Lôi Tài cứng cỏi nói.
- Đại ca, tiểu đệ nếu rạch nát mặt, đến lúc đó tẩm thuốc độc vào binh khí. Cho dù ông ta canh phòng nghiêm mật, chỉ cần bị đệ sát đến trước mặt, đâm trúng một dao chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ. Tiểu đệ cũng sẽ tự vẫn, đến lúc đó mọi chuyện đều xong cả…
Triệu Tiến sắc mặt âm trầm nói.
- Những lời nói vừa rồi của huynh, đệ không nghe thấy sao? Mạng của đệ đáng giá hơn mạng Mã Xung Hạo. Ông ta chết rồi vẫn còn nhiều tên nữa tiếp tục tìm đến chúng ta gây phiền toái. Đệ chết rồi, huynh tìm một Lôi Tử ở đâu được nữa chứ?
Lôi Tài khẽ cắn môi, ngay lập tức quỳ xuống, dập mạnh đầu, sau đó ngẩng lên nói.
- Đại ca, lời nói vừa rồi của tiểu đệ không phải để biểu thị lòng trung thành mà là lời nói thật lòng. Đại ca nắm cục diện lớn như vậy trong tay, tiểu đệ không giúp quá nhiều, cũng chỉ đành cẩn thận làm việc một chút. Nhưng Mã Xung Hạo là mối họa lớn của Triệu Tự Doanh chúng ta, là mối họa trong gan ruột của đại ca. Tiểu đệ vô dụng, nhưng có một cái mạng đáng để dùng tới.
Triệu Tiến lắc đầu, tiến liên nắm lấy vai Lôi Tài, trực tiếp đỡ y dậy, sau đó vỗ mạnh vào hai bả vai Lôi Tài, nghiêm túc nói.
- Ngày đó huynh hỏi Ngưu Kim Bảo có nắm chắc hay không, y nói không đủ năm thành, huynh đây liền tiêu tan ý nghĩa này. Chuyện cho đến bây giờ, huynh ngược lại muốn nhìn xem Mã Xung Hạo này rốt cuộc bày trò gì, rốt cuộc muốn đối phó với chúng ta như thế nào, thậm chí muốn nhìn xem người trong ngoài đối với việc này ra sao. Đệ động thủ cái gì, huynh dùng đệ chính là để giết người hay sao?
- Đại ca, chúng ta không nên khinh thường, thật sự bị ông ta chọc vào kẽ hở, cục diện của chúng ta chỉ sợ là sẽ hỏng mất.
- Lời này huynh chỉ nói với đệ. Mấy năm nay chúng ta rất thuận lợi, rất rảnh rỗi, các nơi kiếm được rất nhiều tiền, gia đinh, dân binh ngoại trừ diễn luyện không đổ máu. Những người theo ta đều phải trải qua một lần khảo nghiệm. Huynh muốn thử một chút, muốn xem một chút.
- Đại ca, là huynh bảo các huynh đệ không được khinh thường, không được coi những việc này là trò đùa, không được đánh cuộc a.
Lôi Tài khẩn thiết nói, trong lúc nói lại muốn quỳ xuống, tuy nhiên thân hình y gầy yếu thấp bé, bị Triệu Tiến giữ chặt, vốn dĩ không động đậy được.
Triệu Tiến nhìn chằm chằm Lôi Tài, nói.
- Thận trọng là đúng, nhưng đệ cũng cần biết được tiền vốn của chúng ta. Chúng ta đánh cuộc cũng không phải là đặt hết tài sản, vốn liếng, hiện tại thử một chút cũng là xem thử bao nhiêu người đi theo chúng ta. Tránh đến lúc chúng ta thực sự đánh cuộc lớn, mọi người đều không dám theo.
- Đại ca…
- Lời này người không được nói với người khác, cũng đừng tự cho mình là thông minh đi giết Mã Xung Hạo. Huynh tự có sắp xếp. Đệ có hiểu không?
Triệu Tiến nói cực kỳ nghiêm túc.
Lôi Tài nhìn Triệu Tiến một lúc, chậm rãi gật đầu rồi trịnh trọng trả lời.
- Xin đại ca yên tâm, nếu đại ca không cho phép, tiểu đệ sẽ không làm đâu.
