Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh sánh vai nhau bước trên đường trở về, đi theo cùng bọn họ còn có Cảnh Mãn Thương. Tình hình này nhìn trong mắt người ngoài càng cảm thấy đây là Tiến gia muốn đích thân động thủ. Chỉ có điều Cảnh Mãn Thương và người Cảnh gia không tránh khỏi quá dứt tình đoạn nghĩa rồi. Dư Trí Viễn thì lưu lại ở cửa sông Thanh Giang, chuyện làm ăn hãng thuyền và bến sông của y đều phải thương lượng cùng Chu Học Trí.
- Tiểu Nhân ở Sơn Đông cũng có quen biết. Bọn vong mạng tầm thường không dám xuống tay với Tiến gia, thậm chí còn sẽ đi mật báo. Tiểu nhân định bụng đi giao thiệp với người trong Văn Hương Giáo. Tiểu nhân buôn bán gạo bắp đi đường thủy Vận Hà, trên tào vận gắn bó mật thiết với giáo phái, cứ như thế chắp nối. Người trong giáo phái không có tình nghĩa, chỉ biết thần Phật, không biết kính sợ cũng chỉ có bọn chúng mới sẽ tìm tới bên đây động thủ với Tiến gia lần này. Không ngờ rằng thật phái tới một số kẻ giỏi võ nghệ, bọn chúng thật không phải tham tiền háo sắc, nhưng chỉ là gấp gáp muốn hại Tiến gia bảo tiểu nhân an bài nhanh chút.
Trước khi tới trấn Ngung Đầu, Triệu Tiến và Cảnh Mãn Thương song hành, lập mưu ám sát thế nào tất nhiên phải giải thích nói rõ ràng. Cảnh Mãn Thương muốn đi tìm người Văn Hương Giáo, thương nhân buôn lương thực lớn bậc này ở ven sông Vận Hà đều có quen biết, rất dễ dàng đắp lên một con đường với Sơn Đông và Văn Hương Giáo. Vốn dĩ nghĩ phải sẵn sàng hai con đường, một là mời bọn phỉ đồ vong mạng ở Sơn Đông tới, cái khác là nhờ Văn Hương Giáo. Không nghĩ tới Văn Hương Giáo ủng hộ cho y sẽ lớn như vậy, phái tới mấy tay giỏi võ, còn an bài hương đầu truyền kinh che chở nơi này. Nếu như trước khi động thủ bị phát hiện, coi như là giáo đồ Văn Hương truyền giáo Triệu Tiến cũng sẽ không ra tay giết chết. Nhưng nếu như nhận ra không đúng, cho dù những tay giỏi võ kia thất bại, Văn Hương Giáo Sơn Đông cũng có chỗ đặt chân ở nơi này, sẽ ùn ùn không ngừng phái người sang đây.
Đó là an bài rất không tệ, thế nhưng mấy người phái tới trước này tánh tình quá nóng vội, nghe nói huynh đệ bằng hữu đều chết ở dưới thành Từ Châu có cừu không đội trời chung với Triệu Tiến. Bởi vậy bọn chúng thúc giục, Cảnh Mãn Thương cũng chỉ bảo người bắt đầu ra tay trước. Các nhà buôn cửa tiệm của cửa sông Thanh Giang, khách đi lại ở trong điếm rất thường xuyên, nếu như ở bên trong làm gì bị người ta nhận ra cả chuyện này đều có khả năng sẽ bại lộ. Cảnh Mãn Thương cũng là loại người hung ác, định sẵn an bài người phóng hỏa đốt cửa tiệm nhà mình, sau đó báo tầng tầng tin tức lên, đợi lúc Triệu Tiến tới nơi, lại phóng một trận lửa lớn khiến cho cục diện trở nên rối loạn, thừa lúc đó hành sự.
Tuy nói Cảnh Mãn Thương này là hạng người lòng dạ ác độc nhưng lúc này cũng thông minh vô cùng thành thật. Bên cạnh y toàn là tai mắt của đội Nội Vệ và Triệu Tự Doanh. Những người này được dặn dò rất đơn giản, Cảnh Mãn Thương hơi có cử chỉ khác thường lập tức xử chết, sau đó những người Cảnh gia ở cửa sông Thanh Giang kia cũng sẽ không có kết cục êm ái. Những việc này đều nói trắng đen rõ ràng với Cảnh Mãn Thương, tự y biết rõ nặng nhẹ thế nào.
