Bởi không đám nhà giàu cường hào tới dâng tặng lễ vật, nên nơi đây lẽ dĩ nhiên không có nữ nhân gì, mấy chuyện như uống rượu cũng bị Mã Xung Hạo nghiêm cấm, sau khi ứng phó với hai vị khách xong, mọi người đều cảm thấy đêm nay thật không có chút thú vị, nên cũng sớm đi ngủ hết.
Nhưng ước chừng đến canh ba, thủ lĩnh đầu mục của các đội đều bị Mã Xung Hạo gọi dậy, mỗi người đều uể oải buồn ngủ, trên mặt đều có chút buồn bực, cái này cũng không trách được bọn họ, lúc này hẳn đã quá nửa đêm, là thời điểm ngủ ngon nhất, lại đột nhiên bị gọi dậy, dù là ai trong lòng cũng có chút không thoải mái.
Bọn họ vốn cho rằng có địch tập kích, mỗi người đều có chút khẩn trương, kết cuộc lại nói chỉ là Mã Xung Hạo gọi họ đến nghị sự.
Mã Xung Hạo nói trước.
- Các vị, thám tử ta phái đến Hà Gia Trang đã trở về, báo là bên đó mấy ngày nay không có ý định xuất quân, vẫn luôn không có động tĩnh gì. Các vị nói xem Triệu Tiến này đang suy tính cái gì?
Bên cạnh một người vì không được ngủ ngon giấc, tức giận đáp.
- Xem ra là đợi chúng ta đến cửa bắt người rồi. Nhìn đại quân của chúng ta thế này, Triệu Tiến cũng biết bản thân không có cách nào lấy trứng chọi đá, những kẻ khác cũng không chịu cùng y chịu chết. Ta đoán hắn hiện nay đang bận tìm nơi đào đất chôn tiền bạc châu báu.
Lời của hắn khiến mọi người cười vang, mọi người đồng loạt tán thành.
- Chính là vậy a, ta cũng nghĩ như vậy.
- Theo tin tức hiện nay xem ra, bọn chúng quả là đã rất kinh sợ rồi, vốn đại gia còn muốn lấy thêm vài cái thủ cấp, nhưng lần này sợ là không có cách nào tận hưởng hết hứng thú rồi, đáng tiếc.
Tiếp đó, Mã Xung Hạo lại hừ lạnh một tiếng.
- Hừ, thằng nhãi Triệu Tiến này cho dù thực chôn bảo vật, cũng làm được gì? Chúng ta bắt được y rồi, đào sâu ba thước, còn sợ không tìm ra vàng bạc châu báu sao?
Mã Xung Hạo nói xong những lời này, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Dù sao ở Giang Bắc Nam Trực Lệ, càng nhiều người họ chạm mặt, càng nghe được nhiều sự tích về Triệu Tiến, lời đồn tạp nham đủ loại, quả thực đem tên nhãi Triệu Tiến vẽ ra thành một Hỗn Thế Ma Vương sống sờ sờ. Mặc dù mọi người đều cảm thấy chỉ là mấy lời xằng bậy ngoài phố, tất có không ít khoa trương phóng đại, nhưng trong lòng cũng thấy những lời đó ít nhiều cũng có chút gốc gác, Triệu Tiến e rằng cũng không phải là loại lương thiện dễ dàng. Bởi vậy bọn họ trước đó vẫn lo lắng làm việc lần này sẽ có chút phiền phức. Mà dáng vẻ như gặp đại địch của Mã Xung Hạo sau khi vào đất Từ Châu càng khiến mọi người khẩn trương, nay đêm khuya bị gọi dậy lại càng làm tâm tình ấy tăng lên.
