Nói đến đây, Vương Hiếu Hiền ngắt lời của Vương Sâm, tò mò hỏi.
- Cha, khuê nữ nhà nào vậy?
Vương Sâm nói với giọng không mấy vui vẻ.
- Con gái duy nhất của lão tam Mộc gia Mộc Ngô Sinh, giờ đang là Thánh Cô ở Đông Xương, gọi là Mộc Thục Lan đấy. Con cũng hẳn đã từng gặp qua.
- Loại nha đầu thô kệt thôn làng này đến làm nha hoàn còn chướng mắt, làm sao mà bước vào nhà ta. Cha, gia đình như Mộc gia kia, con gái làm thiếp cho con đã là cao giá lắm rồi.
- Câm mồm, ngươi thì hiểu cái gì. Ngươi phải chăng cảm thấy những ả ngươi mua được trong kỹ viện kia, ở những ả dắt mối kia tốt lành. Những thứ đồ vứt đi đó làm được gì. Ngươi u mê khốn khiếp như thế, những hương đường Bắc Trực Lệ và Sơn Tây ngươi làm sao giữ được? Chỉ sợ vài năm nữa, đến ăn cũng không có mà ăn. Như cái bộ dạng ngươi, đến xin cơm trên đường còn bị bọn ăn mày đánh chết. Cho ngươi mối hôn sự này, chính là vì những ngày tháng này của ngươi tiếp diễn được.
Nói đến đây, Vương Sâm dừng lại hít một hơi thật sâu, nói.
- Không trông cậy được vào cái tên không có tiền đồ ngươi. Nếu ngươi có con cái, dựa vào vốn liếng của nhà ta và Mộc gia, xem thử nhà họ Vương chúng ta còn có cơ hội vực dậy lần nữa không. Kiếp trước rốt cuộc ta đã làm gì nên tội, lại sinh ra một tên khốn khiếp như ngươi. Vốn nghĩ rằng nhà họ Vương chúng ta cơ nghiệp thiên thu muôn đời, lại bị Từ Hồng Nho lấy mất.
Nói mấy câu buồn nản, nét mặt Vương Sâm trở nên vô cùng nghiêm nghị.
- Đừng tưởng cha không ở cùng con thì con thích làm gì thì làm. Đợi hai năm nữa, Mộc gia hoàn toàn đúng vững, ngươi buộc phải cưới khuê nữ nhà họ Mộc. Bằng không bố đây sẽ khiến ngươi đến một văn tiền gia sản cũng không có, tư mình đi truyền kinh thắp hương nuôi mình. Hiểu chưa?
Trước mặt con trai mình, trên người Vương Sâm không có lấy một chút khí chất người trong chốn thần tiên. Đợi Vương Hiếu Hiền khúm núm rời khỏi, Vương Sâm ngồi đó hồi lâu mới trấn tĩnh lại, tên ngục tốt hầu hạ nơi ở của ông ta cũng đã bưng mâm gỗ đứng trong phòng.
Trên bàn gỗ đặt một cốc nước ấm, đặt một đĩa sứ, trong lòng đĩa sứ có một hoàn thuốc cỡ chừng bằng đầu ngón tay, đen sì sì.
Vương Sâm nhìn hoàn thuốc kia, trên mặt lộ rõ nụ cười nhẹ nhõm, lắc đầu nói.
- Uống liền hai mươi ngày, cuối cùng cũng hết. Tiểu Quản, đợi lão phu ra khỏi đại lao, sẽ sắp xếp cho ngươi đi Hà Nam làm hội chủ phủ Vệ Huy. Nơi đó là vùng đất tốt, cung phụng nhiều, nữ nhân cũng nhiều.
Tên ngục tốt Tiểu Quản kia đặt mâm gỗ bên cạnh Vương Sâm, quỳ xuống dập đầu, cảm động đến rơi nước mắt.
- Đa tạ đại ân của giáo chủ.
Vương Sâm gật đầu, bốc hoàn thuốc kia lên, cảm khái nói.
- Đây là thuốc độc, nhưng thuốc độc này cũng có lẽ cứu được người ra khỏi đây.
