Cũng có lời bàn tán như vầy xuất hiện.
- Tiến gia lần này dọa lui Đông Xương quả nhiên có hữu dụng lớn, ngay cả phu nhân cũng phải yên lòng phó thác Từ gia sang đây rồi.
Với phong phạm làm việc của Triệu Tiến, trái lại bằng lòng để cho Từ Trân Trân trông coi sự vụ Từ gia Cảnh Sơn, bởi vì hắn biết Từ Trân Trân ưa thích điều này, tâm huyết đều đặt ở bên trên đó. Nhưng Triệu Tiến cũng giống như thế biết rõ, lần này Từ Trân Trân thật sự buông tay rồi, tuy nhiên không phải bởi vì đại cục đã định, hiện lộ thực lực mà là lòng dạ toàn bộ đặt ở trên người con trai, con gái.
Lúc sinh Triệu Long, cục diện trong ngoài Từ Châu rất là bồn chồn, ngay cả tin tức sinh con trai cũng phải bưng bít với bên ngoài, trong lòng Triệu Tiến rất vững vàng, nhưng người nhà ai nấy lo lắng thấp thỏm. Từ Trân Trân lúc đó mặt ngoài nhìn rất thản nhiên, trong âm thầm cũng đang khóc. Thậm chí vào lúc Mã Xung Hạo dẫn đội tiến vào Từ Châu, ngay cả con cái cũng được gửi gắm cho tâm phúc, sửa soạn tiễn chân bất cứ lúc nào.
Sau khi hết thảy mọi việc làm hoàn tất, Từ Trân Trân trước đi tẩy sạch Từ gia không ổn, sau khi trở về liền đặt toàn bộ lòng dạ lên Triệu Phượng và Triệu Long, mỗi thời mỗi khắc đều muốn nhìn thấy con cái mới yên lòng.
- Hiện giờ từ trong tới ngoài nhiều người như thế mới giúp được phu quân, cũng không cần dùng tới thiếp rồi. Thiếp đây chỉ là muốn nuôi nấng Đại Phượng và Nhị Long.
- Thiếp hiện giờ chăm sóc con cái, hầu hạ nơi phu quân khó tránh khỏi không hết lòng. Phu quân nếu như muốn tìm vợ lẽ, cũng không cần đếm xỉa thiếp nơi này. Thiếp cảm thấy tiểu Mạnh cũng không tệ, vóc dáng mơn mởn, người cũng lanh lợi.
Cư xử mỗi lần với chuyện như vầy, Triệu Tiến luôn xáo động nhìn bầu trời, song trong lời cười đùa của Từ Trân Trân dường như mang chút sự thật.
Từ Trân Trân thay đổi như vậy, Triệu Tiến không nói được vui sướng gì, sóng gió lần này khiến người bên cạnh hắn thay đổi rất nhiều. Trên mặt mẫu thân Hà Thúy Hoa nhiều thêm mấy nếp nhăn. Còn phụ thân Triệu Chấn Đường tuy rằng vẫn luôn rất an ổn ở Tiêu huyện, nhưng sau khi gặp nhau một lần, Triệu Tiến nhận ra được, tóc bạc của phụ thân chợt có thêm nhiều, lưng eo cũng trở nên còng xuống. Triệu Tùng bên cạnh Triệu Chấn Đường nói, ông cụ trước sóng gió nói cười vui vẻ, thoạt nhìn giống như người không có việc gì, nhưng sau khi mấy lộ nhân mã Mã Xung Hạo bị dọa rút lui, ông cụ thoáng chốc đã già rồi.
Hết thảy tâm sức người tuổi tác lớn hao tổn quá độ, đều có dáng vẻ này, Triệu Tiến cũng không biết nói sao cho tốt. Phụ thân Triệu Chấn Đường nói rất thẳng thắn.
- Con bận rộn chuyện của mình đi. Con đường này đi rồi không có cách nào quay đầu lại ru. Cũng đừng có nghĩ những thứ vô dụng nữa.
Mặc dù không có qua lại, nhưng nói tiếp vẫn có chút quái dị. Sau khi hoàng đế Vạn Lịch băng hà, đám huynh đệ Triệu Tiến đồng loạt định hôn ước, chỉ có mỗi Vương Triệu Tĩnh vẫn không vội. Trần Thăng thì với con gái một gia đình giàu có ngoài thành Từ Châu, nhà giàu này nói trắng ra chính là tên thổ hào, bất kể trong quan phủ hay trên giang hồ đều không có thế lực. Sở dĩ chắp mối được với Trần gia, chẳng qua chỉ bởi vì năm đó gỗ củi Trần gia dùng ở mỏ than đều là nhà giàu này cung cấp trở nên quen biết như thế.
