Phó Thiên hộ Trương Hạo Lượng thấp giọng mắng, mấy tùy tùng bên cạnh đều nghe được rõ ràng. Vị lão gia này nói là “Thân quân Cẩm Y Vệ chúng ta lúc nào được sảng khoái như vậy”, mọi người chỉ xem như không nghe, không nhìn thấy.
Nói xong câu này, Trương Hạo Lượng cau mày, nghiêm khắc nói.
- Ngươi nói xem những kẻ chết bị thương này, thi thể ở đâu, người bị thương ở đâu, nhân chứng vật chứng đáng tin được không?
Người trung niên tới báo án kia lập tức trở nên lắp bắp, mở miệng nói.
- Thi thể đều bị đốt, những người tàn phế đều bị gom đến bãi hoang bên kia, hiện tại không tìm ra nhân chứng, vật chứng nào. Đại lão gia không ra tay thì không ai dám ra mặt.
- Đây không phải là không hề có chứng cứ sao?
Trương phó thiên hộ căm hận nói, vỗ mạnh cái bàn.
Một gã Bách hộ nhìn chằm chằm người trung niên kia mấy lần, buồn bực nói.
- Ngươi đi xuống trước, nếu có chứng cứ đáng tin cậy thì lại đến bẩm báo, sẽ không thiếu chỗ tốt cho ngươi. Nhưng nếu như nói bừa, lừa gạt, ngươi có biết câu này quan pháp như hỏa lò hay không?
Người trung niên kia dập đầu mạnh lên mặt đất, vô cùng thành khẩn nói.
- Những câu của tiểu nhân đều là thực, nếu có một câu giả dối sẽ bị thiên lôi đánh xuống, khiến tiểu nhân chết không được tử tế.
Đây cũng là lời thề nặng, Cẩm Y Vệ được phái tới cũng không để ý quá nhiều, bảo đưa người ra khỏi cửa. Người trung niên kia vừa đi, bách hộ kia sắc mặt khó coi, không riêng gì gã, sắc mặt của mọi người cũng đều khó coi như vậy.
Thư lại ném ngay bút trong tay, bực tức nói.
- Ta biết Mã què không có lòng tốt. Còn tưởng rằng tới cửa sông Thanh Giang này còn được vui sướng một trận, chưa từng nghĩ tới bên mình có một con hổ.
Trương phó thiên hộ tuy rằng cầu tiến, nhưng cũng không phải thằng ngốc không hiểu chuyện, cũng cau mày nói.
- Chẳng lẽ lời người vừa nãy nói đều là thật sao?
Một gã Bách hộ trầm giọng nói.
- Người này chưa chắc là bá tánh nhìn mọi chuyện không chịu nổi trên đất này, nói không chừng là ai đó phái tới. Nhưng nói là lời thật, có một số chuyện loáng thoáng có nghe qua.
Trong phòng tức thì trầm mặc chốc lát, tuy nói Cẩm Y Vệ dựa vào triều đình dựa vào vương pháp, ai dám trêu chọc chính là mưu phản, mưu nghịch. Nhưng kẻ đối phó là bá tánh thông thường hoặc là hạng người giang hồ còn tốt, bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ thành bè kết phái, vũ khí đầy đủ hết thật cũng không sợ. Nhưng đối phó với người bậc này như Triệu Tiến, cho dù sau chuyện này triều đình phát đại quân tiễu trừ, giết bọn thuộc hạ và Triệu Tiến sạch sành sanh, nhưng trước lúc đó, tất cả đã bị Triệu Tiến giết chết trước rồi. Chết thì cũng chết rồi, vinh hoa giàu sang không nhắc tới, cái gì cũng không có, vậy còn có ý nghĩa gì.
Tất cả đều nghĩ hiểu rõ mấu chốt này, sắc mặc cũng rất khó coi, Trương phó thiên hộ càng thêm nôn nóng, cân nhắc hồi lâu cũng không có cách giải quyết nào. Chuyện Mã Xung Hạo hạ quyết tâm muốn làm hơn nữa khua chiêng gióng trống như nay, nếu muốn thay đổi vốn dĩ không có khả năng. Lại ngẫm nghĩ chiêu trò của vị "Mã đô đường" kia còn có những hán tử phương bắc thuộc hạ của y đây cũng là bọn đắc tội không nổi.