Nhưng lúc này, tin tức Mã Xung Hạo truyền đến lại khiến tâm tình ấy tan thành mây khói. Mọi người ít nhiều đều biết dụng binh, quân địch đến, thân là con dân trên đất này, ít nhất cũng phải nhân lúc kẻ địch chưa ổn định mà đánh cho không kịp trở tay mới phải, dầu gì cũng phải tập kích đêm vài lần hoặc khua chiêng gióng trống để khiến tinh thần và khí thế quân địch tổn hại. Nhưng đến tận bây giờ vẫn không có ý đồ xuất binh, đây cho thấy tên nhãi Triệu Tiến này căn bản không biết dụng binh, hoặc người của hắn đều đã sợ đến vỡ mật rồi, chỉ dám co đầu rụt cổ không dám nhúc nhích, ngồi chờ quân địch kéo đến tiêu diệt mà thôi. Một đám chuột nhắt phế vật như vậy còn có phiền phức gì, không đáng để lo lắng.
Sau khi tâm tình mọi người đều đã ổn định lại, Mã Xung Hạo lại trầm giọng nói.
- Tuy nhiên, nếu đã tới rồi, dù thế nào mọi người cũng phải cẩn trọng một chút. Chúng ta nếu đã đến đây, vậy cũng nên sẵn sàng xảy ra rắc rối xấu nhất. Tuy nói hiện tại thái bình, nhưng cũng không phải nói liền ngừng đánh, chúng ta trước cần đi xem thử rốt cuộc thế nào, đây mới là vẹn toàn.
Lược trận trước khi chiến đấu, đây là điều chủ tướng võ tướng nhất định phải làm, lời này của Mã Xung Hạo cũng không sai, nhưng lúc này cách Hà Gia Trang đúng là quá gần rồi, nếu đi lược trận, tất nhiên sẽ có nguy hiểm.
- Mã đại nhân, Triệu Tiến kia rất giảo hoạt hung ác. Đại quân của chúng ta nếu là có động tĩnh, những kẻ ruồi bọ bây lấy nơi này không đi nhất định sẽ hồi báo cho bọn chúng. Chúng ta nếu điều tiểu đội binh mã đi, chỉ e mạo hiểm quá lớn rồi đa? Xem ra phải xuất kích toàn bộ, đại quân nếu có sơ xuất gì, chỉ e là không đáng a.
Đây là lời của Thi Bình Ngao, mọi người nghe xong đều gật đầu. Dù sao, đoán chừng không có mảy may trắc trở dễ dàng đánh chiếm địa bàn của Triệu Tiến, mọi người đều đợi đánh xong chia tiền nữa, miếng mồi này ai còn bằng lòng lấy thân đi mạo hiểm? Chỉ sợ đến lúc ấy không được chia phần gia tài kếch xù kia của Triệu Tiến.
Mã Xung Hạo cười phất phất tay, lại nói.
- Nếu đi, thì bây giờ đi. Ta có cách của ta, hơn nữa không giấu mọi người, tai mắt rải ra ngoài hồi báo Nói là trên đường lớn Triệu Tự Doanh chỉ có mấy người canh gác, những nơi khác đều đã rút lui hết, vốn không có người theo dõi. Cho nên nếu tiểu đội người ngựa của chúng ta xuất động, chỉ cần không thông qua đường lớn, bọn chúng vốn dĩ sẽ không nhìn thấy.
Dừng một lát y lại nói thêm.
- Chư vị chớ không tin tai mắt của ta, đây đều là những lính trinh sát có xuất thân Kế Trấn Tuyên phủ, thăm dò tình hình quân địch đều rất tinh thông đó.
Mọi người đều biết, lính trinh sát là tinh nhuệ của thám mã kỵ binh trinh sát, lính của Kế Trấn Tuyên phủ càng là tinh nhuệ trong tinh nhuệ quan quân. Nếu có người như vậy đi thăm dò tình hình quân địch, thì tin tức đó dĩ nhiên cũng rất đáng tin cậy. Nhưng người cỡ như thế Mã Xung Hạo làm thế nào thu nạp được, mọi người đều đoán được lai lịch chắc hẳn là binh lính đào ngũ, tất nhiên ai cũng sẽ không nhắc đến cái này.
