Tin tức của Chu tham tướng cũng không cần đến Phùng Kỳ thăm dò, trên đất Từ Châu, nhất là bên trong thành Từ Châu, muốn tránh được tai mắt của Triệu Tiến rất khó, thậm chí trong cận vệ thân cận của Chu tham tướng còn có kẻ mật báo tin tức.
Triệu tiến giọng điệu buồn bực nói.
- Còn làm sao nữa? Theo dõi sát sao. Ở bên trong thành Từ Châu, còn thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta được sao?
Nói câu này xong, tâm tình của Triệu Tiến thực sự không tốt, sau khi trả lời một câu với Trần Thăng, Triệu Tiến xoa trán nói.
- Qua lại đưa tin với Mã Xung Hạo đều là võ Tướng, rốt cuộc là muốn cái gì, chẳng lẽ là muốn tụ tập đại quân để tiêu diệt hay sao?
Câu nói này khiến cho mọi người trong phòng đều nghiêm nghị, Cát Hương lập tức nói.
- Đại ca, vậy thì chúng ta ra tay trước chiếm được lợi thế, diệt trước tên Chu Bảo Lộc, sau đó một mạch đánh xuống phía nam.
Trần Thăng nhăn mày, Vương Triệu Tĩnh nhìn Triệu Tiến, sau đó dở khóc dở cười nói.
- Vẫn còn chưa đến bước này, muốn động đến chúng ta, vậy thì phải sắp sẵn hàng vạn binh mã trở nên. Nhưng nếu muốn trù bị cho việc này, chúng ta không có khả năng không biết. Hơn nữa thể chế Đại Minh, muốn phát binh, võ tướng sao được làm chủ, nhất định phải có quan văn thúc đẩy. Nhưng làm sao quan văn lại gây náo loạn cùng với Xưởng Vệ. Đích nhắm của Mã Xung Hạo vẫn chưa rõ, nhưng khẳng định không phải có ý động đại quân.
Triệu Tiến gật đầu, lại chuyển hướng sang Cát Hương. Bị hắn nhìn sang, Cát Hương lập tức cúi đầu. Sắc mặt Triệu Tiến trở nên nghiêm nghị, nghĩ một lúc rồi lại dịu đi, thở dài nói.
- Đại Hương, huynh biết trong lòng đệ nghĩ gì nhưng huynh vẫn câu nói cũ. Không cần vội, hiện nay cục diện của chúng ta rất lớn, nhìn thì rất vững, nhưng cận kề bên miệng hiểm nguy, không cẩn thận rất dễ lung lay. Thuận miệng nói bừa một câu cũng khiến đệ nói ra những câu đó, đúng là quá dễ dàng rước họa. Chúng ta mới hai mươi thôi, còn rất nhiều thì giờ. Gấp gì chứ?
Cát Hương mặt đỏ, giọng điệu của Triệu Tiến vẫn ôn hòa, lại nói.
- Huynh cũng không nói đệ nhiều làm gì, chỉ muốn đệ làm một việc. Nói chuyện với người ngoài, trước khi nói cần nghĩ suy cân nhắc nặng nhẹ.
Cát Hương gật đầu. Triệu Tiến cũng không nói tiếp, lúc này Trần Thăng lại nhíu mày nói.
- Từ sau đệ câm miệng lại. Triệu Tiến muốn làm gì huynh ấy tự biết tính toán. Không cần đệ cổ động. Tâm tư của đệ có ai không biết, mấy gã liên trưởng bên dưới đệ, huynh xem cũng vô cùng xốc nổi.
Bị Trần Thăng nói vậy, thân mình Cát Hương lại thấp thêm vài phần, trán đầy mồ hôi, đây đã gần tháng chín, trời chuyển lạnh, nhưng bộ dạng của y lại như vậy.
Cát Hương sợ Trần Thăng nhất, mọi người đều biết, lòng dạ riêng của Cát Hương Triệu Tiến cũng đoán được. Hắn biết Cát Hương không phải là người lỗ mãng nhưng cũng có lúc thích dùng bộ dạng lỗ mãng để mưu tính giở trò. Tuy nhiên giữa huuynh đệ một nhà, hơn nữa từ ý nghĩa nào đó mà nói, Cát Hương cũng vì nghĩ cho Triệu Tự Doanh và bản thân nên cũng không có cách nào đi tính toán. Ngược lại là Trần Thăng giáo huấn khiển trách rất đúng lúc, không để cho Cát Hương nghĩ rằng tâm tư của y không ai đoán được.
