Ngược lại không có ai lo lắng trong huyện nha không có người chủ trì việc quan, Tôn huyện lệnh mang bốn gã sư gia tới, bốn vị này bất kỳ một vị nào cũng cai quản cái huyện này gọn gàng ngăn nắp được, hà huống chi hiện giờ chỉ có một vị Điền tiên sinh đi theo cải trang vi hành, ba vị còn lại vẫn ở đấy.
Mấy đại hộ trong địa phận huyện Vĩnh Thành và bọn người quen biết mặc dù chưa sửa soạn kỹ càng, nhưng không có ai nhìn thấy đoàn người huyện lệnh xuất hiện, nhưng cũng không có người này lên tiếng. Tất cả đều cho rằng huyện lệnh đi nơi khác, hoặc là cho rằng đang trên đường tới. Thật không ai nghĩ tới đoàn người của Tôn Truyền Đình cưỡi ngựa kết thành đội từ quan đạo phía đông bắc huyện Vĩnh Thành tiến vào địa giới Từ Châu.
Tôn Truyền Đình cách ăn mặc hoàn toàn giống như công tử nhà giàu, hoặc là nói cởi quan phục y vốn dĩ là công tử nhà quyền quý. Điền tiên sinh giả làm quản sự, sáu gia đinh khác thì có dáng vẻ hộ vệ, quả thật đều là diện mạo vốn có mà thôi.
Lại nói tiếp đây vẫn là lần đầu tiên Tôn Truyền Đình rời khỏi huyện thành đi xem xét bên dưới. Dù sao vừa mới tới nhậm chức, khẩn yếu nhất chính là chỉnh lý ngay ngắn nha môn. Rời khỏi thành đi mười mấy dặm đường, y liền có chút kinh ngạc, nhịn không được cảm thán nói với Điền tiên sinh.
- Chưa từng nghĩ nơi huyện Vĩnh Thành như vầy, rõ ràng còn có suy nghĩ tu sửa quan đạo. Nhìn xem đất nện và nền đường này, công sức đó thật không phải một ngày hai ngày làm được. So với nơi này, mấy con đường từ Thái Nguyên tới Đại Đồng, còn là mạch máu của quân đội biên ải, rách nát thành cái dạng gì.
Điền tiên sinh cũng đang nheo mắt nhìn, quan đạo không nói rộng rãi, lại rất bằng phẳng, nhìn ra được dấu vết đất nện tu sửa, hơn nữa quan đạo rõ ràng cao hơn một chút so với hai bên bờ, nói rõ đất nện tu sửa đã làm rất lâu rồi. Nghe chủ nhân vừa nói, bọn gia đinh mới để mắt tới điều này, cũng ở nơi đó nhao nhao bàn tán.
- Mấy con đường ở phủ Thái Nguyên kia vết bánh xe cũng đã thành rãnh mương rồi. Đường người đi được đã vừa ít cỏ còn mọc dài, đánh xe ngựa còn phải an bài người đi ở đằng trước đào đất lắp mương, bên này ngược lại chỉnh chu.
Một đám người nghi hoặc đi được một đoạn, nhìn thấy ven đường có hộ nông dân. Điền tiên sinh kia xuống ngựa hỏi một chút, y mở miệng lại là khẩu âm nơi đất Khai Phong ở Hà Nam, còn trong nha môn y chỉ nói quan thoại, vốn dĩ sẽ không bởi vì cái này bị người ta để ý tới.
Điền tiên sinh sau khi lên ngựa nói ra câu trả lời.
- Nói là chỗ Từ Châu muốn có xe ngựa gì sang được, đường không dễ đi, vốn không có người sang đấy làm ăn, cho nên bọn lão gia trong thôn an bài người tu sửa.
Tôn Truyền Đầu không lấy làm ngạc nhiên gật đầu.
- Hóa ra là vị lợi ích riêng của mình.
Lại đi xa hơn chút nhận ra một đoạn đường nào đó trở nên rách nát, lại đi thêm một đoạn, lại có dáng vẻ được người tu sửa.
Tôn Truyền Đình thanh âm buồn bực nói càng không lấy làm ngạc nhiên.
- Xem cường hào trong huyện này đều rõ sửa đường thông thương, nhưng lại không có thống nhất sắp đặt gì.
