Lại mục sai dịch các nơi làm những chuyện này tất nhiên sẽ không làm chùa, do Triệu Tự Doanh chi trả hao phí cần dùng, chia thành ba cấp bậc một năm mười lượng, năm lượng và ba lượng cũng được đổi thành lương thực và hàng hóa khác, giao cho bảy mươi người tham dự yến hội lần này chọn lựa chia đều ra. Người của Triệu Tự Doanh cũng sẽ tham gia, vả lại sẽ tham dự kiểm tra rà soát trong tất cả mọi chuyện.
- Lương tiền, ngân lượng này cũng cần có danh sách mới được lấy. Đều tính thành chưởng quầy, quản sự và tiểu nhị của tiệm buôn Triệu gia ta. Cũng phải ký khế ước công văn vân vân. Các vị trưởng bối chú bác đều làm việc trong nha môn biết rõ khẩn yếu của khuôn phép công văn này rồi.
- Tiểu điệt sẽ không bạc đãi người làm việc, lần này kẻ nghiêm túc dụng tâm mới được thuê dùng, kẻ ứng phó làm việc thì tự cầu cho mình đường sống. Nếu như muốn có kẻ muốn giở trò bên trong, các vị thúc bá cũng biết rõ thủ đoạn của tiểu điệt rồi đấy.
- Quan trên có gì khó xử cứ tìm tới tiểu điệt. Tiểu điệt đi lo liệu.
Nói chuyện ở trước mặt. Mười lượng, năm lượng, ba lượng này khả năng không đáng là gì so với lợi lộc sâu dày của một số ít văn lại sai dịch trước đây, nhưng dù sao cũng là một phần thu vào nuôi sống gia đình. Hơn nữa tất cả đều nghe hiểu từ trong lời nói của Triệu Tiến, hắn cũng sẽ cho bọn họ tiền đồ. Nếu như làm thật tốt, tháng ngày sau này thứ lấy được không chỉ như thế. Lại mục, sai dịch vốn dĩ chính là kẻ không có cách nào tiến lên nấc nữa trong con đường công danh làm quan. Tiền đồ của Triệu Tự Doanh tất cả nhìn ra được, ở bên trong đó hướng lên tiến lên, cũng là con đường xuất thân rất tốt.
- Quan trên có gì khó xử. Đám đọc sách kia biết cái gì. Quan trên chính là chúng ta, chúng ta muốn làm, ai sẽ làm khó.
Có người cười nói, tất cả theo đó cười vang, lời này cũng không tính kiêu ngạo, ngông cuồng. Sự thật mà nói, bọn họ chính là quan phủ.
Cho tới lúc này, các vị có vai vế tới tham dự và phe cánh vãn bối cũng đã có lời ăn nói, nhưng bọn trưởng bối đầu lĩnh của Lại mục, sai dịch trong nha môn tự mình lại không có được chỗ tốt và an bài gì. Có mấy người trong lòng rất không thoải mái, mặc dù bọn họ quả thật không có quá nhiều tổn thất trong việc làm của Triệu Tự Doanh, tuy nhiên càng có nhiều người khí định thần nhàn vốn dĩ không nóng vội. Người thông minh đều nghĩ rất rõ ràng Triệu Tiến khẳng định sẽ cho bọn họ một cái công bằng.
- Tiệm buôn Triệu gia này là mới xây, một số buôn bán của chợ muối và chợ búa của Hà Gia Trang này cũng sẽ giao cho tiệm buôn Triệu gia này tới làm. Tiểu điệt hiện giờ khắp chốn cần tiền, trong tay cũng có chút khó khăn. Muốn mong các vị thúc bá hùn vốn vào, giúp đỡ mấy phần.
Nói tới chỗ này, lập tức tât cả đều vui vẻ, hóa ra Triệu Tiến sắp đặt cả chuyện này. Tất cả hay nói là kẻ bên trên, bên dưới đều là chưởng quầy, phòng thu chi và tiểu nhị, còn các vị tới dự tiệc thì là ông chủ.
Mặc kệ Triệu Tiến ngươi bản lãnh lớn bằng trời vẫn phải dựa vào những bọn lão già chúng ta. Bọn họ đều là thổ hào trấn thủ trên đất này, tiền tài quyền thế đều không thiếu, xem trọng nhất chính là địa vị và kính trọng. Nghe thấy sắp xếp như thế của Triệu Tiến có người nhịn không được cố ý vênh váo một chút.
- Không gạt Tiểu Tiến, mười mấy kẻ tiểu nhân dưới tay của ta đều rất là gian xảo. Các loại chiêu trò không phải ta tới theo dõi người khác thật không nhìn ra.
Vào lúc này, Vương Triệu Tĩnh cười đứng lên nói.
