Tôn Truyền Đình thở hắt ra một hơi dài liếc nhìn Điền tiên sinh bên cạnh, song phương trong lúc nhất thời không biết nói cái gì mới phải. Cứ như thế trầm mặc chốc lát, Tôn Truyền Đình mới thì thào nói.
- Võ dũng bậc này, thống soái bậc này. Nếu như tòng quân làm tướng, e rằng thành tựu sẽ không ở dưới Thích, Du. Thời nay Liêu Đông đang lúc dùng người, nếu như ở nơi đó thi triển bản lãnh, có được phong Hầu cũng không khó gì.
Theo kể lể sự tính, xưng hô của Triệu Tiến lại được đổi thành Tiến gia, song cũng không có người đi chữa. Vị kể chuyện bên dưới kia thậm chí còn dám chữa lại bên trên.
- Đại lão gia, Điền tiên sinh, Tiến gia đây thật không chỉ võ dũng. Cách làm giàu cũng là không thiếu. Chúng ta trước đó không phải nói rượu kia sao? Hiện giờ kiếm nhiều nhất không phải rượu rồi mà là chợ muối và chợ búa. Chợ muối không cần nói. Trong chợ búa thật là đáng ngưỡng mộ. Hàng hóa bốn phương tụ tập lại, sau đó lần nữa được người bốn phương mang đi, Tiến gia ngồi một chỗ thu phần tiền lời.
Nghe thấy tình tiết chợ muối này, Tôn Truyền Đình hừ lạnh một tiếng khinh thường nói.
- Hào bá bậc này, cũng muốn tính toán muối lậu, muốn từ trên người Đại Minh đục khoét một góc tường.
Tuy nhiên đợi sau khi vị văn lại kai nói tới tình tiết chợ muối, Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh rất dụng tâm nghe. Chính là Điền tiên sinh kia mở miệng hỏi.
- Đạo lý làm giàu bậc này, có phải người nhà Tôn Đại Lôi kia dậy cho Triệu Tiến chăng.
- Điều này không lẽ nào. Trong ngoài mọi người đều biết rõ. Người Tôn gia cũng phải nương tựa vào Triệu gia làm giàu. Hiện giờ cửa sông Thanh Giang nghe nói có chợ lớn gấp trăm lần chợ búa Từ Châu, cũng là do Tiến gia mở ra đấy. Đó mới là khoản thu vào núi vàng biển bạc mỗi ngày.
Bên này thuận miệng nói, nhưng người nghe được hốt nhiên sắc mặt thay đổi, Tôn Truyền Đình nhíu mày hỏi.
- Triệu Tiến này còn ở cửa sông Thanh Giang có được cục diện lớn như thế sao?
- Đại lão gia, chuyện Tiến gia làm được ở cửa sông Thanh Giang quả thật đã đời. Vừa động tay đã là sấm vang chớp giật, quét cái sạch trơn những người giang hồ, cường hào trên mặt đất cửa sông Thanh Giang.
Tôn Truyền Đình và Điền tiên sinh nghe tới đây đã không còn lòng dạ nghe tiếp nữa. Điền tiên sinh phẫy tay bảo ba tên văn lại kia lui xuống. Khác với lo lắng hoảng sợ vừa mới ban nãy, ba người lúc này đều đang nói vui vẻ, có chút cảm giác vẫn chưa thỏa mãn.
Đợi nội đường chỉ còn lại Tôn Truyền Đình và hai người phụ tá, vẻ mặt hai người không cần phải giữ vững bình tĩnh nữa, Tôn Truyền Đình hít vào mấy hơi nói.
- Ba người này nói hẳn là chuyện thực.
- Nói dối đối với bọn họ không có lợi. Cục diện Vĩnh Thành lúc này bọn họ cũng nhìn ra được. Song một huyện nhỏ hẻo lánh, không có mưu mẹo gì đùa bỡn được.
Điền tiên sinh thản nhiên nói. Vẻ mặt của y không phải tự đại mà là tự tin.
Tôn Truyền Đình gật đầu. Tôn gia mấy đời ở trong chốn quan trường đã trải qua nhiều chuyện, tích cóp quá nhiều thủ đoạn. Thời cố tổ Tôn gia xuất thân từ Tri châu, thời ông nội từng có người làm qua phụ tá của Bố chánh sứ, bậc cha chú thì có Đồng tri và Thông phán ở phủ nha. Chớ nói là một huyện, mà ngay cả một phủ, thậm chí một tỉnh cũng có phép và đối sách tương ứng. Cho nên chỉ trong vòng nửa tháng nắm gọn huyện Vĩnh Thành trong tay. Tất cả đều cảm thấy hợp tình hợp lý không có gì không làm được.