- Lôi Tử, ngày tháng còn dài, tuổi của chúng ta còn sống rất lâu, việc muốn làm có rất nhiều, không nên tùy tiện nói đến chuyện sống chết, hiểu chưa?
Triệu Triến nói chậm rãi, Lôi Tài ra sức gật đầu.
Bàn bạc bí mật trong phòng phải nói là kinh tâm động phách, tuy nhiên sau khi nói xong, Lôi Tài cũng không thả lỏng, cũng không ở lại đón tết mà ngay lập tức quay về Nam Kinh. Còn có hai gã trẻ tuổi trong đội Nội Vệ xuất phát sau Lôi Tài một canh giờ, đích đến của bọn họ cũng là Nam Kinh, trọng trách chính là theo sát Lôi Tài, không để cho y làm chuyện gì kích động.
Sau khi tiễn Lôi Tài đi rồi an bài người theo sau, Triệu Tiến trở vào nhà, đem một con hổ đá nhỏ bằng đầu ngón tay đặt ở đầu giường.
- Đây là Lôi Tử đưa đến. Nàng xem, là dùng chất liệu đá có màu sắc mới lạ. Bảo là đặc sản Nam Kinh, không quá lớn.
- Nhìn rất tinh xảo, tiểu thúc có lòng đấy.
Từ Trân Trân cười nói, Lưu Dũng và Lôi Tài ở miệng Từ Trân Trân đều được gọi là “tiểu thúc”.
Triệu Tiến thuận miệng nói.
- Thứ này một là để trừ tà, hai là cầu con trai.
Từ Trân Trân đặt nhẹ nhàng con hổ đá màu đỏ này vào lòng bàn tay, cười nói.
- Hiện tại phu quân bên này, từ bố mẹ đến mấy vị thúc thúc, lại có thủ hạ ở dưới, nhiều người như vậy đều ngóng trông thiếp sinh con trai cho phu quân, nếu vẫn là con gái, cho dù phu quân không chịu, mọi người cũng muốn ép chàng nạp thiếp đấy…
Lời này là phu thê trêu đùa nhau, sau khi nói ra, mặc kệ Triệu Tiến tự giễu hay sốt ruột vẫn sẽ làm Từ Trân Trân cười một trận. Mọi lần Triệu Tiến cũng đều sẽ đáp lại, nhưng lần này Triệu Tiến lại không lên tiếng. Từ Trân Trân hơi kinh ngạc, dời mắt khỏi con hổ đá, lại phát hiện Triệu Tiến đang ở đó ngơ ngẩn thất thần, dường như đang nghĩ điều gì.
- Phu quân, phu quân.
Từ Trân Trân gọi hai câu, Triệu Tiến mới lắc đầu, lấy lại tinh thần.
Khó nhìn thấy thần sắc thất thần như vậy của Triệu Tiến, Từ Trân Trân hiếu kỳ hỏi.
- Phu quân đang nghĩ gì vậy?
Triệu Tiến trầm mặc một lúc, sau đó mới mở miệng nói.
- Ta vừa rồi nói mấy câu với Lôi Tử. Lời này là thuyết phục Lôi Tử, chỉ là chính bản thân mình lại không quá tin. Hiện tại một là không nên động, hai là quá sớm. Sớm một phần thì nguy hiểm hơn một phần... Tuy nhiên, động sớm kỳ thật cũng không phải là chuyện xấu.
Lời nói đứt quãng, không liền mạch. Từ Trân Trân ngưng thần lắng nghe cũng mập mờ hiểu được, đợi Triệu Tiến dừng lại một lúc lâu mới biết hắn đã nói xong, Từ Trân Trân liền che miệng mỉm cười.
Tiếng cười khiến Triệu Tiến đang xuất thần kịp tỉnh táo lại, tò mò nhìn về phía Từ Trân Trân. Từ Trân Trân cười nhẹ nói.
- Những việc này phu quân hỏi một nữ nhân như thiếp làm gì? Đi thương lượng với nhị thúc, Tam thúc, hoặc là đi hỏi cha chồng bên kia kìa.
Triệu Tiến giơ tay vỗ trán, mỉm cười, đứng lên xua tay nói.
- Suy nghĩ nhiều, nghĩ sau rồi, ta đi hỏi liền đây.
Không có đại sự gì, Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh nhất định sẽ ở Từ Châu này, hơn nữa sẽ cùng ở một chỗ với Triệu Tiến. Triệu Tiến trở lại phòng nghị sự, không lâu sau, hai người cũng chạy tới.