Trương Hạo Lượng hô với tên Đông Xưởng ở trước cửa.
- Còn thất thần làm cái gì, bên ngoài không phải có không ít người chờ sao? Mau gọi người vào.
Trên mặt tên Đông Xưởng kia cũng có vẻ lạ lùng nghe thấy lời này khom lưng vội vã hồi báo.
- Đại nhân, bên ngoài vừa nãy còn có không ít người thấp thoáng ở góc đường chờ xem. Nhưng vừa rồi đưa người no ra ngoài, trên đường phố vắng hoe vắng ngắt, một người cũng không nhìn thấy nữa. Ngay cả sai dịch huyện nha phái sang trông coi cũng không thấy đâu.
Mọi người sửng sốt, thư lại nhặt bút lông trên mặt bàn lên, nhưng tay cũng đang phát run, nhặt cũng chưa nhặt được lên đã phải rơi ở trên bàn. Lúc mở miệng nói thanh âm cũng đang run rẩy.
- Triệu Tiến đó sẽ không càn rỡ như vậy chứ. Đây chính là giữa ban ngày ban mặt, ai cũng đều biết rõ thân quân Cẩm Y chúng ta tới.
Trong phòng lại trầm mặc, không chỉ một người thấp giọng hậm hực mắng thô tục, Trương phó thiên hộ kia cũng vỗ trán nói.
- Bọn chúng không dám tiến vào. Vậy thật chính là vạch mặt mưu phản, mưu nghịch rồi, khẳng định phải kinh động triều đình. Triệu Tiến này làm việc che đậy nhiều như thế, sẽ không vì chuyện nhỏ như thế này phạm sai lầm.
Những lời này Mã Xung Hạo đều nhắc nhở rất rõ ràng mỗi một đội lên đường. Trong những người Cẩm Y Vệ Nam Kinh, hoặc là biết quá rõ ràng với Triệu Tiến, kinh hồn khiếp đảm không dám tới, hoặc chính là không biết ra sao hết, vênh váo tự đắc muốn tác oai tác quái. Đối với hai loại này, Mã Xung Hạo đều nói rất thẳng thừng, bảo bọn người trước yên lòng, khiến cho bọn người sau đừng quá không kiêng nể gì.
Tất cả đều hiểu rõ lý lẽ này, chẳng qua mọi người cũng không phải đưa nhỏ ba tuổi, cũng biết chút đạo lý nói sơ qua là được.
Trương phó thiên hộ thanh âm thô bạo nói.
- Đêm nay thay phiên gác đêm, đặt sẵn chiêng trống. Nếu thật có chuyện, gõ chiêng đánh trống, làm lớn thanh thế. Bọn chúng thật còn dám tiến vào hay sao? Nơi này là có vương pháp.
Tiết trời còn rất lạnh, người trung niên báo tin kia sau khi ra khỏi cổng đã đội mũ lên, che đậy đầu mặt kín bưng, trời tối đen thui, cũng không có người nào nhìn rõ tướng mạo của gã.
Người trung niên này đi ra cổng sau, nương theo ánh lửa của đèn lồng, quét mắt khắp mặt đường, nhìn thấy bảy tám bóng người nhấp nhô. Phần lớn đều trốn ở góc tường, đều cách lẫn nhau rất xa, hơn nữa đều dùng mũ khăn vân vân che kín đầu mặt. Cẩm Y Vệ tuy nói đã tới, nhưng Triệu tự Doanh cũng đang còn đây, tất cả xét đến cùng phải cẩn thận chút, không để bị người nhận ra diện mạo được.
Người trung niên cười thầm một tiếng, bước nhanh đi về một phía khác, gã cũng không nhìn người ven đường, tất cả mọi người đều làm việc mạo hiểm, hà tất phải cho nhau khó coi.
Đi được mười mấy bước tới chỗ ngã rẽ, ven đường có người đi ra, người trung niên mật báo kia cho rằng là kẻ vội đi tới cũng không đếm xỉa, ngược lại nép sang bên đường nhường một chút. Nhưng đợi tới lúc ngang qua gần sát bên người, kẻ kia lại ngừng bước chân lại, một tay nắm được bả vai người trung niên nọ. Người trung niên theo đó thoáng giãy dụa nhưng không có giãy ra được, bàn tay kia giống như kìm sắt.