Sau khi nghe xong Mã Xung Hạo nói những lời này, đa số mọi người đều yên lòng, nhưng vẫn còn có vài người có chút dè dặt. Sở Thiên tổng do Chu tham tướng phái tới cầm quân liền ho khan vài tiếng, cúi đầu nói.
- Mã đại nhân, không phải là chúng ta không tin tai mắt của ngài. Chỉ là phàm chuyện như thế này đều có chẳng may. Đi sang nhìn mới chắc chắn. Nhưng cũng có mạo hiểm đi không trở lại. Chẳng may vừa chạm du kỵ hoặc tiểu đội binh mã của Triệu Tiến thì phải làm sao?
Nghe được nghi hoặc của đối phương, sắc mặt Mã Xung Hạo trở lên nghiêm nghị.
- Mọi chuyện đều có chẳng may, lời này không sai. Nhưng luôn buồn lo vô cớ như vậy cũng không nên. Tin tức tai mắt của ta bẩm báo nếu là thật, chúng ta đi xem một chút có chuyện gì được? Hơn nữa, mạo hiểm gì cũng không muốn, trên đời này nào có chuyện gì tiện lợi như vậy. Biết người biết ta mới bách chiến bách thắng. Chúng ta không làm đủ việc nên làm thì sao nắm chắc được Triệu Tiến, sao đi phát tài đây? Hiện đã đến Từ Châu, lẽ nào còn muốn thất bại trong gang tấc sao?
Nói rồi, ánh mắt của Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo trở lên vô cùng nghiêm túc, y quét mắt một vòng, giọng điệu nghiêm túc.
- Cho dù trên đường bán trái cây, vẫn phải vất vả đi lại, ra sức hô to. Nay có một đống tiền tài trước mắt, lại không cần động binh đao đi làm, chúng ta chút vất vả này đều không muốn bỏ ra sao? Trước nói lời khó nghe, không phải là phái người đến là có phần, làm việc bao nhiêu, góp sức bấy nhiêu mới có quyền lợi đạt được nhiều.
Y là cố ý nói ra những lời này, cũng không phải thật muốn đêm nay nhất định phải chạy đến đảo một vòng, chỉ là vì muốn làm mất mặt mũi của những đầu mục khác, xác lập địa vị làm chủ của mình trong đám đầu lĩnh này. Có như vậy, đến lúc phân chia tài sản của Triệu Tiến lời của hắn mới có trọng lượng. Như vậy xem ra, y nửa đêm gọi mọi người dậy, cũng chỉ là muốn lập uy thôi.
Nghe xong lời của Mã Xung Hạo, mọi người hiểu được đêm nay tránh không được phải đi một chuyến. Mấy người trao đổi ánh mắt, Sở thiên tổng và Thi Bình Ngao vẫn có chút chần chừ, còn Từ Thiết Bưu người của phủ Ngụy Quốc Công và Hồ thiên tổng thuộc hạ của Thủ bị Thái giám Phượng Dương lại chẳng hề bận tâm, Từ Thiết Bưu thô lỗ nói.
- Chớ dùng mấy lời đó kích bác lòng người. Lão Mã huynh làm việc luôn thỏa đáng, xem ra cũng sẽ không đưa mọi người đến chỗ nguy hiểm chờ chết, đi thì đi, lấy đao kiếm cơm, còn sợ cái này sao?
Từ Thiết Bưu cũng là ngườ trong thô kệch có tinh tế, lời này của gã có mấy lớp nghĩa, những người ngồi nghe cũng đều hiểu được, cũng hiểu được bọn quý tộc, đám thái giám đã đứng trên một chiến tuyến với Cẩm Y Vệ, cánh binh mã này chính là do bọn họ làm chủ.
