Vừa nói đến hai chữ “tạo phản”, tay chân của bọn tiểu nhị liền dừng lại. Nét cười trên mặt gã thân vệ kia càng tăng thêm, lật tay tát một bạt tai, tiểu nhị bụm mặt cũng không dám làm gì. Thân vệ cười lớn nói.
- Đám người các ngươi nghĩ Triệu Tiến kia là ba đầu sáu tay sao. Ông đây còn chưa uống thỏa thích đấy.
Bọn tiểu nhị cứ như vậy bị đẩy ra, thân vệ này lại ôm một vò rượu đi ra. Mấy người khác nhìn thấy có vẽ dễ kiếm lợi cũng hi hi ha ha tiến lên, mỗi người ôm vò rượu đi, còn lẩm bẩm nói rằng.
- Lần này xe nhỏ chứa không được nhiều, đợi lúc lần tới sang sẽ mang đi nhiều thêm vài vò.
Điều khiến trên dưới tửu trang vô cùng phẫn nộ chính là lúc đưa đồ đi, mấy thân vệ tham tướng này còn làm ra vẻ không cẩn thận đập phái vài hũ, rượu trong điếm chảy tràn lan, thành một đống hỗn độn. Có mấy người muốn đi vào mua rượu cũng bị dọa đi mất.
Nhìn đám người nghêng ngang rời đi, có người tiến lên dìu chưởng quỹ đứng dậy. Mặc dù có người bị đánh, dù có người bị khi dễ, nhưng mọi người nhất thời đều rất hoang mang, không biết nên làm gì cho tốt. Chưởng quỹ cuối cùng cũng khôi phục lại như cũ, uể oải nói.
- Mau đi nha môn nói cho người bên đó biết.
Trong đám đông có người trả lời.
- Tiểu Vương đã chạy đi rồi.
Mọi người vẫn còn đang yên lặng hoang mang, qua hồi lâu mới có người nhỏ giọng nói.
- Cũng không biết có ích không.
Đoàn người Sở tam ca kia trên đường đi vui sướng trào dâng, từ sau khi Triệu Tự Doanh nổi lên, Tham tướng Từ Châu bị ép đến không thở nổi, ngày nay mở mặt mở mày lại được rồi.
- Chúng ta trở về cũng không nên nói khắp nơi. Gọi tới người nhà của mình. Mò được thứ gì thì mò bằng hết. Vừa có thể diện, vừa có lợi lộc.
- Ta đã nói Triệu Tiến này đang cứng rắng chống chọi. CẩmY Vệ cũng phái người đến, hắn còn giả vờ không nhúc nhích gì. Chẳng qua là một con hổ giấy, đâm một cái liền phá được. Tầng giấy này hôm nay huynh đệ chúng ta đến đâm phá đấy.
Ngươi một lời, ta một câu, cứ như vậy hai bên tâng bốc lẫn nhau, mới vừa đi ra khỏi khoảng chừng ba con phố liền nghe tiếng bước chân gấp gáp đuổi theo, sau đó là tiếng người trên đường hấp tấp chạy tán loạn. Còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì, hai bên đầu đường lớn đều có người chặn cứng, Người trong nhà, trước mấy cửa tiệm ven đường đều vội vàng đóng chặt cửa lại.
Hai bên đường đều là mấy gã hán tử khỏe mạnh nhanh nhẹn mặc áo bào bằng vải thô, tay cầm trường mâu, gắt gao nhìn chằm chằm đoàn người Sở tam ca. Đoàn người bọn họ đang đắc ý cao ngạo lập tức biến mất, một người hít ngược vào một hơi khí lạnh nói.
- Không ngờ phái đoàn luyện tới.
Có người thì thầm nói.
- Chúng vẫn thật có gan, lại dám phái đoàn luyện tới. Chúng thực không sợ tội danh mưu phản sao?
Ở bên trong thành ngoại trừ gia đinh một liên, còn có bốn trăm đoàn luyện Từ Châu, những người danh nghĩa này là làm hộ viện tửu phường và Vân Sơn Hành.
Trên mặt Sở tam ca kia trái lại không biểu lộ cảm xúc gì, bước tới một bước rồi nói to.
- Ban ngày ban mặt, các ngươi muốn làm cái gì hả, muốn giết quan tạo phản sao?
Nhưng tới gần đều nghe ra được thanh âm run rẩy từ bên trong giọng nói của y.
