Nghe Triệu Tiến nói thật như thế, Thành Đại Khí trịnh trọng ôm quyền vâng dạ. Triệu Tiến lại thêm vào mấy câu.
- Nếu như bọn chúng đến các nơi càn quét, ngươi hãy mau chóng mang cả nhà tới chỗ ta. Yên tâm là được.
Lời này nói xong, Thành Đại Khí mới yên lòng, thi lễ cáo từ rời khỏi. Bực bội thảo luận mới rồi, Thành Đại Khí này tới, thật khiến cho tâm tình tất cả tốt lên không ít.
Người vừa đi ra ngoài, Triệu Tiến ngẫm nghĩ một chút lại nói.
- Đừng bảo Thành Đại Hổ trở về. Chỗ ám tối nơi cửa sông Thanh Giang kia chính là lúc dùng người. Bảo ba người Nhiếp Hắc, Thành Đại Hổ và Ngụy Mộc Căn trông côi chỗ ám tối, như vậy càng vững vàng ổn thỏa hơn. Tin hiện giờ đưa đi, nửa đường có lẽ còn chặn lại được.
Vương Triệu Tĩnh đáp lời, lập tức viết thư đi làm, Triệu Tiến lấy con dấu của mình ấn lên bên trên, lúc này mới dùng khoái mã truyền lệnh.
Mọi người rời đi bận rộn chuyện của mình, chỗ Thành Đại Khí khuyên can mãi cũng bỏ lại hai mươi lăm người cưỡi ngựa, đây cũng là biểu đạt tâm ý nhà mình sau đó mới dẫn người rời khỏi.
Kết cuộc Thành Đại Khí bên này vừa đi, Khương Mộc Đầu của Phòng Thôn Tập dẫn hơn trăm người cưỡi ngựa sang, lúc xin cầu kiến, trên mặt mồ hôi nhễ nhãi vẻ mặt nhớn nhác.
Sau khi nhìn thấy Triệu Tiến, Khương Mộc Đầu gấp gáp giãi bày rõ ràng.
- Không dối gạt Tiến gia, người và hàng qua địa phận chỗ tiểu nhân nhiều quá lắm, không theo dõi chặt không được. Tiểu nhân sớm đã điểm đủ nhân mã sửa soạn lại đây thật không phải có lòng chậm trễ.
Triệu Tiến lắc đầu bật cười, nhưng nụ cười này lại làm cho Khương Mộc Đầu càng thêm hiểu lầm, y nâng cao giọng lên chút nói.
- Tiến gia, Thành Đại Khí người nọ rất quỷ quái vẫn luôn hỏi thăm tất cả mọi người lúc nào tới. Bản thân y giành tới đặt cược trước. Nhưng y làm như vậy lại biến thành tất cả mọi người giống như có lòng dạ khác. Tiến gia mọi người đều trung thành một lòng một dạ.
Lời này khiến cho Triệu Tiến cũng chẳng nói được gì, song không có lưu người của Khương Mộc Đầu ở nơi này, sau khi giữ lại ba mươi lăm người và ngựa còn lại đều bị đuổi về.
Thành Đại Khí và Khương Mộc Đầu tới, giống như là phát tín hiệu, nội trong hai, ba ngày kế tiếp, rất nhiều đội lục tục kéo tới, thậm chí ngay cả Vân Sơn Tự cũng phái hai đội tráng đinh tổng cộng bốn trăm người.
Những người này đều là thổ hào hoặc là trụ cột khắp nơi Từ Châu, đều là lũ cường hào được Triệu Tiến cho phép có võ lực. Bọn họ tới chỗ Hà Gia Trang làm chuyện cùng loại với Thành Đại Khí và Khương Mộc Đầu, đều là vỗ ngực tỏ vẻ trung thành, sẵn lòng đồng sinh cộng tử với Triệu Tự Doanh.
Đối với những cỗ võ trang nhỏ này, Triệu Tự Doanh đều lưu lại mấy chục người gọi là cho có, sau đó đuổi bọn họ trở về, dặn dò những người này không cần hoảng sợ, chỉ cần điềm tĩnh quan sát chờ đợi là được.
Triệu Tiến nhìn rất rõ ràng.