Không hay rồi! Hạng người kiếm ăn ở mảnh đất cửa sông Thanh Giang này đều trong lòng có sợ hãi với Triệu Tự Doanh, huống chi kẻ tới chỗ Cẩm Y Vệ chính là nhằm vào việc làm của Triệu Tự Doanh, trong lòng có điều mờ ám.
Người trug niên theo đó muốn quát thét, nhưng vừa mở mồm còn chưa phát ra tiếng, trong miệng đã bị người đút miếng vải rách sau đó bị người đánh một quyền thật mạnh trên bụng cả người đều co quắp lại, cũng không có sức lực giãy dụa tiếp nữa thật giống như một con chó chết bị kéo đi thẳng.
Trước cổng không nhìn thấy nhưng người khác trên đường lại xem thấy được đều sửng sốt, trong nháy mắt còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì. Ngay sau đó đã nhìn thấy hai gã "mật báo" vừa mới rồi còn lén lén lút lút đứng một trái một phải ở trước cổng.
Tới bây giờ còn có kẻ nào không hiểu, cử chỉ đầu tiên của cả đám đều là vắt chân bỏ chạy. Đám người Triệu Tự Doanh này lá gan không khỏi quá lớn rồi, Cẩm Y Vệ đó kéo sang tìm chứng cớ mưu nghịch mưu phản, bọn chúng rõ ràng còn dám ở bên ngoài bắt người.
Con phố sau hậu viện khá là hẻo lánh, song đây cũng là đường phố, mấy người tới mật báo thân thủ cũng không tệ. Chạy ra khỏi con đường này đã nhìn thấy mấy con đường xung quanh đều bị ngăn chặn, một chiếc xe ngựa chắn ngang nơi đó, có người xách lồng đèn, mấy tên đại hán cười lạnh đứng thẳng.
Tất cả đều không muốn bó tay chịu trói, quay đầu lại khẳng định không được, bên đó có người chặn rồi. Lại có kẻ tung mình trèo tường, tiếng xé gió đột nhiên vang lên, liền nhìn thấy một tiếng kêu thảm trên đầu tường kia, ngã nhào xuống, đùi đã trúng tên. Ngay cả cung tiễn cũng đem ra dùng, cũng may mà ban đêm chỉ có đèn lồng chiếu sáng, bọn chúng không ngờ lại bắn chính xác như vậy.
Người bị bắn trúng té lăn trên mặt đất kêu đau, miệng hô cứu mạng, ai cũng biết hiện giờ không xong rồi. Trước đó mật báo, sau lưng Triệu Tự Doanh đã tới bắt người, không cần nghĩ cũng biết rõ kết cục thế nào.
Hô thì cũng có hô, không có một người dám sang đấy, rõ rành rành trước cổng Cẩm Y Vệ có Đông Xưởng gác nhưng cũng không thấy người sang đây xem xét. Trong cảnh tối thui tối mịt, chỉ nghe thấy tiếng rống giận kêu thảm chỗ ánh mắt nhìn không tới. Bọn Đông Xưởng cũng cảm thấy kinh hồn khiếp đảm, bên trên dặn dò là tới tra án, cũng không phải là tới bắt người.
Ở trong một gian phòng nép về phía đông võ quán Triệu gia, mấy gã đại hán nhìn chằm chằm người trung niên trên đất.
- Tống Bang Tử, lời cầu xin tha mạng cũng không cần nói nữa. Có gì thì nói cái đó, chỗ này cho ngươi được êm ái. Nếu như có một câu giấu diếm, ngươi bình thường tin tức linh thông, thủ đoạn của chỗ chúng ta ngươi chắc cũng biết rõ.
Người trung niên hoa ngôn xảo ngữ ở trước mặt Cẩm Y Vệ nằm sấp ở trên đất run rẩy, trên người gã thật không có vết thương gì, nhưng bên tai đã truyền tới tiếng kêu thảm cách vách tường. Trong phòng ngược lại không nhìn thấy dụng cụ tra tấn, nhưng đoản đao giữa hông đại hán, còn có tre trúc rơi lung tung đầy đất cũng đủ khiến cho người ta kinh hồn khiếp đảm.
Ở trạm gác ra vào võ quán Triệu gia có căn phòng nhỏ, Lưu Dũng đang ở trong phòng, y có một điểm giống với Lôi Tài ở Nam Kinh, vẻ mặt cũng khá là tiều tụy, mắt đầy quầng thâm.