- Điền tiên sinh cũng nghe qua những việc trải qua của ta lúc khoa cử. Có người đỗ đạt, có người không trúng, nhưng bất kể trúng hoặc không trúng, phần lớn là hạng người tầm thường. Ngược lại là Vương Triệu Tĩnh tới từ Từ Châu kia khiến cho ta cảm thấy không tầm thường. Sau khi thi Hội biết được y không có tên đề trên bảng, vẫn khiến người ta cảm thấy hối tiếc. Nhưng không ngờ rằng sau khi tới được Vĩnh Thành còn nghe thấy được tên họ của y. Hơn nữa còn phải phục tòng Triệu Tiến kia. Triệu Tiến... Triệu Tiến...
Tôn Truyền Đình lúc nói tới tên họ này nhịn không được lặp đi lặp lại đôi ba lần.
Tôn Truyền Đình trong lúc nhất thời có chút xuất thần, dường như nhớ lại từng ly từng tí lúc gặp nhau ở kinh thành.
- Ngày đó nhìn thấy, còn cho rằng là sĩ tử giản dị nơi nào, về sau cho rằng là thân vệ người hầu của Vương huynh đệ. Sau đó nữa biết rõ là võ phu có kiến giải. Lại không ngờ rằng rõ ràng là hạng người bậc này.
Bình phẩm mấy câu, thanh âm của Tôn Truyền Đình lại trở nên nghiêm nghị.
- Hành vi bậc này bằng với lại mưu nghịch, là mối họa lớn của nước nhà. Nếu như không phải ta tới nơi này, chuyện nghe khiến cho rợn cả người bậc này có lẽ mãi mãi không để ai được biết.
- Hào bá các nơi, không biết tuân thủ khuôn phép triều đình, không biết uy quyền của ông trời, tự cao tự đại, làm theo ý mình, cũng là không lạ lùng.
Điền tiên sinh ở một bên tiếp một câu, lúc nói chuyện cũng chậm rãi lắc đầu. Vị công tử Tôn gia này, học vấn coi như bậc tài năng, bằng không sẽ không có được công danh tiến sĩ, tài hoa trị thế cứu đời cũng tính là đứng đầu. Hạng người như vậy vừa vào quan trường, chỉ cần không phạm lỗi nhỏ, có người quyền quý nâng đỡ, khẳng định tiền đồ vô lượng, sẽ được trọng dụng. Chẳng qua tình đời tuy rằng biết thấu nhưng như cũ không thoát khoải thói thư sinh. Nhưng đây cũng không phải đại sự gì, ai còn chưa từng trải qua tuổi trẻ, đợi va chạm mấy lần, nhìn thấy nhiều chuyện thế gian, dĩ nhiên là bình tĩnh hòa nhã thôi.
Điền tiên sinh tiện tay lật ra hai trang sổ sách lại thản nhiên nói.
- Ngăn trở chuyện quân lương này có biến cố. Nên làm như thế nào vẫn xin công tử mau chóng làm ra quyết đoán. Thúc lão gia và chỗ kinh sư đều đã đánh tiếng xong rồi. Nếu như không được, vẫn phải thử xem thủ đoạn khác.
Tôn Truyền Đình ngồi ở nơi đó trầm ngâm chốc lát, chậm rãi mở miệng nói.
- Ta tự có tính toán.
Tuy nói quyền vua không xuống tới huyện thành, mệnh lệnh Tri huyện không ra khỏi cổng thành, thôn làng ngoài thành đều là thiên hạ của bọn thân sĩ, nhưng điều này chỉ là tục ngữ mà thôi. Thân là huyện lệnh, ra thành thị sát dân tình, đốc thúc việc đồng áng, đây cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Vào giữa tháng chín, huyện Vĩnh Thành phủ Quy Đức ở Hà Nam truyền ra một tin tức. Tôn đại lão gia Tri huyện mới nhậm chức cái trang vi hành đi rồi. Tin tức này vừa truyền ra, Lại mục sai dịch tới thân sĩ thổ hào bên dưới, ai nấy đều mắng to. Ngoan ngoãn làm quan không tốt, thế nào lại phải học những điều trong hí kịch làm chuyện chỉ có vỏ ngoài kia, vô duyên vô cớ thêm rắc rối cho mọi người.
Trong trong ngoài ngoài đều phải một trận gà bay chó sủa. Có một số ngón nghề không kiêng nể gì. Chẳng hạn như nói nhà mình thao luyện hương dũng, kho muối tự mình mở, đặt trạm gác ngăn đường thu tiền. Những thứ đó đều tạm thời dừng lại một chút, tránh cho bị huyện thái tôn nhìn thấy lấy ra hỏi. Nếu như đổi một gã tiến sĩ hàn môn tới thay chức quan này, người bên dưới thậm chí cũng lười đếm xỉa tới. Nhưng vị Tôn tri huyện này không giống, kẻ khác không nói, cho dù vạch mặt chống đối, mười mấy gia đinh y mang tới lập tức kết trận, chỉ sợ trên dưới Vĩnh Thành không có ai ngăn đỡ được, riêng trong quan phủ quả thật đắc tội không nổi.