Tất nhiên, nhà giàu này trước giờ bình thường ra sao, hiện giờ trở thành thân thích của Trần nhị gia rồi, ở trên mặt đất Từ Châu lập tức đột nhiên khác biệt, thậm chí ngay cả nơi Dương Châu và cửa sông Thanh Giang cũng có người đi sang nhìn ngó. Phải biết rằng, hiện giờ chỗ Tiến gia nịnh bợ không được, chỉ còn nước từ thuộc hạ bên cạnh, nhưng mấy vị bên dưới Tiến gia cũng đều nịnh bợ không đặng, cũng chỉ có đành hạ thủ từ người bên ngoài hơn nữa.
Bên phía Thạch Mãn Cường thì thành thân với con gái một vị Thiên hộ Vệ sở, mai mối này vẫn là do phụ thân Đổng Băng Phong làm. Người Cát Hương tìm là em họ một vị Thư biện nha môn tri châu, mặc dù Lại mục là kẻ không đáng xem trọng, nhưng ở trên đất Từ Châu đây cũng coi như dòng dõi thư hương rồi.
Khiến cho người ta bất ngờ chính là chỗ Lưu Dũng, y chẳng khác nào cô nhi, trong nhà không có trưởng bối, tuy nhiên đây cũng không phải chuyện lớn. Dũng gia chính là đại nhân vật trong coi Xưởng vệ Từ Châu chúng ta, bao nhiêu gia đinh giàu có, long đầu lão đại giang hồ mỏi mắt trông ngóng muốn đưa con gái và em gái tới, hơn nữa Tiến gia khẳng định sẽ chọn lựa cho y một cuộc hôn phối tốt.
Triệu Tiến quả thật suy tính vì Lưu Dũng, thậm chí ngay cả Từ Trân Trân cũng lo toan chuyện này. Sau khi đôi vợ chồng hợp lại bàn tính, nói muốn đem một cô em họ của Từ Trân Trân gả cho Lưu Dũng, thân càng thêm thân, y cũng đỡ phải đơn chiếc không có nơi nương tựa.
Nhưng Lưu Dũng không khiến mọi người lo lắng, y tự tìm một mối hôn sự cho mình, đối phương tuổi tác không lớn, vóc dáng nhan sắc cũng tầm trung, song khiến người ta bất ngờ chính là xuất thân một hộ nông dân trang viên nào đó dưới chân núi Vân Long. Nói là nhà có ba huynh muội, hai người anh suốt đường che chở em gái tới nơi này, lại may mắn gắng gượng tới lúc Triệu Tiến mở trang viên thu nạp. Người thân trong nhà ở Sơn Đông đều mất hết cả, cứ như vậy ba người huynh muội sống nương tựa lẫn nhau.
Cũng không biết Lưu Dũng sao tìm được người, hơn nữa với thân phận địa vị của Lưu Dũng dù sao cũng không nên tìm cô gái như vậy làm vợ, mấy người huynh đệ đều sang khuyên nhủ, Lưu Dũng thì rất cứng đầu.
Đối với lựa chọn và cứng đầu của Lưu Dũng, Triệu Tiến hiểu rõ dụng ý của y chỉ nói một câu.
- Đệ không cần khắt khe với bản thân như thế.
Lưu Dũng trả lời cũng rất đơn giản.
- Làm như vậy không cần liên lụy người khác.
Chuyện này cứ như thế thành kết cục đã định, tin tức Lôi Tài mọi người đều không biết, song Triệu Tiến phỏng đoán ra được kết cuộc, kế tiếp tám chín phần mười, Lôi Tài sẽ làm ra lựa chọn giống như Lưu Dũng.
Ngược lại Như Huệ rất đơn giản, y chỉ đưa vợ lẽ ngoại viện của mình lên làm vợ chính, nói ngoại viện này là lúc Như Huệ xuất gia mua để đấy, đã nuôi cho y hai đứa con trai và một đứa con gái, tới bây giờ chẳng qua là cho cái danh phận mà thôi.