“Mưu phản” tội danh này hù dọa được bọn tiểu nhị cùng chưởng quỹ tửu trang nhưng không dọa được những đoàn luyện này. Bọn họ từ các nơi đến từ Châu, sau khi sống mái chém giết bị bắt, vốn là dân chúng vứt đi của Đại Minh. Nay ở trong trang viên trong trại Triệu Tự Doanh, thứ dùng tới là quy củ pháp chế của Triệu Tự Doanh, được Triệu Tự Doanh đốc thúc huấn luyện. Thứ ăn được là do Triệu Tự Doanh cung cấp, trong lòng bọn họ vốn không coi vương pháp là gì.
Bọn đoàn luyện chỉ trầm mặc không nói gì mà nhìn chằm chằm năm người giữa đường này, nhưng không có cử động gì tiếp. Tư thế như vậy, khiến cho năm gã thân vệ tham tướng này một mặt khẩn trương, một mặt lại cảm thấy mình bạo dạn hơn. Nhưng dù vậy, bọn họ cũng không dám tiến lên một bước, e rằng hơi chút không bình thường, liền bị trường mâu đậm mấy lỗ ngay.
Yên lặng như thế không được bao lâu, lại nghe thấy tiếng vó ngựa hí vang. Bên ngoài hét to mấy tiếng, bọn đoàn luyện đầu đường phía đông nhường một con đường. Sáu người ăn mặc như bộ khoái đi sang, người dẫn đầu không lớn tuổi lắm, thân thể gầy gầy cao nhẵn. Bọn bộ khoái bình thường đều mang theo đao hoặc xích sắt làm dáng một chút, vị này lại vác một thanh quỷ đầu đao rất nặng, rất không cân xứng lắm với thân hình của y.
Bây giờ bên trong thành Từ Châu hạng người có mặt mũi thế nào cũng quen biết gã Bổ khoái này. Vị này chính là cháu họ xa của Triệu Chấn Đường, tên là Triệu Thập Nhất, là người cai quản mọi chuyện của châu nha.
Triệu Thập Nhất nghiêm mặt đi tới trước mặt mấy tên thân vệ, mở miệng hỏi.
- Các ngươi đánh người, đập phá vò rượu, còn đoạt đồ của người khác phải không?
- Ta…
Vị Sở tam ca kia mới nói được một chữ, sau đó liền ngang ngạnh nói.
- Đối phó với phản tặc còn có cái gì không làm được.
Nói được nửa chừng, lại nhìn thấy Triệu Thập Nhất kia giơ tay quất sang. Sở tam ca cũng là xuất thân thân vệ, tay chân không chậm, lập tức lui lại đón đỡ, nhưng vừa mới cử động liền cảm thấy kình phong đập vào mặt. Quyền trái của Triệu Thập Nhất đấm thật mạnh vào lồng ngực của y, lập tức hơi thở không thông, chiêu thức chậm lại, Triệu Thập Nhất tung một cước theo sát sau đó, đá thẳng vào giữa hai chân.
Sở tam ca này há to miệng nhưng không phát ra tiếng, bụm lấy chỗ yếu hại quỳ xuống. Bốn gã thân vệ còn lại nhìn thấy không hay, hét lớn nhảy lên muốn động thủ, mấy Bổ khoái đi theo Triệu Thập Nhất tay chân không hề chậm, chỉ bất quá là đám người bọn họ thân thủ chưa chắc tốt như vậy, nhưng cũng biết dùng tới các loại xiềng khóa xích sắt, quật thật mạnh lên người, đánh người ngã lăn ra đất.
Sở tam ca kia khó khăn mới nói được.
- Đánh quan binh ngay bên đường, đây là các ngươi muốn tạo phản sao?
Triệu Thập Nhất chỉ hừ lạnh một tiếng nói.
- Đánh dân thường, cướp đoạt tiền của, ta đây là chiếu theo vương pháp phá án.
Sau khi nói xong, nắm ngay lấy chuôi đao quỷ đầu từ trên lưng rút ra, mở miệng hỏi.
- Dùng cánh tay nào để đánh người?
Thân thể Sở tam ca run lên, hai Bổ khoái phía sau đã mạnh mẽ giữ chặt gã, Triệu Thập Nhất cũng không truy hỏi, chỉ ở đó nói.
- Không nói, hai cánh tay đều phải đánh gãy.