Quan giữ gìn đất đai một vùng không rời khỏi địa phận quản hạt, vượt qua địa giới là phạm pháp, phải bị giáng cấp mất chức quan. Cho nên đoàn người Tôn Truyền Đình cũng không có lưu lại bên trong huyện Vĩnh Thành, cộng thêm huyện thành cách địa giới Từ Châu không xa, sáng sớm xuất phát, trời còn chưa tối đã tiến vào bên trong địa phận Từ Châu.
Sau khi nhìn thấy cột mốc ranh giới, biết rõ vào Từ Châu rồi. Quả thật không có khối cột mốc ranh giới này, mọi người cũng cảm thấy, quan sát ra được đã không ở bên trong địa phận huyện Vĩnh Thành nữa rồi. Nguyên do rất dễ hiểu, quan đạo còn phải rộng hơn gấp đôi so với trong huyện Vĩnh Thành, tu sửa càng thêm chỉnh chu, ven đường trồng cây tuy rằng không cao, nhưng cũng nhìn ra đã sinh trưởng chừng được hai năm. Hai bên quan đạo còn nhìn thấy được rãnh cạn, đây là bố trí dùng để thoát nước, song Từ Châu ít mưa, rãnh cạn cũng đủ rồi.
Chỗ cách cột mốc ranh giới chừng hai dặm có một căn khách điếm, trên mấy cây gậy trúc thô to cột lại với nhau phất phơ một lá cờ, trên lá cờ có bốn chữ lớn. Trước cửa dừng bốn con ngựa, hai chiếc xe ngựa, trên đường đã có mấy người đi đường. Dù sao lúc này trời sắp sửa tối, chỗ này trước sau đều không có thôn xóm gia đình nào, người am hiểu đi đường khẳng định sẽ trước hết tìm chỗ ngủ trọ nghỉ tạm.
Đầu mục gia đinh hộ vệ mở miệng hỏi.
- Công tử gia, khách điếm đằng trước kia có một chút kỳ quái, khả năng không được sạch sẽ, chúng ta đi tới đằng trước một chút nữa xem?
Tôn Truyền Đình không đáp lại lời này, y xoay người xuống ngựa đi tới đi lui ở trên con đường kia. Cẩn thận chu đáo, nhìn kỹ một lát, lại trông về hướng xa xa quan đạo này thoáng chốc. Nơi tầm mắt tới được đều là rộng rãi chỉnh chu như vậy, ven đường cây nhỏ thành hàng, rãnh mương cũng không có dứt.
- Điền tiên sinh, quy chế như vậy, ta ở kinh sư cũng không nhìn thấy nhiều. Gần kề hoàng cung, xung quanh nhà quyền quý, lân cận quan thự cũng có cái như vậy, cũng có cái không như vậy. Thế sao ở vùng Từ Châu nơi hẻo lánh này lại còn có bố trí như thế này?
Tôn Truyền Đình đầy bụng nghi hoặc, y chỉ lấy kinh sư làm gương, chỗ khác thì không nhắc cũng không muốn nhắc tới.
- Thiếu gia, đi đường trước đã.
Điền tiên sinh hòa dịu nhắc nhở một câu, nhưng tất cả cũng nghe thấy được Điền tiên sinh cũng rất tò mò giống như vậy.
Tôn Truyền Đình gật đầu, lại lần nữa lên ngựa, mới đi được hai bước, Điền tiên sinh mở miệng nói.
- Kỳ thật làm như thế cũng không khó, chẳng qua chỉ là thường xuyên đốc thúc bá tánh là được.
- Quả thật không khó. Nhưng như nay lại có người nào sẽ đi đốc thúc thường xuyên. Ngược lại lúc thúc bách sai dịch thu thuế khóa rất chăm chỉ.
Tôn Truyền Đình cười lạnh nói mấy câu. Điền tiên sinh không có đáp lời.
Bọn gia đinh cưỡi ngựa đi mau một chút, vây Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh vào giữa, tên gia đinh nói chuyện trước đó mở miệng thưa.
- Hết thảy khách điếm đều mở ở ngoài thôn trại. Đơn độc lẻ loi như vậy ở ven đường khẳng định có điều lạ lùng. Con ngựa và xe ngựa trước cửa kia nói không chừng chính là cách dụ người tiến vào.
Tôn Truyền Đình trầm giọng nói.
- Tiết trời còn không coi như quá lạnh. Nếu như tìm không được chỗ tá túc đáng tin cậy thì cắm trại ở ngoài một đêm.
Bọn gia đinh gật đầu vâng dạ. Vị công tử gia nhà mình tuy rằng là người đọc sách lại không phải loại nuông chiều từ bé kia, rất là hiểu chuyện.