Trong phòng trầm mặc một lúc, Triệu Vương Tĩnh ở bên kia gấp thư lại, những thứ này cần đóng thành quyển, sau khi chỉnh lý xong, Vương Triệu Tĩnh không kìm nổi nói với Cát Hương.
- Đại ca, nhị ca đối với đệ như vậy, bỏ đệ ở bên cạnh là vì muốn tốt cho đệ. Chúng ta đúng là không cần vội.
Cát Hương cúi đầu, sắc mặt không vui, điệu bộ ủ rũ, Triệu Tiến lắc đầu, chuyển đề tài, lại chuyển sang phía Ngưu Kim Bảo đứng ở một bên hỏi.
- Lão Ngưu, ngươi đi được tới Nam Kinh giết Chỉ huy Cẩm Y Vệ đó không?
Ngưu Kim Bảo đứng ở nơi đó như tượng đá, đối với những lời của Triệu Tiến và bọn huynh đệ coi như không nghe thấy gì, nhưng khi bên này vừa hỏi đến hắn lập tức động đậy, Ngưu Kim Bảo suy nghĩ rồi nói với giọng điệu trầm thấp nói.
- Nếu tiếp cận hắn, chỉ nắm chắc được ba phần. Tên họ Mã có võ, ngay bạn đầu không nên liều mạng, rất có khả năng y chạy mất. Hơn nữa hắn vốn tính cẩn thận, người bên cạnh còn khó nắm được hành tung của hắn, đây lại là một khó khăn. Nếu như tiểu nhân đi, cần Dũng Gia phái thuộc hạ giỏi võ nghệ đi cùng, phải có người ở Nam Kinh làm nội ứng.
Triệu Tiến ngắt lời hỏi.
- Nếu làm tất cả những việc đó, có nắm được tám phần không?
Ngưu Kim Bảo lại suy nghĩ, sau đó lắc đầu.
- Tiểu nhân không thông thuộc Nam Kinh, mấy tên thuộc hạ của Dũng gia cũng không thông thuộc. Tiếp đó nữa theo tiểu nhân cảm giác, bên cạnh Mã Xung Hạo này nhất định có bố trí, ra tay ở trong thành thì mạo hiểm quá lớn. Nếu không đắc thủ, cổng thành đóng lại vậy thì phiền phức lớn rồi. Tới sau cùng nói không chừng liên lụy đến rất nhiều người.
Triệu Tiến vẫy tay, coi như là phủ nhận cách nghĩ của mình.
- Phần thắng thấp như vậy, mạo hiểm lại lớn, không đáng.
Bên kia Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh nhìn nhau, gật đầu đều có chút khen ngợi. Ngưu Kim Bảo cả ngày đi theo Triệu Tiến, kiệm lời, nhìn như hết thảy đều không nghe thấy không biết đến, nhưng đoạn lý giải vừa rồi khiến mọi người biết, những lời nghị luận thường ngày y đều nghe cả, để ở trong lòng không nói, hơn nữa còn không biết chuyện gì xảy ra.
Cát Hương không kìm được nói xen vào.
- Đại ca, sao không bắt đầu từ người nhà của ông ta?
Không nghĩ đến việc y sẽ nói ra điều này, Triệu Tiến, Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh đều cười gượng, Cát Hương có chút nóng vội, thầm nghĩ không lẽ mình lại nói sai rồi.
Triệu Tiến vừa gượng cười vừa lắc đầu nói.
- Có mấy lần đọc thư đệ không có mặt, người nhà của Mã Xung Hạo đã dời khỏi Nam Kinh từ hồi tháng sáu, cũng không quay lại kinh thành, bây giờ không ai biết bọn họ ở đâu.
Cát Hương ngạc nhiên, Triệu Tiến thì mắng một câu thô tục.
- Tên Mã Xung Hạo này làm việc đúng là không lọt một giọt nước. Biết trước thân phận của Cẩm Y Vệ không dọa được ai nên phải cẩn thận đến cực điểm.
Vương Triệu Tĩnh nhíu mày phán đoán.
- Tên Mã Xung Hạo này liệu có mưu đồ với tiền tài của chúng ta không. Không cần nói tới lòng tham của ông ta vô cùng, đến Nam Kinh vài năm đã phá được mấy nhà giàu, kiếm được không ít.
Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu, suy ngẫm nói.
- Làm ra trận chiến lớn như thế này, chỉ vì mưu đồ tiền tài, không thể nào.
