở về vẻ nghiêm khắc của thầy dạy học trong học đường lúc ban đầu kia.
Trong lòng hoàng đế lóe lên vô số suy nghĩ phức tạp.
Tựa như mấy chục năm qua, đầu tiên hoàng đế cảm nhận được chính là tức giận khó ngăn chặn được.
Y... y cho rằng... y là ai? Trẫm là hoàng đế, ai nấy đều hẳn phải hết mực cung kính, phủ phục quỳ xuống, không ai xứng đối đãi với trẫm như thế.
Chính bởi vì loại tức giận này, cho nên lúc y mới vừa chết đi chính hoàng đế đã ngay lập tức gây khó dễ, tước đoạt hết hết thảy y từng có, đánh đồng y thành gian thần, thậm chí còn bỏ chết đói con của y.
Trả thù như vậy, mới đủ khiến cho hoàng đế bình tĩnh hòa nhã đi.
Theo con tức giận như thủy triều rút xuống, trong lòng hoàng đế đột nhiên lại trào lên một thứ áy náy khó hiểu.
Đúng vậy, mình cũng hoàn toàn phụ rẫy chờ mong của y, mặc dù có muôn trùng nguyên do, nhưng là bản thân quả thật không có thành hoàng đế tốt chăm lo triều chính yêu dân như con, cũng tự biết không có được kính yêu của thần dân thiên hạ.
Thậm chí, lúc sắp qua đời, ngay cả mấy người thật lòng vì mình đau buồn cũng không có.
Sai lầm rồi sao?
Có lẽ sai lầm rồi.
Phải nhận sai sao?
Không, không được. Thiên tử sao biết có sai lầm chứ? Trẫm là thiên tử, trẫm sao sẽ sai?
Ông ta miễn cưỡng hé môi.
- Trẫm có lỗi với khanh, khanh cũng tha lỗi cho trẫm.
Giống như nói với tiên sinh đứng đối diện trong đám sương mù kia, lại giống như là nói với bản thân, đây đã là cực hạn ông ta làm được, bất kể là về thân thể hay là tình cảm.
Ở bên cạnh trông thấy, hoàng đế chỉ hơi há miệng, hà một tiếng, hoàn toàn không nghe rõ đang nói cái gì.
Hoàng đế đã không nhìn thấy bọn người chung quanh long sàng nữa, tầm mắt của ông ta càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng lờ mờ, ông ta chỉ cảm thấy Trương tiên sinh ở trước mặt giống như càng lượn lờ càng xa... Y thỏa mãn với câu trả lời này sao? Hay là không hài lòng đây?
Hoàng đế Vạn Lịch ở trên giường hơi thở đột nhiên trở nên dồn dập, sau đó dừng lại, mấy vị Thái y của Thái Y Viện vội vàng tiến tới, trao đổi ánh mắt lẫn nhau, âm thầm gật đầu xác nhận.
- Bệ hạ.
- Vạn tuế gia.
- Phụ hoàng.
Các loại khóc la rống hét thật giả lẫn lộn từ điện Hoằng Đức bộc phát ra, bốn mươi tám năm qua của Vạn Lịch, vào khắc này đã tới điểm cuối cùng.
Vạn Lịch băng hà, Thái Xương kế vị, đây là tin tức khẩn cấp nhất dính liền với thiên hạ, thiên tử một triều, quần thần cả triều, huống chi còn là vị thiên tử Vạn Lịch ở trên ngôi vị bốn mươi tám năm.
Khuôn phép đã dây dưa suốt mấy chục năm phải đổi rồi. Kẻ cầm quyền bính như nay phải đổi hết, hết thảy đều phải theo đó biến động, hai mươi bốn nha môn của nội cung, Lục bộ Nội các ngoài triều, Đốc phủ đến Tri huyện khắp nơi, mỗi một tầng bậc đều phải có biến động lớn, hoặc là sắp gặp phải biến động. Theo cục diện như thế, hết thảy sự tình đều phải coi đây làm chuẩn, những thứ khác đều phải thong thả, bỏ đi.
Chớ nói người khác, ngay cả chiến sự của Liêu Đông cùng Nữ Chân Kiến Châu cũng không có ai để ý tới. Về phần chuyện mưu phản ở Từ Châu? Thật có công văn, thật có trình báo, thật có tin khẩn cấp từ quan địa phương không? Hết thảy đều không có, vậy đừng nói xằng nói bậy, gây nhiễu loạn lòng quân dân.
Chuyện này quả thật là đại sự. Vương Hữu Sơn ở kinh thành đón nhận được tin tức trước tiên, sau đó sai khoái mã truyền tin rời khỏi kinh thành. Ở trong mấy ngày này, cũng không biết bao nhiêu khoái mã ra khỏi kinh thành truyền tin.
Căn cơ của Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo tất cả mọi người đều rất rõ ràng là dựa vào đệ đệ Trịnh quí phi gầy dựng cơ ngơi. Hoàng đế Vạn Lịch băng hà, Trịnh gia tất yếu phải suy tàn, Mã Xung Hạo cũng sẽ gặp rủi ro, bởi vậy, lần ra tay nhằm vào Từ Châu của Mã Xung Hạo sẽ tan thành mây khói.
Tuy nói giết người phóng hỏa chịu chiêu hàng, dù sao không phải phất cờ đánh nhau tóm lại là tốt, thân là trưởng bối cũng không muốn tiểu bối mạo hiểm. Tuy nhiên tin tức đã tới chậm mươi ngày, khi Triệu Tiến biết được thì đại đội khí thế hùng hổ kia đã tản đi gần mười ngày.
Lần sóng gió đầu voi đuôi chuột này, người được lợi cực ít, tuy nhiên kẻ tổn thất trọng đại cũng không nhiều, mọi người thiệt hại đơn giản chỉ là chợ ngừng mở quán không buôn bán kiếm tiền được, còn kẻ chân chính tổn thất thê thảm và nghiêm trọng thì là thương nhân buôn muối Dương Châu.
Đầu gia chủ đời trước của Phùng gia Phùng Kim Đức cũng không được chôn cất ở Dương Châu, còn là rửa sạch rồi đưa đến Từ Châu. Phùng gia bên này nói rất dễ nghe, hết thảy đều là vì Phùng Kim Đức đó phát điên, người của Phùng gia cũng không biết rõ tình hình.
Câu trả lời của Triệu Tự Doanh cũng rất đơn giản, về sau hễ bao muối đi ngang Từ Châu, mỗi một thạch đều phải giao hai thành ly kim*. Không thông qua Từ Châu không có cách nào thống kê được, cho nên các nhà thương nhân buôn muối Dương Châu cộng chung với nhau nhường ra sáu ruộng muối cho tiệm buôn Tôn gia làm ăn, làm ra được muối, do thương nhân buôn muối mang đi bán.
(Ly kim nghĩa là tính lãi suất theo phần trăm dựa trên tổng số bán ra, đây có nghĩa là cứ một thạch muối bán ra thì lãi suất sẽ tăng thêm chứ không phải chỉ hai thành ban đầu)
Mọi người bắt đầu từ đời tổ tông buôn muối đến hiện nay, luôn giao quá cho triều đình Đại Minh thuế muối đủ ngạch, bằng vào cái gì mà một thổ hào dám thu lấy như vậy.