Bọn chúng đều cùng một giuộc rồi, chúng ta còn nói được gì? Chỉ mong đến lúc đó phân chia tài sản chúng có chút lương tâm. Sở thiên tổng ngầm thở dài, Thi Bình Ngao cũng không lên tiếng.
To giọng nói xong, Mã Xung Hạo lại đổi giọng.
- Chúng ta là đến để phát tài, không phải đến để tìm chết, ta làm việc các ngươi cứ an tâm.
Đánh thắng một trận chiến âm thầm này, dập đi nhuệ khí của những kẻ khác, lúc này tâm tình của y vô cùng thoải mái.
Tuy nhiên đến cuối cùng, Sở thiên tổng và Thi Bình Ngao cũng không đích thân đi, chỉ an bài thân tín bên mình theo Mã Xung Hạo. Mặc dù Mã Xung Hạo trước đó đã nói rõ, đây coi như lúc chia lợi ích ngày sau phải lấy ít đi một phần, Từ Thiết Bưu và Hồ thiên tổng cũng không đếm xỉa, dù sao bọn họ đã biết mình sớm đã định nhận không được phần lợi lớn.
Cứ như vậy, Mã Xung Hạo dẫn đầu, một đoàn người tổng cộng hơn hai mươi người, lặng lẽ rời thôn trang trong đêm. Họ không cưỡi ngựa, mà đều thay y phục của bách tính dân thường.
Tuy rằng trước đây nói đến hào khí ngất trời, nhưng Mã Xung Hạo dù sao cũng là kẻ tiếc mạng. Trước khi đi, y còn cố ý điều động kỵ binh tuần phòng ban đêm, tuần tra vài lượt phương hướng cần đi, đến khi xác định không có người mới lên đường.
Nơi hoang vắng vào bam đêm đã sớm có gió lạnh hiu hiu, đoàn người không nhanh không chậm tiến về phía trước, mặc dù có chút mệt mỏi, nhưng bọn họ trong gió lạnh cũng thấy sảng khoái. Dù sao cũng trang bị gọn nhẹ, so với hành quân nắng nóng, khôi giáp nặng nề trước đây rõ ràng là hai thế giới khác nhau, nhất thời đoàn người đều thả lỏng. Tuy trao đổi với nhau không nhiều, nhưng bước chân đi trên đường cũng nhanh thêm vài phần.
Đi mãi đi mãi, bọn họ đi đến một thôn cách trang viên không xa, lẽ ra lúc này xung quanh hẳn phải tối như bưng, nhưng trong thôn này lại có ánh lửa lốm đốm, náo nhiệt khác thường. Đám người vốn trong lòng có chút sợ hãi, nhưng thấy có thôn dân đích thân tới tiếp đón, dẫn Mã Xung Hạo đi vào trong, lúc này mới yên lòng.
- Hà Gia Trang bên đó có tiệm bán hàng mặn, chính là cá và tôm ướp mặn vân vân của Hải Châu, buôn bán rất hưng vượng. Đám người Triệu Tiến cũng rất chiếu cố việc buôn bán này, cứ cách vài ngày, tiệm bán hàng mặn đó lại đến đây lấy hàng, phía Hải Châu đưa hàng chuyển đến đây, sau đó quay về. Đã thành khuôn phép, thuộc hạ của Triệu Tiến cũng đến kiểm tra qua, chính là làm ăn chân chính, không có sai sót gì. Bọn chúng lại không nghĩ đến, tiệm này là do ta mở, người trông nom tiệm là thuộc hạ cũ của ta, bình thường tuyệt không đích thân tự mình thăm dò chuyện gì. Chỉ để ý điều nghe được thấy được thôi, sau đó thông qua một người trong thương đội Hải Châu chuyển tin tức đến Nam Kinh.
Mã Xung Hạo cẩn thận giải thích cho mọi người, lúc này cũng giúp mọi người yên tâm đi qua.