Vương Sâm nói tới chữ "mượn" này, không biết hữu ý hay vô ý liếc mắt nhìn. Trên mặt Từ Hồng Nho đứng ở bên cạnh mang theo nét cười hòa dịu không có mảy may biến hóa. Trên mặt Vương Sâm vẫn là thần tình cảm thán, chỉ dùng tay vỗ trán cười tự giễu.
- Già rồi, cũng hồ đồ rồi. Mượn không mượn cái gì. Ngôi vị này hẳn phải là của ngươi. Hiếu Hiền năm đó chưa từng trải khổ cực, lại ưa thích hưởng thụ, vậy còn đưa cho nó ngôi vị này chẳng phải là đạp đổ cục diện này hay sao. Không đáng.
Nghe nói như thế, Từ Hồng Nho mới hòa dịu nói.
- Sư phụ nói tới chỗ này, nhị đệ là người rất thành thật, tháng ngày sau này ở trong giáo khẳng định có chỗ trọng dụng, vinh hoa phú quý cũng không thiếu được. Những thứ này đều mong sư phụ an lòng.
Vương Sâm liên tục gật đầu, chòm râu cười run rẩy, đau hai bên sườn động tới phế phủ nhịn không được bắt đầu ho khan. Từ Hồng Nho vội vàng tiến tới trước khẽ khàng vỗ ở sau lưng, nhẹ nhàng nói.
- Sư phụ phải bảo trọng thân thể. Đợi ra khỏi nơi này, còn có con đường thật dài phải đi, còn phải hưởng phúc nhiều năm nữa.
Vương Sâm chậm rãi nói.
- Thân thể này cũng không cần phải bảo trọng gì nữa. Bên trong đã mục nát rồi cũng không cần ra ngoài làm gì. Đã quen ở nơi này, sống an ổn hơn bên ngoài.
Từ Hồng Nho vẫn là vẻ mặt không chút sóng gợn, nhìn xem bốn phía khẽ cười nói.
- Nơi này đúng thật là chốn thần tiên nơi cõi tục, sư phụ suy nghĩ khoáng đạt hơn năm đó.
Không giống với huynh đệ Mộc gia tối hôm trước. Hai huynh đệ Mộc gia hoàn toàn tự đặt mình vào địa vị đồ đệ, tôi tớ, còn Từ Hồng Nho xưng hô tuy rằng lễ độ, nhưng thái độ lại ngang hàng, trong lòng lại vô cùng lạnh nhạt.
Nói tới đây, thầy trò hai người trong thoáng chốc không nói gì. Vương Sâm nhìn về phía Từ Hồng Nho, trên mặt hai người đều rất bình yên thản nhiên. Cứ như thế đối mặt nhìn nhau chốc lát, ánh mắt Vương Sâm bắt đầu có chút thất lạc, vẻ mặt cũng bắt đầu trở nên mệt mỏi, ông ta không nhìn thẳng nữa, cúi đầu xuống ủ rũ, thở một hơi dài nói.
- Hồng Nho, chúng ta không có gốc rễ, bái Phật truyền kinh là vì cái gì. Không phải là để trải qua những ngày tốt đẹp sao. Tới đây là được rồi, tiến thêm một bước nữa rất dễ dàng rước lấy họa.
Từ Hồng Nho không có nói tiếp, Vương Sâm đã không còn giữ vững dáng ngồi được nữa, muốn nghiêng nguồi nằm xuống. Từ Hồng Nho vội tiến lên dìu đỡ. Nằm ở nơi đó, Vương Sâm lại thều thào nói.
- Lão phu bị bắt trở lại mấy lần, vì sao vẫn không có chịu tội, vẫn còn được sống tới hôm nay chính là bởi vì biết bổn phận không có đi phạm kiêng kỵ của quan gia. Bao nhiêu người hiểu được điều này. Mới đầu suy ngẫm gạt người, lừa bịp được nhiều người rồi, lớn hơn rồi, bản thân ngược lại u mê rồi, khơi dậy làm chuyện lộn xộn, đợi đại quân triều đình vừa tới, tỉnh ngộ cũng chậm mất rồi. Hồng Nho, ngươi thiên tính thông minh, nếu không phải khó khăn trắc trở năm đó, ngươi đọc sách tiến công học hành, có lẽ cũng là hạng người quyền quý thanh cao. Nhưng ngươi hiện giờ cũng không tệ.
Càng nói giọng điệu càng nhỏ, ánh mắt cũng dần đần nhắm lại, dừng lại một lát, giống như muốn tích tụ sức lực dùng thanh âm suy nhược nói.
