Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc bị Triệu Tiến nhào nặn dẹt rồi tròn, cảnh ngộ khiến người ta rơi lệ. Nghe nói Chu gia tốn món tiền lớn phái người vào kinh sư, cũng không phải là nhờ triều đình tiêu diệt phản tặc mà là thỉnh cầu muốn điều nhiệm hoặc từ chức, Từ Châu này thật sự không ở lâu được nữa. Nhưng như nay tân vương vừa mới lên ngôi, các phe phái triều đình cấu xé nhau ghê gớm, nào có ai đếm xỉa tới chỗ của ông ta.
Bây giờ Từ Châu đã trở nên náo nhiệt rồi, một lần nữa mở quầy hàng, một lần nữa bán háng đấy. Kẻ sang tặng lễ, bồi tội hạng người bậc nào gì cũng có. Tuy nói rằng đội Nội Vệ và các loại tai mắt bố trí dày đặc ở mọi nơi, nhưng khó biết được có loại thám tử như tiệm hàng mặn kia, cũng không nghe ngóng gì, chỉ là bình thường làm ăn buôn bán dò la tình thế.
Kết cuộc là sau khi xảy ra chuyện của Tham tướng Chu Bảo Lộc chưa được vài ngày, còn có một đội nhân mã từ Lang Sơn qua đây, tặng cho Triệu Tự Doanh bên này ba trăm con ngựa đầy đủ dây cương, còn có Thi Bình Ngao bị trói gô.
Tặng những thứ này thậm chí không phải là tướng tá dưới trướng Phó tổng binh Lang Sơn, mà là một gã thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang, dù sao cũng phải đến tặng lễ, cái này xem như mang vào được rồi.
Trước sau trung thu ở huyện Ngư Đài Sơn Đông không có mảy may khung cảnh ngày hội nào. Vạn Lịch băng hà, nghiêm cấm hết thảy yến ẩm vui chơi, nhưng đây mới là một trong những nguyên nhân, trưng thu quân lương mới là đầu sỏ gây họa thực sự. Huyện thành vốn còn chưa khôi phục nguyên khí sau mấy năm thiên tai bị quân lương tàn phá bằng sạch, dân chúng chạy trốn trối chết, ngay cả tiểu địa chủ cũng đồng loạt phá sản, cục diện như vậy, làm gì còn náo nhiệt và đón mừng.
Cửa nam thành cũng không có nhiều người ra vào, lính thủ thành cũng mệt mỏi rã rời, mặt trời cũng ngã về tây rồi, đã quá giờ cơm rồi, vài người dựa vào nhau ngủ gật.
- Các ngươi nhìn xem, mau nhìn.
Một người sực tỉnh đột nhiên mở miệng hô to. Lời nói bất ngờ khiến mọi người bừng tỉnh, đều nhìn về phía nam.
Mới vừa rồi còn không thấy người nào, bây giờ nhìn lại thấy có đến mười mấy người đang chạy như điên trên quan đạo, trông như bị mãnh thú truy đuổi. Ban ngày ban mặt như vậy, xung quanh toàn là ruộng đất ngoại trừ chuột ra làm gì còn con nào khác.
Song thắc mắc cũng không duy trì quá lâu, lính thủ thành lập tức nhìn thấy ở nơi rất xa trên quan đạo có bụi mù bốc lên, hơn mười người cưỡi ngựa đang đuổi theo.
Chẳng lẽ là bọn mã tặc cướp đường, có tráng dân ở cổng thành tay chân rất nhanh, đã lấy lên chiêng đồng báo động. Một đám người vội vàng chạy núp vào bên trong cổng thành, dù sao lúc này cũng không có dân chúng vào thành. Trước tiên là hét lớn đẩy cổng thành, để lộ một lối nhỏ, thả những người đang chạy trốn điên cuồng vào, sau đó ngay lập tức đẩy cổng, gõ thanh la triệu tập đoàn luyện lên thành chống đỡ.
Tuy rằng, huyện Ngư Đài đã bị tàn phá nhưng trong thành cũng có rất nhiều người ở, thật để cho bọn mã tặc xông vào, tất cả mọi người đều gặp xui xẻo.
Người đâu lý nào chạy trốn qua ngựa, mười mấy người kia càng chạy càng chậm, nghiêng ngả lảo đảo, có người ngã lăn đùng ra đất. Những người khác nhìn cũng không nhìn, tiếp tục chạy như điên về phía trước.
Điều khiến người ta khiếp sợ chính là mười mấy người cưỡi ngựa đuổi theo kia vốn dĩ không hề né tránh những người té ngã trên mặt đất mà thẳng thừng giẫm lên, tiếng kêu thảm thiết cách rất xa cũng nghe thấy được.
Một đám người đã bị đuổi kịp, nhưng kẻ đuổi theo cũng không hề động đến binh đao, chỉ là cầm côn bổng đánh thẳng vào người ngã lăn ra đất. Bọn họ ngồi trên ngựa từ trên cao đánh xuống, một gậy đánh xuống khiến người ta gân cốt đứt đoạn, nằm sấp trên đất không đứng dậy nổi.
