- Sinh tử là chuyện lớn, ngẫm lại cha mẹ, vợ con ta, sao không khóc được.
- Sự tình không có xấu như ngươi nghĩ. Ngươi sao cảm thấy chúng ta chỉ còn con đường chết.
- Sao? Còn có đường sống? Khiến chúng ta ở nơi này bị ngàn người thóa mạ, so ra giống quỳ ở Nhạc Vương miếu*.
(Miếu thờ của Nhạc Phi có pho tượng vợ chồng Tần Cối quỳ ở nơi đó)
- Thật nếu muốn giết chúng ta sao sẽ bảo chúng ta nhẹ nhàng quỳ ở nơi này như vậy. Mấy ngày nữa mới giết, ngươi nghĩ thật thoải mái, vì sao không phải là tra tấn mấy ngày mới giết. Huống chi ta còn là đầu sỏ gây ra chuyện. Sau khi ta trở lại quỳ đây còn không có việc gì, ngươi là con dê chịu tội thay thì sợ gì chứ?
Nói đến đây, Thi Bình Ngao giật mình sửng sốt, không tin nổi quay đầu nhìn sang Mã Xung Hạo nhỏ giọng hỏi.
- Chẳng lẽ còn có đường sống? Chỉ làm nhục thôi sao?
- Đây không phải làm nhục chúng ta, mà là làm nhục thể thống vương pháp, làm nhục chính thân phận Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ này của ta, làm nhục chính là Phó tổng binh Lang Sơn. Chẳng có dính dáng gì với chúng ta. Người hùng tài đại lược như Triệu Tiến sẽ không làm chuyện lãng phí như vậy.
Lời nói của Mã Xung Hạo cũng có lý lẽ, Thi Bình Ngao ở đó trố mắt hồi lâu, rồi lại khóc lên.
- Đáng thương người thân của ta.
- Khóc cái rắm, nếu như Triệu Tiến dùng chúng ta, Lục Toàn Hữu nào còn dám đụng vào vợ con ngươi. Ông ta phải ngoan ngoãn đưa sang đây.
Mã Xung Hạo không kiên nhẫn được nữa.
Gia đinh đứng một bên trông coi ban đầu cũng không kiên nhẫn chút nào, nghĩ thầm rằng hai người kia quỳ còn không chịu ngoan ngoãn, nhưng Mã Xung Hạo kia càng nói càng khiến y ngạc nhiên. Người này thật đúng là có đầu óc.
Lúc này bên ngoài lều lớn đã không còn người nào rồi. Gia đinh Triệu Tự Doanh vẻ mặt nghiêm nghị cầm binh khí trong tay, hộ vệ nơi này thật chặt, đề phòng nghiêm ngặt.
"Thùng thùng", tiếng trống gõ vang, bên trong đại sảnh ồn ào huyên áo lập tức yên tĩnh. Có người cũng không chịu nổi mà phì cười, vị gia này không ngờ yến tiệc lại biến thành như duyệt binh, thật sự là không biết hưởng dụng.
Lần yến hội này nói là chúc mừng Triệu Tiến có con trai, nhưng từ đầu tới cuối, đứa nhỏ cũng không có ôm ra để cho mọi người xem, đón nhận chút khen tặng, thậm chí người nhà của Triệu Tiến cũng không có ra mặt, chỉ có Triệu Tiến và vài huynh đệ của hắn ở đây.
Tiếng trống vang lên, Triệu Tiến từ đằng sau khách điếm đi vào, theo sau là Trần Hoảng, Vương Triệu Tĩnh, Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong, Cát Hương, Lưu Dũng, Tào Như Huệ, Chu Học Trí.
Người quen thuộc với Triệu Tự Doanh, thường thường còn biết đội Nội Vệ có một vị đội trưởng họ Lôi, cũng là huynh đệ cùng nhau lớn lên với Triệu Tiến. Tuy nhiên cực ít khi xuất hiện trước mọi người, vẫn luôn âm thầm ở chỗ tối. Gốc gác xuất thân của người khác mọi người đều rất rõ ràng, nói là thuộc như lòng bàn tay cũng không ngoa. Nhưng lần này đã có một khuôn mặt lạ hoắc, nhìn cách ăn mặc, cử chỉ phong độ, vừa thấy chính là con cháu giàu sang nhiều đời, tuổi tác so với mấy người Triệu Tiến có lớn hơn, nhưng cũng không nhiều.