Nói xong dùng nước uống hoàn thuốc, sau đó nằm trên giường trúc. Liều thuốc này nếu như không có bất kỳ sửa soạn nào, uống vào sẽ chết. Nhưng Vương Sâm uống định kỳ dùng một lượng thuốc nhỏ, lúc ban đầu sẽ có ói mửa tiêu chảy, ăn dần dần sẽ không có cảm giác, chỉ là ngủ sâu không tỉnh. Hơn nữa uống thuốc này ngủ rất sâu, hít thở nhẹ, người ngoài nếu không đi dò thử sẽ cho rằng người ngủ này đã chết. Trong vòng hai mươi ngày, Vương Sâm tăng dần lượng thuốc, lần buổi tối nay là nhiều nhất, sau khi uống, Vương Sâm sẽ ngủ sâu giả chết trong vòng hai ngày. Trong vòng hai ngày này, bằng vào đãi ngộ của ông ta ở hình bộ đại lao và tình tiết đã được nhắc nhở đánh tiếng từ trước, sẽ được đưa ra ngoài hỏa táng.
Chỉ cần đi ra khỏi địa phận của đại lao. Vương Sâm liền tự do chạy thoát. Người khác đều cho rằng Lão Thần Tiên đã thăng thiên rồi. Ông ta cũng mượn việc không biết tung tích này, tìm một nơi để dưỡng lão. Mặc dù nói đây là một chiêu nguy hiểm, nhưng Vương Sâm cũng nắm rất chắc. Bởi vì Văn Hương giáo không phải lần đầu tiên làm việc này, rất nhiều truyền thuyết gọi là nhân quả báo ứng, tin vào thần phật đi vào địa phủ được thả cho về, đều là dựa vào phép này, mọi người đều rất thuần thục.
Vương Sâm nằm xuống ngủ, hơi thở ngày càng nhẹ, ngực bụng phổi gần như không nhìn thấy phập phồng, tên quản ngục cũng đứng ngay cạnh yên tĩnh. Y cũng là tên chuyên ở lại trong ngục trông coi, lão thần tiên kia một khi tọa hóa, vậy phải lập tức báo cho mọi người. Thần tiên thì cũng là thần tiên, trời nóng như thế này, thi thể cũng phải kịp thời lo liệu, nếu không đến ngục tốt sai dịch cũng nhiễm bệnh mất.
Trong phòng rất yên tĩnh, đang trong lúc yên tĩnh, vẻ mặt Vương Sâm bình lặng an tường đột nhiên bắt đầu nhăn nhó, trở nên cực kỳ đau khổ, cả người căng cứng mở mắt, cánh tay động đậy như muốn nắm lấy cái gì đó.
Ngục tốt Tiểu Quản bên cạnh đè thẳng người vào trên giường. Vương Sâm dù sao cũng già rồi, trước mặt tên Tiểu Quản vốn dĩ không giẫy thoát được, thậm chí đến tiếng nói cũng không nói lên được, sắc mặt Vương Sâm đã có chút xanh lè rồi, giọng khàn khan hỏi.
- Thuốc này không đúng, thuốc này không đúng, Tiểu Quản, ngươi, ngươi...
Tiểu Quản đè chặt cứng, giọng lạnh lùng nói.
- Tất nhiên là không đúng, trong thuốc này có đồ khác, vừa rồi mới đổi đến. Giáo chủ, ông tuổi không còn ít, nên đến thế giới cực lạc hưởng phúc. Yên tâm đi đi.
- Ta đối với ngươi không bạc. Bây giờ ngươi cứu ta. Ta ta... sẵn lòng tặng ngươi ngàn lượng hoàng kim.
Hơi thở của Vương Sâm trở nên khó khăn, nhưng câu tiếp theo chưa kịp nói hết đã bị Tiểu Quản bịt miệng.
Vẻ mặt của Tiểu Quản trở nên dữ tợn, cũng hung tợn cắn răng nói.
- Vì hầu hạ ngươi, mẹ ta chết ta cũng không về nhìn lần cuối, nhưng ngươi dối xử với ta thế nào. Sau khi ngươi ra khỏi đại lao, người đầu tiên cần diệt khẩu là ta, ngươi nghĩ ta không biết sao?
Những lời này khiếnVương Sâm mở to hai mắt, thần sắc tím tái trên mặt hắn càng ngày càng nặng, sức lực giẫy giụa cũng ngày càng ít, cuối cùng vẫn thoi thóp không cam lòng, trước lúc sắp chết có nói ra một chữ. Ngục tốt Tiểu Quản kia loáng thoáng nghe được rõ ràng dường như là chữ “Từ”. Việc đến nước này, đoán được thì cũng làm gì.