- Những hoàng thân quốc thích gì đó kia, lão phu cảm thấy chưa chắc sống được tốt hơn chúng ta. Đây là đủ rồi, thấy đủ rồi. Tới lúc đời này truyền nối đời sau, thật tốt...
- Sư phụ, người hẳn thấy đủ, nhưng nếu như thiên tử không giành lấy, vậy ngược lại là gặp họa.
Từ Hồng Nho trả lời mấy câu ngắn gọn, vẻ hòa dịu trên mặt đã biến mất không thấy nữa.
Vương Sâm dường như đang ngủ, Từ Hồng Nho lúc đang muốn lui ra ngoài, Vương Sâm lại suy nhược nói.
- Đối đãi thật tốt với chỗ Mộc gia, tất cả cùng ra từ một môn phái. Đồng môn tương tàn, sẽ để cho kẻ khác chiếm lợi.
- Sư phụ yên lòng, ta sẽ chiếu cố tốt nhị đệ Hiếu Hiền và con cháu gia quyến của sư phụ.
Từ Hồng Nhỏ trả lời như không.
Vương Sâm gian nan đưa tay phất khẽ, Từ Hồng Nho lại là thăm hỏi hai câu, xoay người ra khỏi phòng.
Bên này Từ Hồng Nho vừa rời khỏi phòng, Vương Sâm lại mở trừng hai mắt, quay đầu nhìn sang hướng cửa ra vào, sắc mặt của ông ta cũng không dễ nhìn, chỉ chẳng qua lúc này lại không thấy chút dáng dấp suy nhược nào.
Buổi tối ngày hai mươi mốt tháng bảy, tất cả đều biết rõ Lão Thần Tiên tối nay tọa hóa, mặc dù ban ngày chỉ thấy một người khách, hơn nữa khách này là vị lão đại nào, tín đồ hương chúng của ông ta vẫn đưa tới các loại cung phụng, hy vọng Lão Thần Tiên sau khi thăng thiên vẫn nhớ rõ được chỗ tốt và thành kính của bọn họ.
Đại lao Hình bộ buổi tối hoàn toàn vắng lặng, Lão Thần Tiên đã nói, lần tọa hóa này sẽ kéo theo tiền nhân hậu quả, người sang đây rất dễ dàng lây nhiễm, vậy thì chẳng khác nào dẫn lửa vào thân, tiêu tùng hết phúc duyên nhiều năm tích cóp. Bởi vì như thế cũng không có khách bên ngoài nào tới, ngay cả sai dịch và ngục tốt đại lao Hình bộ cũng tránh né vô cùng xa, dù sao vị lão nhân gia này cũng sẽ không vượt ngục.
Khác với hai tối trước, Vương Sâm lần này không có khoanh chân ngồi ở trên giường trúc, cũng không có làm ra thái độ cảm thán suy yếu gì, ông ta cứ như thế ngồi ở ven rìa giường trúc, lưng eo thẳng tắp, nhìn khách tới đêm nay, thần tình chán ghét cả mặt.
Vị ngồi ở dưới tay Vương Sâm kia là người trung niên ba mươi mấy tuổi, mập mạp trắng trẻo, mặc đạo bào kim tuyến, hoa văn mây bay, mũ bạc buộc tóc, cả người chải chuốt cực kỳ đẹp đẽ, vật trang sức trên người con cháu quyền quý Giang Nam và kinh sư hẳn có không thiếu một cái.
Người như thế kẻ mắt sắc bén nhìn thấy được, ngay lập tức phán đoán ra được con cháu gia đình giàu sang quyền quý, hưởng phúc từ nhỏ chưa từng chịu đắng khổ. Vị này vóc dáng cũng là thể diện, chỉ có điều ngũ quan mập mạp, nhìn rất có chút vui mừng, trên mặt người trung niên này mang thần sắc nao núng, thậm chí không dám giương mắt nhìn.
Vương Sâm mở miệng hỏi.
- Miếng ngọc bội trên lưng con tốn bao nhiêu ngân lượng? Lần trước em trai Võ Thanh Hầu lại đây, miếng ngọc bội của y cũng không có đẹp như cái này của con.
Võ Thanh Hầu là tước phong của gia mẫu Vạn Lịch hoàng đế, là gia đình quyền quý nhất đẳng của Đại Minh lúc này, cực kỳ giàu sang. Trên mình em trai Võ Thanh Hầu không có tước vị, nhưng cũng có được danh hiệu Chỉ huy Đồng tri ở Cẩm Y Vệ, thân phận gia đình giàu ngang một nước.