Trần Thăng nói.
- Triệu Tự Doanh chúng ta rất giàu có, lẽ nào bản thân huynh không biết? Hôm đó Nhị Hồng tính toán sơ qua nói cho đệ mới biết được. Đệ còn nghĩ huynh có phải là thần tài chuyển thế không. Mấy năm nay, huynh đã sinh sôi đến mức này, tài của lớn như vậy, khó đảm bảo tên họ Mã không động lòng.
Triệu Tiến vẫn lắc đầu nói.
- Tên Mã Xung Hạo đã từng ở kinh sư. Nghe nói ở đó hắn được Trịnh quý phi xem trọng, hơn nữa lại thông minh khôn khéo. Người như vậy, sẽ không chỉ nhìn đến tiền tài?
Ở tửu lầu bên sông Tần Hoài Nam Kinh, Mã Xung Hạo cười lớn nói.
- Thời thế này điều gì là khẩn yếu nhất. Chính là tiền. Tiền không có, làm việc gì cũng không thành.
Hắn nói những lời này không sợ bị người khác nghe thấy.vì hắn đã bao cả tửu lầu này rồi, ở tầng hai của tửu lầu phong cảnh tốt nhất chỉ có một cái bàn, chính là sáu người bọn Mã Xung Hạo.
Mã Xung Hạo ngồi ở ghế chủ tọa, điều thú vị nhất chính là, sáu người ngồi xung quanh tuổi tác đều ngang nhau, đều có tướng mạo thông minh khôn khéo, đến độ ăn mặc còn tương tự nhau, nhìn thấy rõ là cách ăn vận của người phú quý.
Cả sáu người đều có chỗ tương tự nhau. Chẳng hạn như ăn vận tuy rằng là giàu sang, nhưng da dẻ thì lại vô cùng thô ráp, nhìn qua đã biết là người trải qua xương gió, hai mắt đều sáng ngời có thần, bàn tay cũng thô to hơn so với người thường, ai cũng tráng kiện. Những người cỡ này ở trong thành Nam Kinh không nhiều, nhưng cũng không phải nói là không có, gia tướng trong nhà quyền quý, thân vệ của Trấn thủ Thái giám, còn một số nhân mã doanh trại trong tay của Thượng thư Binh bộ cũng có bộ dạng như vậy.
Nhưng là dân sống lâu đời ở Nam Kinh vẫn nhìn ra điều bất đồng. So với Mã Xung Hạo năm người còn lại ăn mặc đều khá mộc mạc giản dị, trang sức cũng là những đồ cũ, nhưng bất kể là vải vóc trên quần áo hay là trang sức đều rất đáng giá, khí chất phú quý trầm ổn này thì thủ hạ của Trấn thủ Thái giám hay Thượng thư Binh bộ Nam Kinh cũng không có kẻ nào có được, những vị này chỉ có khả năng là đầu mục gia tướng của quyền quý Nam Kinh.
Trước mặt mấy vị này, mặc dù Mã Xung Hạo từng ở Kinh thành theo Trịnh quý phi cũng mang chút mùi vị kẻ mới phất lên. Dù sao một đời giàu sang và mấy trăm năm giàu sang có khác biệt.
Ngụy Quốc Công Từ gia là khai quốc công thần kế thừa từ đời Từ Đạt, lúc Thái tổ khai quốc kéo dài mãi đến giờ, bọn gia binh gia tướng trong nhà cũng đều là con đường này. Rất nhiều người nói tới tổ tông đều là người xưa theo lão vương gia đánh đông dẹp tây, đời đời nối tiếng nhau cũng là kẻ đáng gờm. Về phần các nhà Hầu gia, Bá Tước khác cũng không khác là mấy, mặc dù nói thể chế Đại Minh là trọng văn khinh võ, nhưng từ thời điểm Tĩnh Nan khai quốc đến giờ thì quý tộc có võ công kế thừa cho con cháu không nằm trong thể chế này, mà gia tướng của bọn quý tộc còn cảm thấy bản thân hơn người một bậc.
Song bọn họ chung đụng với Mã Xung Hạo ngược lại hòa hợp, lúc này sắc mặt của mọi người đều đỏ thấu qua da, vẻ mặt tươi cười. Chức Chỉ huy Thiêm sự của Mã Xung Hạo ở trong bọn họ cũng chẳng đáng là gì. Mọi người nói là gia tướng, nhưng đều có thân phận quan chức nhiều đời, Thiên hộ đã là thấp nhất rồi.