Hai khắc canh tuất ngày hai mươi mốt tháng bảy, giống như lão thần tiên tính toán, đúng là trong ngục tọa hóa mà chết. Ngục tốt Tiểu Quản nước mắt đầy mặt, bi thương không tự chủ được mình đi ra báo cho mọi người mọi chuyện. Vốn dĩ, thi thể của Lão Thần Tiên phải đưa ra ngoài thành, một vị lão đại nào đó đã sắp sẵn cho Lão Thần Tiên một vùng đất phong thủy, dùng để phụng dưỡng xác thân của Lão Thần Tiên. Nhưng mấy cai ngục đại lao Hình bộ nhìn qua là biết không làm như vậy được. Bản thân trong Hình bộ, mọi người đều là kẻ thấy nhiều hiểu rộng, tất nhiên nhìn thấy được Vương Sâm trước mắt là trúng độc chết bất đắc kỳ tử, thậm chí có người còn nhìn ra được là trúng độc gì.
Tin tức này không được truyền ra ngoài. Nhiều người quyền quý thờ phụng Lão Thần Tiên này như thế, nếu biết lão thần tiên này trúng độc mà chết, khẳng định sẽ có hai cử chỉ. Một là che giấu chân tướng, tránh người khác biết được kẻ bọn họ tin thờ lại không phải tiên thật, vậy nói không chừng phải giết người diệt khẩu, đám ngục tốt sai dịch tận mắt thấy cái chết này ai cũng không thoát được. Thứ hai là cho rằng người trong đại lao của Hình bộ làm, đây sẽ càng khiến cho mọi người gặp xui xẻo.
Mấy đầu mục của đại lao Binh bộ bàn bạc chốc lát, lập tức có cách. Trong đêm đó đại lao Hình bộ có lửa lớn bốc lên, nhưng không có bất kì phòng ốc nào bị đốt. Ngày hôm sau mọi người mới biết, sau khi Lão Thần Tiên tọa hóa, có thiên hỏa thiêu thân, sau khi thiêu xong không lưu lại dấu vết gì, quả nhiên là người chân nhân, tiên thật, đích xác không phải người thường.
Hiển nhiên, những người tham dự bên trong đó đều sẽ không nói ra chân tướng, sẽ không nói mọi người tụ tập củi gỗ, thậm chí đổ vào một lượng dầu lớn, thế lửa cực kỳ mãnh liệt, hơn nữa mọi người còn không ngừng tiếp thêm củi dầu, đến khi đốt chấy hết cả người, còn dư lại cặn đều bị đánh vỡ rồi vứt xuống hồ, sẽ không còn bất kỳ tàn tích nào sót lại.
Hơn nữa những ngục tốt sai dịch trong Hình bộ này đều là người tháo vát, biết được các vị quyền quý trong thành sẽ không truy cứu đến cùng, cũng không có ai phá hư mặt mũi điều tra rõ chân tướng.
Tên ngục tốt Tiểu Quản kia ba ngày sau thì từ chức, nhưng y cũng không rời khỏi vùng đất kinh kỳ. Mua nhà lớn và ruộng đất ở bên Thông Châu, bắt dầu làm phú ông, những tên ngục tốt ở Hình bộ ít nhiều cũng đoán được chân tướng, biết được tên tiểu tốt đó có được lợi lộc từ chỗ Lão Thần Tiên. Nhưng như vậy thì cũng là hiển nhiên, sau đó cũng không ai để ý nữa, cho nên cũng không ai biết tên Tiểu Quản này đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo, chết bất đắc kỳ tử trong nhà.
Lão Thần Tiên tính được bản thân mình khi nào tọa hóa, hơn nữa lúc chết có hiện tượng kỳ lạ. Tin tức này được những người quyền quý nói đến nhiều nhất trong kinh thành. Thậm chí còn có người chiếu theo hình dáng Lão Thần Tiên lập miếu thờ, sắp đặt người riêng biệt hương khói lễ bái. Cũng có không ít lũ tăng đạo giả thần giả thánh, xem vị Lão Thần Tiên này trở thành tấm gương, người trước kẻ sau nối nhau vào kinh thành lừa gạt truyền giáo.
Trong khung cảnh như vậy, thư cấp báo từ Liễu Đông truyền đến không khiến ai bận tâm, thậm chí khiến cho rất nhiều người cho rằng đó là chuyện hợp tình hợp lý. Sau khi Liêu Trấn, Khai Nguyên rơi vào tay giặc, Nỗ Nhĩ Cáp Xích dẫn đại quân Nữ Quân Kiến Châu tiêu diệt ba nghìn viện quân Thiết Lĩnh cứu viện Khai Nguyên, thừa thắng lao thẳng vào Thiết Lĩnh, ngày hai mươi năm tháng bảy, Thiết Lĩnh bị chiếm đóng.