Triệu Tiến nói chậm rãi.
- Lôi Tử lại đây nói Mã Xung Hạo bên kia có động thái mới. Hiện tại xem ra, khả năng Mã Xung Hạo nhằm vào chúng ta càng lúc càng lớn. Huynh có mấy chỗ chưa quyết được chủ ý, chúng ta hiện tại không nên động, còn phải chuẩn bị lực lượng, động quá sớm, nguy hiểm quá lớn, nhưng luôn bất động như vậy cũng sẽ khiến rất nhiều người không hiểu rõ cục diện. Các đệ cảm thấy thế nào?
Lôi Tài bẩm báo với hắn, những lời hắn vừa nói với Lôi Tài đều không nên nói thẳng với các huynh đệ, có quá nhiều chỗ không tiện.
Lời này khiến Trần Thăng và Vương Triệu Tĩnh kinh ngạc, liếc nhìn nhau. Từ lúc Triệu Tự Doanh phất lên đến hiện giờ, mọi việc đều là Triệu Tiến quyết đoán, mọi người đã quen nghe theo chỉ huy của hắn. Hôm nay Triệu Tiến hỏi ra khúc mắc như vậy, đích xác không quá giống với lúc bình thường.
Trần Thăng đầu óc xoay chuyển rất nhanh, nghiêm túc nói.
- Huynh hiện giờ còn có điều gì chưa nắm chắc, việc đã tới ngày hôm nay, lẽ nào chúng ta còn muốn quay đầu lại sao?
Chất vấn nghiêm khắc này ngược lại khiến Triệu Tiến mỉm cười. Trần Thăng lại nói.
- Đệ không có chủ ý gì, chỉ biết trước mắt muốn làm gì thì chỉ nên làm đến cùng.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu. Vương Triệu Tĩnh thật ra không lập tức kiến giải, nhìn mọi người nhưng không nói gì, trì hoãn một lúc mới nói.
- Lòng dạ của đại ca tiểu đệ đoán được, phải chăng là lo lắng đến lúc đó chúng ta còn chưa sửa soạn tốt, chúng ta vội vàng không kịp phòng bị?
Vương Triệu Tĩnh ngừng một lúc rồi lại hỏi.
- Đại ca, tiểu đệ mạo muội hỏi một câu, nếu thật sự là nước đến chân, chẳng lẽ chúng ta còn có khả năng bất động sao?
Triệu Tiến trả lời.
- Nếu đến lúc đó mà vẫn bất động, chúng ta sẽ biến thành thịt cá để người khác mặc sức chém giết.
Vương Triệu Tĩnh nói.
- Đúng là như vậy, nếu không mưu định bước đi sau này, chúng ta phải động, không có lựa chọn nào khác. Đại ca còn chần chừ gì nữa, đơn giản là trước khi động cần phải tận hết sức trù bị cho tốt thôi.
Triệu Tiến trầm mặc một lúc, lắc đầu cười nói.
- Lời của các đệ giống như là không nói vậy.
Trần Thăng vẫn như trước, nói không khách khí.
- Cũng đã đến bước này, nói những lời này vốn cũng chỉ là vô dụng.
Nhưng Vương Triệu Tĩnh cũng cười nói.
- Đại ca, mấy khúc mắc này tiểu đệ sẽ viết thư hỏi gia phụ. Gia phụ học thức uyên bác, kiến văn rộng rãi, nhiều năm suy nghĩ cho chúng ta, có lẽ có cách thỏa đáng hơn.
Triệu Tiến gật đầu. Trần Thăng luôn là người rất có chủ kiến. Y từ nhỏ được ông nội dạy dỗ, sau đó lại theo Triệu Tiến dốc sức làm việc, gặp chuyện gì đều tự mình suy nghĩ, phán đoán.còn Vương Triệu Tĩnh vẫn là làm việc theo ý tứ của phụ thân, mặc dù hiện tại buông bỏ con đường công danh khoa cử đi theo Triệu Tiến nhưng đây cũng là được Vương Hữu Sơm ngầm đồng ý. Đù sao đối với Vương Triệu Tĩnh mà nói, Vương Hữu Sơn như tảng núi rất cao lớn.
- Sắp sang năm mới rồi.
Triệu Tiến nói một câu không đầu không đuôi.