Đội người của bọn họ cũng không có cố gắng đi nhanh như vậy ngược lại sẽ rước lấy ánh mắt của mọi người. Lúc đi ngang qua khách điếm kia, lại nhìn thấy có một người trẻ tuổi ăn vận như tiểu nhị đang ngủ gà ngủ gật trên xe ngựa. Đang lúc trời chiều thật khiến cho người ta ấm áp.
Nghe thấy tiếng vó ngựa, tiểu nhị này liền mở trừng mắt ngồi dậy, nhìn thấy đoàn người của Tôn Truyền Đình không dừng lại, y không vui vẻ gì mấy quát to nói.
- Mấy vị khách quan, nơi này không phải hắc điếm. Dừng lại vào đây đi.
Giọng không nhỏ, khiến cho Tôn Truyền Đình trên ngựa sửng sốt, lập tức cười dừng ngựa lại. Mấy người bên cạnh y cũng đều theo đó dừng lại. Bọn gia đinh hai mắt nhìn nhau, bọn hộ cũng không có xem cái này thành chuyện gì. Quan đạo rộng rãi, thật có gì không êm xuôi thúc ngựa rời đi, chỉ vỏn vẹn một cái khách điếm làm được cái gì?
Tiểu nhị lớn tiếng hét loạn.
- Mấy vị khách quan, các người có phải cho rằng khách điếm nhà ta đơn lẻ ở bên đường, lại không phải mở ở ngoài thôn trại cho nên giống như là hắc điếm mưu hại mạng người, đúng hay không?
Thoạt nhìn không phải một người cho rằng như thế.
Nét cười của Tôn Truyền Đình có chút ngượng ngùng, Điền tiên sinh và mấy gã gia đinh lại không có biểu tình gì. Tiểu nhị tiếp tục ở nơi đó thét to tự mình nói rõ.
- Mấy vị khách quan, nhìn xem lá cờ khách điếm chúng tôi. Nhìn xem bốn chữ lớn trên mặt cờ này. Đây chính là sản nghiệp của Tiến gia. Hắc đạo, bạch đạo ai không có mắt dám tới giương oai dưới lá cờ này.
Vẫn chưa kịp để mắt tới, đến lúc này mới nhìn thấy trên lá cờ viết "Khách điếm Vân Sơn". Mấy chữ lớn này, lúc nói chuyện với mấy gã tiểu lại trong nha môn, Tôn Truyền Đình đã biết chỗ treo hai chữ "Vân Sơn" đều là sản nghiệp của Triệu Tiến.
- Không cần suy xét. Điếm này mở ra khẳng định thua lỗ. Nếu không phải Tiến gia suy nghĩ cho mọi người sao sẽ mở điếm ở nơi này. Thuận theo đường này đi tiếp, ngoài sáu mươi dặm mới có thôn trại. Chỗ đó sáng ngày hôm sau mới tới được. Tuy nói ngoài đồng trú một đêm cũng không có gì lo lắng nhưng nơi đó sao thoải mái bằng trong điếm này. Vào đây xem thử lại đi cũng được.
Tiểu nhị kia để đắp mối làm ăn này, thao thao bất tuyệt.
Tôn Truyền Đình thật cũng đã động chủ ý, nhìn chốc lát mấy người bên cạnh. Điền tiên sinh trầm ngâm chốc lát nói.
- Đi vào xem thử cũng tốt, cẩn thận chút là được.
Điền tiên sinh đối với những gia đinh hộ vệ nhà mình rất mực tin tưởng, thật có chuyện đánh nhau trên đất bằng cũng xông ra ngoài được. Nhìn bọn khách ưng thuận, tiểu nhị kia tức thì mặt mày hớn hở hét to với bên trong.
- Quý khách tám người, cưỡi ngựa, mau chiêu đãi.
Đợi sau khi đi vào đại sảnh của khách điếm này, mấy người Tôn Truyền Đình đã buông lỏng rất nhiều. Rất ít khi thấy hắc điếm nào thu dọn sạch sẽ gọn gàng như vậy, đồ dùng bàn ghế gì cũng không cẩu thả. Ngoài ra, còn có hai người khác say khướt đang ở nơi đó uống rất thích chí, một cười cười mắng nói.
- Đã biết tiểu tử ngươi trọ lại là vì rượu này mà. Bằng không đêm nay đã trở về Hạ gia trang rồi.