Cũng không đợi bên dưới phân trần, gật đầu, một người ấn xuống, một người kéo cánh tay Sở tam ca kia lên xe nhỏ. Triệu Thập Nhất không chần chừ chút nào, hai tay nắm ở chuôi dao, bổ mạnh xuống, vỏ đao mang theo chính như một cây côn sắt đập xuống cánh tay làm sao ngăn đỡ được, lập tức gãy nát.
Sở tam ca tức khắc hét lên một tiếng rú thảm thiết long trời lở đất, sắc mặt mấy Bổ khoái không hề thay đổi, ngược lại thuận thế đè cứng một cánh tay khác.
- Đánh người chỉ là cánh tay này, là cánh tay này.
Sở tam ca kia đau đớn đến giọng điệu cũng thay đổi rồi.
Triệu Thập Nhất chỉ ở đó nghiêm mặt, lạnh giọng nói.
- Không phải vẫn còn một cước sao? Là cái chân nào? Hay cả hai chân đều đánh gãy?
Ngũ quan Sở tam cũng méo mó, nhưng sau khi nghe thấy thế nhất thời không nghe hiểu kịp, chỉ ở đó lắp bắp nói.
- Thúc thúc ta là người dưới trướng Chu tham tướng.
Y lắp bắp nói, nhưng Triệu Thập Nhất vốn dĩ không hề để ý tới lời tên Sở tam ca này nói, chỉ hất hàm lên, đã có người đem Sở tam ca đến xe nhỏ rồi. Triệu Thập Nhất lần này không có động tới vỏ đao, chỉ nhấc chân hung hăng đạp xuống.
“Răng rắc” một tiếng, lần này Sở tam ca không kêu lên đau đớn, mà đau quá lập tức ngất đi, Triệu Thập Nhất lại chuyển hướng nhìn sang bốn người đang nơp nớp lo sợ kia, vẫn là bình thản hỏi.
- Đạp phá vò rượu, tát tiểu nhị là tay nào ra đòn?
Sở tam ca kia khi nãy bị trừng trị thế nào bọn chúng cũng nhìn thấy, lúc này còn có ý nghĩ may mắn gì, người bị điểm tên kia vẻ mặt cầu xin giơ cánh tay của mình lên.
Lần này Triệu Thập Nhất không tự mình ra tay, mà một gã Bổ khoái đứng phía sau thân vệ Tham tướng, ngay lập tức giật cánh tay lên vặn một cái.
“A” một tiếng, tiếng kêu xé ruột xé gan, Triệu Thập Nhất nhìn chằm chằm thân vệ này lại nói.
- Yên lặng lâu như vậy, thật khiến các ngươi làm ra nhiều chuyện thị phi. Sau lưng có người xúi giục hay không, có người khích lệ hay không?
Y hỏi bình thản, Bổ khoái vặn gãy cánh tay tên thân vệ kia đã lẳng lặng lấy ra một con thanh chủy thủ, kề ngay ngang cổ họng tên thân vệ gây chuyện kia.
Nơi đây giờ chỉ ngửi thấy một mùi tanh hôi, thân vệ được hỏi kia sợ tới mức không khống chế được rồi. Còn nói cái gì vây đánh quan quân bên đường có phải muốn tạo phản rồi hay không, bây giờ trước sau đều là người của Triệu Tự Doanh chặn lại, nhà nhà đều đóng chặt cửa, thực sự muốn giết liền giết.
Nắm chặt chủy thủ, gia đinh Tham tướng này hô lên.
- Không có ai sai khiến, là tiểu nhân thèm rượu, nhưng vẫn không được uống thỏa thích. Nghĩ thầm các ngươi đã bị Cẩm Y Vệ tra xét, còn kiêu ngạo được cái gì. Đây chỉ là ngu muội, chỉ là đầu óc u tối.
- Con mẹ nó, cái tên chết tiệt ngươi. Lòng dạ ngươi không ngay thẳng dắt chúng ta xui xẻo.
Không đợi Triệu Thập Nhất lên tiếng, ba thân vệ hồn vía lên mây bên cạnh kia trước đó đã lên tiếng mắng chửi. Lúc đó cùng nhau ngang ngược, nhưng bây giờ máu chảy đầm đìa cách cái chết không xa, còn nghĩ Triệu Tự Doanh trước giờ luôn sát phạt quyết đoán, điều đó không phải là sợ hãi kinh hồn sao.