Từng người ngã xuống, có hai người chạy nhanh nhất, cũng đã cách cổng thành chừng vài chục bước nhưng kẻ đuổi theo vẫn không tha, tay vung ra một sợi dây thừng. Nhìn thấy được sợi dây thừng kia gắn với một móc sắt, móc sắt móc thẳng vào vai người chạy trước, người cưỡi ngựa theo sau cũng dừng lại. Người nọ bả vai bị móc phải kêu thảm một tiếng, ngã ngửa thẳng cẳng xuống đất, người phía sau cưỡi ngựa đi về hướng ngược lại, kéo lê người nọ về phía sau, mặc kệ người đó đang giãy dụa hét thảm.
Người còn lại chỉ còn khoảng bốn năm bước nữa là vào thành, mấy người đuổi theo giương tên bắn thủng đùi người này khiến y gào thét cầu cứu, liều mạng lết về phía cổng thành nhưng đoàn luyện lính thủ thành nhìn thấy mấy tên "mã tặc" hung thần này, sớm đã liều mạng đẩy cổng thành lại. Truy binh kia tới trước mặt, vứt sợi dây tròng người bị trói lại đem đi mất.
- Các ngươi, còn có vương pháp sao?
Trên thành, một vị đầu mục ăn vận như quan quân nơm nớp lo sợ hô to. Mặc dù dưới thành có người đang hô to cầu cứu vô cùng thê thảm, nhưng trên dưới huyện Ngư Đài cũng tuyệt đối không ra khỏi thành. Thật giữa ban ngày ban mặt, có người dám ở trước thành trì nghênh ngang giết người đánh người, không hỏi thử dường như cũng chẳng biết phải nói gì.
Người cưỡi ngựa đuổi tới dưới thành kia quay đầu nhìn lại, trên đầu thành tất cả mọi người theo đó đều co mặt lại sau lỗ châu mai. Tên hung thần này bắn cung vô cùng chính xác chớ để hắn bắn lại đây.
Cũng may người ở bên dưới cũng không có giương cung bắn tên, chỉ hô to.
- Triệu Thiên Vương làm việc, không cần không biết sống chết.
Triệu Thiên Vương? Từ Châu Triệu Tiến? Có phải chính là người chỉ duyệt luyện gia đinh đánh lùi mấy ngàn kỵ binh tinh nhuệ của triều đình? Người trên thành rất nhanh nhạy, nghe thấy tên đã vội theo đó rút về sau lỗ châu mai, mặc cho tiếng kêu cầu cứu thê thảm ngoài kia cũng không chịu thò đầu ra lần nữa.
Vốn rằng các nơi chốn lân cận Từ Châu cũng biết đến uy danh của Triệu Tiến. Báo ra danh tiếng của Triệu Tiến, ai cũng phải nể mặt, tuy nhiên cái danh tiếng này cuối cùng phải thêm hai chữ "Từ Châu" nhưng hiện giờ không cần nói thẳng tên là tốt rồi. Ai không có mắt ngẫm lại chính mình mạnh hơn kỵ binh tinh nhuệ của quan gia hay không.
Vùng ranh giới Sơn Đông và Nam Trực Lệ đối với Triệu Tự Doanh mà nói cũng không phải là cái hào rộng khó vượt qua, nhưng từ trước đến nay Triệu Tự Doanh làm việc vẫn rất biết tiết chế. Văn Hương Giáo là quái vật lớn, chỗ nào cũng nhúng tay vào, hơi không để ý, ở một nơi nào đó làm nổi lên sóng gió, tạo nên mầm hoạ. Cho nên Triệu Tự Doanh và Văn Hương Giáo luôn ngầm ước định, không động đến địa bàn của đối phương, dĩ nhiên những cử động nhỏ trong âm thầm cũng không ít.
Nhưng Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ Nam Kinh Mã Xung Hạo thống lĩnh các lộ nhân mã đến Từ Châu bắt giữ phản tặc Triệu Tiến. Tin tức vừa truyền ra, cử động nhỏ của Văn Hương Giáo cũng bắt đầu nhiều hơn, vốn ban đầu cố gắng làm bí mật, hiện giờ trở nên kiêu căng hơn.
Cái gì mà Triệu Tiến là yêu nghiệt chuyển thế, triều đình phái cao nhân tới thu phục hắn. Còn có Triệu Tiến sát nghiệp quá nặng, Di Lặc và lão mẫu đánh xuống kết cục chính là đầu mất nhà tan. Còn Từ Châu sẽ gặp đại kiếp nạn, không đốt hương bái tế sắp có thiên lôi đánh xuống. Nhân mã hương đầu và các lộ truyền kinh đi vào khắp nơi Từ Châu, Bi Châu châm ngòi thổi gió.