- Trong tay bọn họ có binh đao nhưng ở trước mặt chúng ta chẳng xem là gì, đưa tay lật tay đã tiêu diệt sạch. Cũng giống như vậy cho dù là quan quân tới, chẳng sợ quan quân đánh bại chúng ta, điều bọn họ sợ nhất chính là bị chúng ta hoài nghi, vậy thì lập tức tan thành mây khói. Vì thế thà rằng sang đây cùng tạo phản với chúng ta, như vậy còn có khả năng đánh cuộc thành công. Bằng không cái gì cũng đừng mong còn lại.
Vương Triệu Tĩnh cũng có kiến giải của mình.
- Người bậc này không rời được Từ Châu. Không ở nơi quê cha đất tổ bọn chúng không là cái gì hết. Ngược lại những văn nhân sĩ tử kia chỉ cần có công danh trên mình, chỗ đi được trong thiên hạ nhiều lắm.
Gần giống như bọn thổ hào này còn có Lại mục, sai dịch một châu bốn huyện. Bọn họ tuy rằng có thân phận quan phủ, nhưng lúc này lại càng cấu kết chặt chẽ hơn với Triệu Tự Doanh và Triệu Tiến, dù có lo lắng và sợ hãi thế nào cũng chỉ đành nhịn. Về phần những kẻ bị Triệu Tự Doanh bỏ rơi cũng biết rõ lợi hại của Triệu Tiến, trong lòng dù mong chờ thế nào cũng không dám biểu lộ ra ngoài, nhiều nhất cũng chỉ viết mấy phong thư.
Về phần mệnh quan triều đình trong nha môn thì là thái độ ôm nhau chờ chết. Cục diện trước mắt này bọn họ không có mảy may sức lực chống cự, nếu như tạo phản, bọn họ chỉ có hai con đường lựa chọn, hoặc là theo giặc hoặc là tự kết liễu. Song trong âm thầm cũng đang chửi cha mắng mẹ, bọn Đông Xưởng đến tra đại án mưu nghịch của Triệu Tiến, nhưng ông già Triệu Tiến và Đổng Băng Phong còn đang ngồi vững vàng chức Thủ bị, đây rốt cuộc là tra án làm việc thế nào.
Đoàn thứ ba của Đổng Băng Phong trước lúc quay về Từ Châu chia làm năm đội bắt đầu di chuyển, điều động gia đinh tầm cỡ lớn như vậy, cho dù tới lui cũng rất phiền phức, chỉ đành giả vờ hộ vệ đoàn xe.
Còn đoàn thứ hai chỗ Thạch Mãn Cường cử động càng chậm hơn. Họ chia thành liên đội rời đi, xe ngựa kéo thành hàng chất lương thực quân nhu, cứ như vậy dọc theo Vận Hà đi về phía bắc, ước chừng trở về muộn hơn nửa tháng đoàn thứ ba của Đổng Băng Phong.
Trước khi hai đoàn đó về tới, các hạng vật tư cũng đã phân chia hoàn tất, lấy Hà Gia Trang làm tâm, chừng bốn mươi mấy liên trú đóng, tính cả đội cung tiễn và đội nhân mã, đã gần xấp xỉ kích cỡ năm ngàn người.
Ngày trước mấy đoàn này chia ở khắp nơi, do các nơi chia nhau cung ứng, tập trung một chỗ, tiêu hao thật sự cực lớn, cho dù tích trữ như Triệu Tự Doanh cũng cảm thấy không dễ dàng, nhìn lương thực vật tư giống như dòng nước chảy tiến vào.
Mẫu thân của Triệu Tiến là Hà Thúy Hoa vẫn đang ở nơi này chăm lo Từ Trân Trân, chuyện bên ngoài bà lười đi nghe ngóng, nhưng rất đau lòng cho con dâu của mình, nói bụng cũng lớn như vậy rồi, mỗi ngày vẫn phải không ngừng bận rộn.
Thời khắc trù bị cho nhiều gia đinh như vậy, binh khí bọn họ dùng và tồn trữ đồ quân nhu cũng cực lớn, Triệu Tự Doanh trong mấy năm nay vẫn mua bán với Từ gia, luôn trữ hàng, nhưng tới lúc này, để yên lòng vẫn phải tăng thêm nhiều một chút.
Còn chỗ Từ gia lại có ý muốn vạch rõ giới hạn, phụ thân và em trai của Từ Trân Trân không phải người có tài làm ăn buôn bán, chuyện quản người coi sóc mọi việc cũng rất kém cỏi, kết cuộc lại bị cho ra rìa.