Nói đúng ra trải qua cuộc chém giết Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh cũng không đếm xỉa tới điều này, bọn họ muốn nói chính ra là một chuyện khác.
- Hiện giờ vẫn là không đáng động tới Văn Hương Giáo kia. Ngẫm lại thật là chán ghét, cũng không cách nào gióng trống khua chiêng đánh sang đó, vậy thì chẳng khác gì tạo phản. Nhưng nếu như dùng thế lực giang hồ đấu với bọn chúng, ở chỗ Sơn Đông đó vốn dĩ đấu không lại chúng. Chúng ta hiện giờ duy nhất làm được chính là phòng bị. Nhưng Văn Hương Giáo thật đang truyền giáo trong thiên hạ, chúng tùy tiện tìm được một nhà bá tánh thôn dân thắp hương bái Di Lặc, dẫn dụ bá tánh xung quanh kéo tới. Chỉ cần không truyền ra ngoài, chúng ta vốn dĩ không có khả năng biết được. Lại cộng thêm hiện giờ khắp chốn rất nhiều kẻ không cùng một dạ với chúng ta. Cho dù có Văn Hương Giáo sang bọn hộ cũng chưa chắc sẽ phao tin ra. Như vậy chẳng khác nào chôn tại họa dưới mắt chúng ta.
- Phép bảo giáp liên tọa từng nói tới trước kia hiện giờ sắp phải làm tới rồi. Bảo họ gánh vác lẫn nhau, một người có tội, mười người liên đới, xem thử ai trong lòng còn ôm may mắn.
- Huynh biết rõ động tới tâm tư này là xúc phạm quan phủ và điều cấm kỵ. Nhưng không làm như thế, nhiễu loạn của chợ lớn Thanh Giang sẽ xảy ra bất kỳ lúc nào. Chúng ta bên này khuôn phép tuy rằng nghiêm ngặt, nhưng nếu như chẳng may có sơ xuất, vậy thì gây tai họa rồi.
- Huynh bây giờ còn có cái thân phận Bảo Chính, làm chuyện bảo giáp liên tọa này cũng coi như hợp tình hợp lý. Trong quan phủ quen biết nhiều như vậy, lúc cần thiết phải vịn vào chỗ sơ hở này.
- Bảo giáp liên tọa là một mặt, càng trọng yếu hơn chính là phải mượn cớ này thăm dò rõ ràng địa bàn dưới tay chúng ta. Có bao nhiêu hộ, trong mỗi một hộ có bao nhiêu tráng niên, đều phải thấu đáo rõ ràng. Hiện giờ những điều này đều ở trong tay thổ hào thân sĩ, chúng ta thật muốn làm cái gì, rất không thuận lợi.
Triệu Tiến nói không ngừng, Vương Triệu Tĩnh ghi chép liên tục, bởi vì nói nhiều lắm, mỗi lúc tạm thời nghỉ ngơi, sau khi Vương Triệu Tĩnh xuống ngựa trước tiên mở ra giấy bút, ghi chép nhanh như gió, đi xong quãng đường ngày đầu tiên, Vương Triệu Tĩnh đã biết rõ Triệu Tiến muốn làm cái gì rồi.
- Đại ca, chuyện Văn Hương Giáo này chỉ là cái cớ, việc bảo giáp liên tọa này sớm muộn phải làm nhưng hiện giờ làm hãy còn quá sớm. Sức mạnh Triệu Tự Doanh chúng ta cũng đủ đầy vẫn không đáng lúc này thống nhất gom hết sức dân.
Vương Triệu Tĩnh nhìn được rất rõ ràng, phép bảo giáp liên tọa này từ trước thời Hán đã có, Đại Minh tất nhiên cũng đang thực thi, nhưng vốn dĩ hữu danh vô thực, nhưng Triệu Tự Doanh có dư thừa sức mạnh thúc đẩy làm việc này.
Bảo giáp liên tọa này chỉ cần thi hành ra, ý nghĩa không riêng là chỗ Triệu Tự Doanh nắm giữ biến thành tường đồng vách sắt tạt nước không lọt, còn khống chế bằng hết vùng đất đó, mỗi một hộ, mỗi một người đều trong lòng bàn tay, cũng giống như kiểm soát đoàn gia đinh Triệu Tự Doanh.