Nhìn vị trẻ tuổi này cầm trong tay một cái quạt xếp không hợp mùa, khẽ cười phẩy nhẹ, rất có dáng vẻ gió xuân phơi phới. Tất cả mọi người đều rất buồn bực, không biết là thần thánh phương nào.
Ở đầu trên cùng đại sảnh chỉ bày biện một cái bàn, đám người Triệu Tiến đi qua dựa theo thứ bậc ngồi xuống, vị trẻ tuổi nhìn như công tử thế gia kia ngồi ở ghế cuối cùng, điều này khiến mọi người nhao nhao suy đoán.
Thời điểm đoàn người Triệu Tiến đi vào, từ trong tới ngoài, tất cả mọi người đều đứng lên. Thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang và thương nhân buôn muối Dương Châu đã sớm quen phú quý, không phải quan viên chuyên cai quản thuế muối, quan dưới ngũ phẩm chưa chắc khiến bọn họ tươi cười, trên yến tiệc đều là kẻ được đối đãi ngồi ngang hàng. Nhưng ở trước mặt Triệu Tiến không có phẩm cấp gì, tuổi tác cũng không lớn, mỗi người đều phải đứng lên, không ai có đủ thân phận ngồi ngang hàng không nhúc nhích trước mặt Triệu Tiến.
Bọn huynh đệ ngồi xuống, Triệu Tiến vẫn còn đứng ở nơi đó. Rất nhiều khách sắp ngồi xuống lại vội vàng không kịp đứng dậy, một mảng tiếng bàn ghế lộn xộn, nhưng nhanh chóng đã liền an tĩnh lại.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Người nên tới đều đến rồi, kẻ không đến cũng không cần đến nữa.
Giống như lúc duyệt binh, gia đinh đứng ở giữa các bàn theo thứ thuật lại lời của Triệu Tiến. Không ít khách tới sau khi nghe được câu này, đều không kìm lòng đặng rùng mình một cái.
Triệu Tiến nhìn quét một vòng, mỗi người đều gật đầu cười. Triệu Tiến nâng cao chút thanh âm nói.
- Ở Từ Châu và phủ Hoài An, lời của ta chính là khuôn phép. Các ngươi có lẽ không tuân thủ vương pháp, nhưng không dựa theo khuôn phép của ta mà làm, liền chỉ có một con đường chết, đều hiểu cả chưa?
Thái độ đối đãi với khách rõ ràng là thái độ đối đãi thuộc hạ và nô bộc, nhưng sau khi bọn gia đinh thuật lại, phía dưới tất cả mọi người đều cười vâng dạ, e sợ thanh âm của mình không đủ lớn, sẽ khiến gia đinh bên cạnh sẽ cảm thấy không chân tâm thật ý.
- Lão Khương, lão Thành, đến bên này.
Thành Đại Khí và Khương Mộc Đầu ngồi ở bàn thứ hai mặt đầy hồng quang lập tức đứng lên, trong ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ của người trong toàn trường đi lên trước.
Trước mặt Triệu Tiến bày ba cái bát không. Hắn cầm lấy vò rượu rót đầy vào cái bát, sau đó đưa hai bát rượu đưa cho Thành Đại Khí và Khương Mộc Đầu, chính mình cũng bưng lên rồi nói.
- Lần này các ngươi có biểu hiện tốt nhất, nhìn ra đúng là người trong nhà, ta mời rượu các ngươi.
Nói xong, cụng bát rượu một cái Triệu Tiến nhanh chóng uống một hơi cạn sạch. Hai người kia cũng không dám chậm trễ, vội vàng uống vào. Triệu Tiến rất ít uống rượu mạnh như vậy, thở ra một hơi chậm chạp, sau đó cười nói.
- Vở kịch lớn lần này, từ Từ Châu đến phủ Hoài An, tính cả xung quanh Từ Châu, có rất nhiều người đều dọn nhà đi. Người đi rồi sẽ không để ý tới được, vật lưu lại dù sao cũng phải có người trông coi. Lão Khương, nhà ngươi con cháu nhiều, an bài vài người đi phố Khúc Lý, Thái cử nhân bên kia để lại không ít điền trang và cửa hiệu, cũng chớ nên để cho chúng thành hoang phế. Lão Thành, ngươi đi trấn Ngung Đầu, về sau cục diện bên kia ngươi thay ta trông coi.