Nghe thấy Vương Sâm hỏi như vậy, người trung niên ngồi ở bên dưới kia lập tức hăng hái, cầm miếng ngọc bội kia nói.
- Cha thật là có nhãn lực tốt. Ngọc bội này là lão Liêu của bên phía Thiểm Tây. Thợ ngọc tốt nhất Tô Châu làm ra được, con tiêu tốn chừng một ngàn ba trăm lượng bạc mới làm ra được. Đáng tiếc không bằng tên con trai thứ sáu Trịnh gia kia. Cái ấy của hắn tốn mất hai ngàn lượng.
Vốn đang nói hứng trí bừng bừng, nói xong mới nhận ra không êm xuôi, vội vàng dừng ngay lại không nói nữa. Vẻ mặt Vương Sâm lạnh lẽo như sương, ở nơi đó phẫn nộ quát.
- Khốn khiếp, chuyện gia nghiệp chưa từng thấy ngươi có tâm tư bậc này. Chuyện tiêu tán ngân lượng bậc này ngươi ngược lại hết mực hiểu rõ. Gia nghiệp lớn như thế để cho ngươi từng chút hủy hoại. Vốn dĩ cục diện hẳn họ Vương, trước mắt nhìn ra sắp bị người khác lấy đi rồi. Vương Hiếu Hiền, bên trong con người ngươi có chỗ nào hiếu dính tới cái hiền này không.
Vương Hiếu Hiền bên dưới bị mắng rụt đầu lại, vẻ mặt buồn chán, cúi đầu ở nơi đó lẩm bẩm nói.
- Người bên dưới chỉ nghe Từ Hồng Nho, con còn cách nào.
- Con.
Vương Sâm tức giận tới mức quát lên một tiếng, giơ tay chỉ vào con mình. Vào lúc này, thanh âm ông ta vang to, cử chỉ có lực nào nhìn ra được dáng vẻ đêm nay sẽ chết.
Vương Hiếu Hiền lại co rụt đầu lại, tuy nhiên lại không đợi quát mắng trong dự liệu, chỉ nghe thấy Vương Sâm ở trên giường thở dài, thanh âm chua chát nói.
- Cũng trách ta, không muốn để cho con chịu khổ như cha năm đó, nuông chiều quá mức. Kết cuộc mấy đồ đệ ra mặt làm nên, ngược lại con phá hủy mất.
- Cha, bọn họ nếu như muốn cục diện này bảo bọn chúng đi làm. Trong tay chúng ta có nhiều ngân lượng như thế, sống vui sướng có gì không tốt.
Vương Hiếu Hiền thử thăm dò nói, nhìn Vương Sâm không có cử chỉ, càng nói càng hăng hái hơn.
- Đợi con ở bên ngoài đón được cha, chúng ta cũng đừng ở nơi lạnh lẽo khổ cực này. Cả nhà chúng ta dời tới chỗ Dương Châu. Nghe nói nơi đó chốn chốn phồn hoa, tiết trời cũng ấm áp, cha cũng an ổn lúc tuổi già.
Vương Sâm chỉ là cười khổ một tiếng, lấy ngón tay chỉ thẳng Vương Hiếu Hiền không cam lòng nói.
- Con nghĩ quá đơn giản rồi. Lần này ra ngoài, cha tự mình đã có sắp xếp. Cha đi nơi nào con không cần quản. Chính con lại muốn sống vui sướng, con biết bao nhiêu người nhìn chằm chằm con sao?
Vương Hiếu Hiền lẳng lặng dò hỏi.
- Cha, con không ở cùng với chúng con sao?
Nhìn như đáng tiếc lại không che giấu được nét cười giữa lông mày.
Vương Sâm nhíu mày lạnh giọng hỏi.
- Sao, ngươi cảm thấy vui vẻ hả.
Vương Hiếu Hiền bên dưới ra sức lắc đầu. Vương Sâm vừa muốn quát mắng, chỉ có điều tới cuối cùng chỉ thở dài lắc đầu nói.
- Con như vậy cũng tốt, không có lòng dạ tranh đấu. Bọn họ niệm tình thừa tự Vương gia chúng ta, cũng sẽ không xuống tay với con.
Nhìn vẻ khờ dại trên mặt Vương Hiếu Hiền, Vương Sâm càng không cam lòng, nhưng vẫn ở nơi đó nói.
- Cha nói một mối hôn sự cho con. Lại qua một năm hai năm nữa, thì làm cái hôn sự này. Đợi sau khi thành thân, con cũng không cần trông coi việc gì, bảo nhà bọn họ đi lo liệu bận rộn, bảo bọn họ làm ra nhiều chủ ý.