- Các vị, tiệm buôn Triệu gia là có điều lệ. Làm tốt phải thưởng, làm sai nên phạt. Chuyện thi hành phép bảo giáp này, là thứ đại ca nhà ta xem trọng nhất. Nếu như người bên dưới làm việc bất lợi hoặc là cấu kết người ngoài, tới lúc đó khó tránh khỏi sẽ có chút đắc tội, kính xin các vị thứ lỗi.
Với gia thế và thân phận cử nhân của Vương Triệu Tĩnh, địa vị còn cao xa hơn những đầu mục văn lại sai dịch này, lại không có dính dáng của trưởng bối tất nhiên không cần xưng hô thúc bá gì, bề mặt đen này cũng do y tới làm rồi. Vương Triệu Tĩnh bên này cười hì hì nói xong, tình cảnh trong bữa tiệc mới coi như hơi chút yên ắng. Tất cả từ trong đắc ý không đúng với hoàn cảnh hiện giờ tỉnh táo lại. Từ Châu này vẫn là làm theo lời Triệu Tiến nói, cái này cần phải hiểu rõ.
Bình tĩnh tỉnh táo, lý giải suy đoán, tất cả ngoại trừ vừa ý bản thân không thua thiệt cũng nghĩ tới càng xa hơn càng nhiều hơn, cũng nghĩ được Triệu Tiến rốt cuộc muốn làm cái gì.
- Tiến gia, chuyện này co lẽ không nên làm nóng vội, dẫn tới phiền toái gì thì sao?
Kẻ xưng hô Tiến gia này ngược lại là người nhà mình. Kẻ mở miệng chính là Lý thư biện của Hình phòng châu nha. Làm như thế sẽ dẫn theo phản ứng gì, tiến một bước sẽ có hậu quả gì, những Lại mục già dặn đắm chìm việc quan nhiều năm này tất nhiên nghĩ ra được.
Đối với câu hỏi này, Triệu Tiến từng trả lời qua mấy lần, lúc này cũng như vậy.
- Liêu Đông liên tiếp bại, trưng lương sắp bắt đầu, ai còn màn tới chút chuyện nhỏ này.
Lý do này cũng không sao khiến cho người ta tin phục, nhưng mọi người cũng chỉ muốn có lý do mà thôi. Lý thư biện cũng không có quá tin tưởng nghe theo song cũng không có truy theo hỏi tiếp.
Bảy mươi mấy người tới dự tiệc bàn bạc này, tuổi tác nhỏ nhất cũng ngoài bốn mươi, ai nấy ở lâu trong thành làm việc quản sự, những năm gần đây không rời thành. Sau khi tới được Hà Gia Trang đều cảm thấy kinh ngạc đối với vẻ hưng thịnh phồn hoa của nơi này, đồng thời cũng thất rất thú vị. Chợ muối, chợ lừa ngựa và chợ búa nơi này đều là cơ hội buôn bán vô hạn, còn người có tư cách cầm lấy thiếp mời sang đây, thân phận gia đình đều hết sức sâu dày, hoặc là muốn khuếch trương, hoặc là muốn vui chơi, chuyện làm được muốn làm đều là không ít. Ngắm phong cảnh đều là tươi đẹp, nơi này so với vẻ tàn lụi hoang phế trong thành trì một châu bốn huyện, hoàn toàn một cảnh tượng khác biệt. Tuy nhiên mọi người sau khi ăn cơm xong đều vội vội vàng vàng chạy trở về. Đây chính thật là thời cơ tốt ban ơn lấy lòng lôi kéo người về dưới tay. Tiệm buôn Triệu gia này đầu to tất nhiên là Triệu Tiến và bọn huynh đệ của hắn, nhưng nếu ai dụng tâm chút, cũng chiếm được một số phần so với kẻ khác.
Mỗi người đều vội vàng chạy trở về, lại không có ý kết bạn đồng hành gì, tất cả tự có cục diện của mình, tự có gốc gác của mình, vốn chỉ mặt vui vẻ, trong lòng chẳng hợp. Tới lúc này ngay cả tầng mặt mũi quan phủ kia cũng vứt bỏ đi. Càng không cần phải lễ độ với nhau, chính là vì không có cùng đi chung, cho nên tất cả cũng không có nhận ra có mấy vị hẳn nên về thành đi chậm hơn một chút.bọn họ cũng không để mắt thấy có mấy người nửa đường đã quay trở lại.
Dạ yến là tiệc nhà, Triệu Tiến mở một bàn tiệc tại nơi ở của mình, bọn huynh đệ đều đến đủ cả. Khách tới dự tiệc chỉ có ba người. Lý thư biện Hình phòng, Lưu thư biện Hộ phòng châu nha cùng với Diệp thư biện Hộ phòng Tiêu huyện.