Toàn trường bên dưới dù an tĩnh thế nào, lúc này cũng có người không kìm nổi ngạc nhiên thán phục. Phố Khúc Lý ở Từ Châu là nơi phồn hoa gần với Hà Gia Trang, cử nhân Thái Chính Đức kia thật biết dựa vào liên minh với Triệu Tiến phát tài lớn dường ấy. Lần này Cẩm Y Vệ họp cùng các lộ nhân mã lại đây để bắt Triệu Tiến, Thái cử nhân đã lủi đi mất, được người trong ngoài Từ Châu cho là cao minh, cảm thấy vị này rốt cuộc xuất thân là người đọc sách, lợi lộc chỗ tốt cầm được nhiều lắm, xảy ra tai vạ một chút cũng không dính vào. Nhưng bây giờ nhìn lại, thông minh chưa chắc là chuyện tốt.
Về phần trấn Ngung Đầu, đây chính là một cửa sông Thanh Giang nhỏ. Thành Đại Khí dẫn người Thành gia đi sang, tuy nói là thay Triệu Tiến làm việc, nhưng chỗ tốt nhà y tất nhiên là đầy rẫy. Vốn dĩ hạng người thổ hào hạng hai, hạng ba thậm chí còn không tới được này, sắp trở thành bậc cao nhất rồi.
Triệu Tiến nói điều hứa hẹn này ra, cả hai đều run run quì xuống cảm tạ. Triệu Tiến cũng không có khom người đi dìu đỡ, chỉ gật gật đầu nói.
- Làm thật tốt, ta không bạc đãi người có lòng trung thành biết làm việc.
Đợi sau khi hai người này đi xuống, Triệu Tiến lại nâng cao lên chút thanh âm nói.
- Chuyện lần này, còn có vài vị trưởng bối giúp đỡ không ít. Bọn họ không có tiện đi đến nơi này, đến lúc đó ta sẽ đến nhà thăm hỏi.
Thốt ra lời này, trên mấy bàn lớn gần phía trước, có mấy vị trẻ tuổi lộ trên mặt lộ vẻ kích động. Ngày đó Mã Xung Hạo suất lĩnh đại đội nhân mã đi vào, gần như trong ngoài thành Từ Châu toàn bộ không coi trọng Triệu Tiến. Có rất nhiều người trong nhà Lại mục, sai dịch thúc giục thay đổi quyền thế, ra mặt đi tới chỗ Mã Xung Hạo cáo trạng, để sau này không bị liên lụy.
Nhưng Lại mục, sai dịch này đều là hạng người khôn khéo, đều là kẻ trải qua từng lần bị Triệu Tiến dọn dẹp còn sót lại, mỗi người đều biết phải làm thế nào cho phải, tới bây giờ đã được đền đáp rồi.
Triệu Tiến còn chưa có ngồi xuống, lại mời gọi người trẻ tuổi ngồi ở đầu cuối cùng cái bàn kia.
- Dư huynh đệ, đứng lên.
Người trẻ tuổi bộ dạng công tử giàu sang kia cười hì hì đứng lên, Triệu Tiến tay chỉ vào y, cất giọng nói:
- Vị này chính là Dư Trí Viễn đến từ Tùng Giang, về sau hắn chính là huynh đệ của Triệu mỗ, xin mọi người chiếu cố nhiều rồi.
Trong phòng yên ắng, tiếp theo là một trận xôn xao. Không ngờ được Triệu Tiến đối đãi như vậy, người này rốt cuộc là làm cái gì, không ngờ được Tiến gia gọi một tiếng "huynh đệ".
Mọi người trên bàn cùng với Triệu Tiến mỉm cười nhìn Dư Trí Viễn, không ai có oán khí hay bất mãn. Dư Trí Viễn vẫn phong độ thanh thoát làm lễ với mọi người, mỉm cười ngồi về chỗ.
Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo dẫn các lộ nhân mã vượt sông bắc tiến, lúc từng bước đến gần Từ Châu, những kẻ bình thường rất gần gũi Triệu Tự Doanh, thậm chí được kết làm đồng minh, thế lực các nơi cam lòng làm thuộc hạ đồng loạt chia lìa. Bọn sĩ thân mang công danh kia thẳng thừng rời khỏi Từ Châu. Còn Dư Trí Viễn thì mang theo hai ngàn lượng vàng nén đi tới Từ Châu, hơn nữa lưu lại không đi.