Nhưng chuyện này quan phủ làm không được, thân sĩ cường hào lại không bằng lòng cho người khác làm, nhưng đây cũng là gốc gác thống trị của một triều đại. Chỗ Triệu Tự Doanh chỉ cần chen tay vào chẳng khác nào là lột bỏ tầng ngụy trang kia, muốn quang minh chính đại làm một số chuyện. Những chuyện đó nhưng mấu chốt đó thậm chí ngay cả giữa bọn huynh đệ và Triệu Tiến cũng không nói toạc ra, như nay phải làm rõ ràng trắng đen. Vương Triệu Tĩnh nhịn không nổi phải nhắc nhở một câu.
Triệu Tiến đã ngẫm nghĩ rất chu toàn.
- Đệ cho rằng thi hành phép này ra rất dễ dàng sao? Không chỉ cần bố trí, còn phải tra xét đối chiếu từng chút một. Đệ cảm thấy Từ Châu nhỏ, nhưng trong tay chúng ta vốn dĩ không có người làm những chuyện này. Muốn làm phải điều động hết quản sự và phòng thu chỉ của tiệm buôn, Lại mục trong nha môn, thậm chí người chốn giang hồ chúng ta khống chế. Đây phải tiêu tốn bao nhiêu thì giờ, sớm nhất cũng phải sang thu. Nhưng vào lúc đó, quân lương đã bắt đầu thu rồi, đệ cảm thấy vào lúc đó, ai còn sẽ màn tới chúng ta.
Vương Triệu Tĩnh nghe xong lời này, nhất thời cũng im bặt, biểu tình trên mặt không biết cười thảm hay là cười khổ, sau cùng nói.
- Quân lương này vừa trưng thu chỉ sợ tai họa còn hơn cả Liêu Trấn đại bại.
Lần này đi tới cửa sông Thanh Giang quả thật thu hoạch hậu hĩnh. Không nhắc tới lợi ích Dư Trí Viễn đích thân muốn đòi hỏi kết minh mang tới cùng với khiến cho tất cả càng thêm yên lòng với cọc ngầm Nam Kinh này. Kỳ thật gặp phải cuộc ám sát này cũng là được lớn hơn mất, khi không nuốt trọn gia sản của Cảnh Mãn Thương này, sau đó thu dùng vị thương gia giàu có này cho mình. Nhưng trên đường quay trở về, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều không thoải mái gì.
Lúc ngang qua địa phận Bi Châu, Triệu Tiến và Cảnh Mãn Thương phân chia nơi này. Cảnh Mãn Cường đi tới trấn Ngung Đầu, ở nơi đó y muốn dựng một căn tiệm mới. Thời kỳ đầu tiệm buôn Tôn gia và Vân Sơn Hành sẽ giúp y đắp lên giàn khung, nhưng việc khác toàn bộ phải do Cảnh Mãn Thương tự mình bận bịu, thậm chí ngay cả vốn liếng cũng phải do Cảnh gia bỏ ra. Đến lúc đó bảo y viết thơ về cửa sông Thanh Giang, an bài người nhà sửa soạn, thu lợi lại không có dính dáng gì với y.
Lúc sắp chia tay, Triệu Tiến nhắc nhở mấy câu.
- Ngươi trông giữ cho cẩn thận, phạm sai lầm sẽ chết liên lụy cả người nhà. Bản thân ước lượng rõ ràng không nên để đầu óc mê muội.
Dọc theo con đường này đi tiếp, tin tức đằng sau không ngừng truyền tới. Đối với vị Cảnh Mãn Thương này cũng có lý giải càng đủ đầy hơn. Vị này chính là con bạc, y ở Cảnh gia tuy rằng là chi họ gần, lại không được chào đón. Bởi vì Cảnh gia truyền lại mấy đời vừa canh nông vừa đọc sách, coi trọng chính là đọc sách lấy công danh, kẻ làm buôn bán không sao được chào đón. Huống hồ một chi họ của Cảnh Mãn Thương còn một hồi suy tàn, kết cuộc một mình Cảnh Mãn Thương nắm giữ nhà cửa. Y thừa cơ mấy năm Vạn Lịch thiên tai liên tiếp, giá lương thực xuống lên cực lớn, trong chợ gạo liên tục mấy lần làm ăn buôn bán giống như đánh bạc. Mua bán cỡ đó, mạo hiểm có lớn nhưng kiếm được cũng nhiều, cứ như thế tích cóp gia đình thân phận lớn như nay.