Từng cuộc hôn sự nói xong xuôi, mặc kệ sau lưng đó dính líu cái gì, lại có ý nghĩa như thế nào, nhưng tình cảnh vui sướng lan tràn đã bắt đầu ấp ủ rồi. Hỗn loạn lo lắng mới rồi trôi qua, mọi người cũng cần phải buông lỏng vui chơi, toàn bộ những chuyện vui tưng bừng này nổ ra liên tiếp. Đối với thế lực các phương bọn họ hiện giờ e sợ có quá ít cơ hội giao thiệp với các nơi của Triệu Tự Doanh, hiện giờ nghi thức định hôn ước, thành thân này phải tham gia, đó là ước gì không có được đấy.
Đến hiện giờ đã có không ít người lại đây hỏi thăm ngày giờ các hạng nghi thức cử hành, bất đầu sửa soạn sắm sửa lễ vật, muốn thật nhanh chóng tụ lại cuộc vui này.
- Tiến gia, ở chỗ Bái huyện chặn lại được một thằng nhóc, nghe khẩu âm là người nơi Sơn Đông. Nói là có đại sự ngàn vạn lần khẩn cấp muốn tìm Tiến gia, phải gặp tận mặt bẩm báo với Tiến gia mới được. Người đang chạy về bên này, chúng tôi dùng khoái mã tới đây đánh tiếng trước.
Tin tức bờ bắc Hoàng Hà báo sang, hiện giờ mấy con đường ven ranh giới Sơn Đông và Từ Châu, Triệu Tự Doanh tra xét rất nghiêm ngặt, trên đường lớn quan đạo dùng luôn cả quan sai Phong huyện và Bái huyện thiếp lập trạm chặn đường, đây cũng là ngụy trang, dù sao ở bên ngoài nhìn vào, Từ Châu này vẫn là đất của hoàng đế Đại Minh.
Vị thiếu niên bị phát hiện này chính là cưỡi ngựa tới được đây, người đã tiều tụy mệt mỏi, con ngựa kia cũng tới bờ vực ngã quỵ. Nhìn thấy có trạm canh gác chặn đường, vị thiếu niên cưỡi ngựa này theo đó muốn xông sang. Nhìn dáng vẻ này, mọi người vốn dĩ không muốn ngăn cản, một người một ngựa tiến vào trên đất Từ Châu làm được cái gì, còn không phải kết cuộc đóng cửa đánh chết chó sao.
Tất cả mọi người khoanh tay đứng nhìn, cũng có một tên người cưỡi ngựa chậm như rùa lên ngựa, thả một người như thế tiến vào, dù sao cũng phải đuổi theo.
Tuy nhiên thiếu niên và con ngựa này hẳn tới mức cực hạn rồi, mới xông qua trạm gác mười mấy bước, vật cưỡi của thiếu niên hí vang một tiếng, ngã sóng xoài ra đất, thiếu niên cũng theo đó rớt từ trên ngựa xuống.
Tất cả sau thoáng chốc kinh ngạc ngắn ngủi, vội vàng đi sang xem xét, con ngựa đã kiệt sức mà chết, thiếu niên cũng té ngã không bò dậy nổi. Người am hiểu nhìn ra được, vật cưỡi không cần nói tới, thiếu niên chỉ sợ hai ngày nay chưa ăn cơm, bằng không sẽ không chật vật thành cái dạng này, rất có khả năng trên đường còn gặp phải chuyện gì đó, trên người còn có vết thương và máu. Nhưng người trong nghề còn nhìn ra điểm khác, thiếu niên này gia cảnh rất tốt, y phục kia tuy rằng rách nát bẩn thỉu, lại là vải vóc thượng hạng và do thợ giỏi làm, bội kiếm và yên ngựa cũng đều không phải hạng tầm thường, nghĩ tới chính là chàng công tử gia đình giàu có.
Người như thế rơi vào hoàn cảnh như vậy, nghĩ không ra được xảy ra chuyện gì, tất cả rất hứng thú với chuyện này, nhưng cũng lười hỏi tới, chỉ có người không vui vẻ nói một câu.
- Đầu óc ngươi hỏng rồi sao, lại dám ở địa bàn của Tiến gia giương oai hả?
Kết cuộc lời này lại khiến cho thiếu niên cắn chặt răng giả vờ hôn mê kia mở mắt ra dùng giọng khàn khàn hỏi.
- Tiến gia các ngươi nói chính là Triệu Tiến sao?