Điều này khiến cho Từ Trân Trân cảm thấy rất không cam lòng, nàng âm thầm trút oán giận sang Triệu Tiến. Nói đầu óc những người Từ gia này có phải bị hỏng rồi không. Nếu như Triệu Tiến thật mưu phản, mặc kệ thành bại, với thân phận tộc bên họ vợ của Triệu Tiến cũng trốn không thoát can hệ, lúc này việc cần làm chính là toàn lực chi viện, kết cuộc những người này muốn nắm chân lôi lại.
Nữ nhân mang thai luôn nhạy cảm, Từ Trân Trân thậm chí còn oán giận bản thân, nói nếu không phải Từ gia là gia tộc của mình, Triệu Tiến sớm đã ra tay thật ác sửa trị, không đến mức lưu lại nhiều thân thích ngu ngốc không biết nên gọi là gì này.
Tuy nhiên muốn sửa trị cũng rất dễ dàng, Triệu Tiến dặn dò người của đội Nội Vệ đi Từ gia, sau khi thi triển ra một chút thủ đoạn, trên dưới lập tức câm như hến, chẳng mảy may dám không liên thủ lần nữa.
Đội thuyền nhỏ của Triệu Tiến trên sông Hoàng Hà kia, cả ngày cũng không được nhàn rỗi, chuyển hàng loạt vật tư đồ sắt từ bờ bắc tới bờ nam. Đội xe ngựa của Vương Tự Dương vận chuyển những thứ đó tới trong nhà kho của Hà Gia Trang và trang viên khắp nới.
Từ đầu tới cuối, kiên định nhất chính là thương nhân buôn trâu ngựa Vương Tự Dương. Y điều động ra hết tiểu nhị biết cưỡi ngựa của mình, để cho đội nhân mã của Triệu Tiến tới chỉ huy, còn sắp sẵn lấy ra ngân lượng bản thân mình tích cóp đặt ở Từ Châu, sửa soạn bù đắp cho Triệu Tự Doanh. Y hiện giờ hằng ngày đều viết thư cho bên chỗ Sơn Tây bảo nơi đó dùng hết sức chi viện nơi này.
Trong lòng Vương Tự Dương rất rõ ràng không có danh tửu Hán Tỉnh, bản thân y không còn lại gì cả, không có vũ lực của Triệu Tự Doanh che chở, y thậm chí không cách nào ra vào Hà Nam thuận lợi, cục diện chính y gầy dựng ở Sơn Tây cũng sẽ bị người cướp đi.
Chẳng lẽ bản thân muốn trở lại tháng ngày hằng năm đuổi mấy trăm đầu gia súc buôn bán sao? Từ kẻ cần kiệm thành xa hoa dễ, từ kẻ xa hoa thành cần kiệm khó. Vương Tự Dương hiện giờ cũng là đại thương nhân có tiếng tăm, y thật sự không cam lòng trở lại cái dáng vẻ có trước kia.
Việc buôn bán chỗ Từ Châu đã vắng lặng, bọn bá tánh nông dân tuy rằng lòng lo lắng thấp thỏm nhưng cũng không có nơi nào khác để đi, chỉ đành tiếp tục làm cày ruộng. Nơi này mặc dù sắp đánh nhau to, nhưng dù sao không có trưng thu quân lương, tất cả coi như là khá lắm rồi, thật nếu rời khỏi Từ Châu, chịu quân lương kia bóc lột, chỉ sợ là sống không bằng chết, mùa màng năm nay cái gì cũng chẳng có.
Chợ muối và chợ búa Hà Gia Trang đều đã dừng lại, ngoại trừ cửa tiệm của chính Triệu Tự Doanh còn đang mở cửa buôn bán, còn lại hoặc là đóng cửa ngừng làm ăn, hoặc là về quê trốn tránh.
Nhưng chợ lớn Thanh Giang lại vẫn mở hàng quán như cũ, ở nơi đó sản nghiệp của Triệu Tự Doanh đã đóng cửa hết. Chưởng quỹ, quản sự, tiểu nhị vân vân đều được trả tiền công ba tháng, bảo bọn họ chờ đợi tin tức, sau khi mở cửa lần nữa trở lại làm công, nhưng cửa tiệm nhà khác lại vẫn buôn bán như cũ, hơn nữa khuôn phép Triệu Tự Doanh định ra sẵn vẫn được tuân theo.
Triệu Tiến bình phẩm.
- Phá hỏng khuôn phép kiếm không được ngân lượng, bọn họ quả nhiên sẽ không tự mình làm loạn trận cước.