Gã ở nơi này cũng có cửa tiệm của mình, lại không ngờ được nơi này còn có làm ăn lớn như thế cũng không biết là của nhà ai. Nghe thấy đã khiến người ta nảy lòng tham, nhưng không hiểu vô duyên vô cớ nói điều này làm chi.
- Lục đại nhân, huynh có biết hay không. Ở Từ Châu cũng có một vùng đất như thế. Khách thương hai tỉnh Hà Nam, Sơn Đông còn có phủ Phượng Dương, phủ Hoài An đều hội tụ ở nơi đó. Tuy nói không có núi vàng biển bạc ở đấy, nhưng cũng là đất báu chôn vàng tầm bảo, đấy cũng là khoản thu bao nhiêu lượng bạc.
- Mã đại nhân, cái này...
Xem thấy Mã Xung Hạo hứng khởi nói chẳng màn chi, Lục Toàn Hữu càng lúc càng mù mờ, nhịn không được lên tiếng ngắt lời. Thi Bình Ngao ở sau lưng gã lại nhíu mày, lại như có chút suy ngẫm.
Mã Xung Hạo vốn không lý gì tới Lục Toàn Hữu, chỉ ở nơi đó nói.
- Đại nhân nhất định từng uống qua danh tửu Hán Tỉnh kia. Rượu này bán tới trời nam đất bắc, nghe nói còn được chuyển tới bán ở bên ngoài biên ải phía bắc. Một cân rượu chính là một lượng bạc đấy. Làm ăn buôn bán trên đường muối thì càng không cần tại hạ nói tới, Lục huynh thiết nghĩ biết rõ chuyện bên trong, biết rõ rốt cuộc có bao nhiêu ngân lượng xuất ra. Những thứ đó còn chưa tính hết, còn có ruộng tốt vạn khoảnh. Chậc, chậc đây là bao nhiêu ngân lượng.
Lục phó tướng nhíu mày quay đầu lại, Thi Bình Ngao tiến lên vài bước, còn chưa đợi gã nói chuyện, chợt nghe thấy Mã Xung Hạo nói lời kết lại.
- Nếu như chủ nhân những sản nghiệp làm ăn buôn bán này ý đồ mưu phản. Trước khi chưa nhấc tay đi làm đã bị tôi và ngày bắt giữ rồi, đây cũng là công lao bao lớn. Tới lúc đó thăng quan tiến chức không nói, chia lời lãi tịch biên gia sản thật mười đời giàu có không lo nha. Lục huynh, huynh nghĩ sao?
Trấn áp phản nghịch, đây là quân công đệ nhất đẳng, mà vừa mới kể sơ lược cửa sông Thanh Giang và Từ Châu, lại còn rượu trắng lại còn muối lậu, mọi mặt nói nhiều như thế thật là của cải sinh sôi tựa trời, vốn nghe thật hồ đồ, vừa nghe dò hỏi mình muốn hay không muốn, nhất thời chấn động theo đó nói.
- Làm sao lại không muốn.
Sau khi nói xong, Lục phó tướng cũng kịp sực tỉnh, nhìn chằm chằm Mã Xung Hạo lạnh lùng nói.
- Mã đại nhân nói nhiều như vậy. Ngươi nói đều là gia nghiệp của Triệu Tiến kia phải không?
- Chính thế.
Nghe thấy câu trả lời khẳng định này, Lục phó tướng cười lạnh một tiếng, ngay lập tức đứng lên chế giễu nói.
- Mã đại nhân ăn miếng lớn cẩn thận nghẹn. Đó là một con cọp, da hổ là đồ tốt, nhưng ngươi cũng phải nhìn bao nhiêu người bị hổ ăn thịt rồi. Bản tướng từng chịu qua thiệt thòi, lá gan nhỏ. Thật không bồi tiếp Mã đại nhân uống trà được nữa. Chuyện doanh trại Lý Hòa kia, ta bên này có một phần tâm ý, Mã đại nhân nếu như nể mặt thì nhận lấy.
Lục Toàn Hữu xoay người muốn rời khỏi, Mã Xung Hạo đóng lại cửa sổ, không có tức giận gì nói.
- Lục huynh, tiểu đệ bên này cũng gãy mất mười mấy người ở Từ Châu. Chỉ chẳng qua bên ngoài không biết mà thôi. Lục huynh xem tiểu đệ không biết Triệu Tiến là cọp sao? Tiểu đệ rất rõ ràng, tiểu đệ tự vạch rõ sở đoản, Lục huynh không kiên nhẫn nghe tiếp được nữa sao?
Bên này đã xưng hô nói rất thân thiết, lại nói tới sở đoản của mình, Trần Toàn Hữu nghe thấy cái này bước chân quả thật chậm lại, nhìn xem Thi Bình Ngoài bên cửa. Thi Bình Ngao thấp giọng nói một câu.
- Nghe cũng không sao.
Lục phó tướng lại hừ lạnh một tiếng, xoay người trầm giọng nói.
- Mã đại nhân, tuổi tác ta và ngươi đều không nhỏ nữa. Dưới gầm trời chỗ tốt nhiều lắm, chỗ chúng ta ăn được trước mắt cũng không tệ, cũng là giàu có vinh hoa tội gì gặm xương cứng. Gẫy răng còn tốt đấy, nghẹn chết thì phải làm sao?
- Lục huynh, trong tay Triệu Tiến có mấy ngàn người đi theo, đều là binh sĩ hổ lang. Cái này không cần đệ nói, vả lại sau lưng Triệu Tiến này có một đám quan lại gian xảo bày mưu tính kế quả thật trơn nhẫy không bắt được. Chuyện hắn giết người diệt môn không biết làm bao nhiêu rồi nhưng lại không cách nào dùng vương pháp bắt được hắn. Trong quan phủ cũng không làm gì được, chỉ đành trơ mắt xem hắn hoành hành không kiêng nể ai.
Những việc này Lục Toàn Hữu tất nhiên biết rõ, đáp lại cũng chỉ hừ lạnh. Mã Xung Hạo lại không để ý chỉ ở nơi đó nói tiếp.
- Triệu Tiến này không lưu lại chứng cứ, vương pháp bắt không được. Hiển nhiên là hắn giảo hoạt nhưng cũng có một điểm, nói rõ Triệu Tiến này lòng có điều kiêng dè, cũng sợ thật bị định cho đại tội mưu phản, phản nghịch. Tới lúc đó quan quân tụ tập tiêu diệt, rơi vào kết cục người chết tộc diệt. Những loạn đảng đi theo bên dưới hắn càng là như thế. Giết người phóng hỏa làm cũng đã làm rồi. Thật nếu như tạo phản thì sao? Một vùng Từ Châu be bé, sao dám chống lại với cả Đại Minh. Vừa nói tạo phản mưu nghịch này ra loạn đảng khăng khăng một mực trước đó chỉ sợ lập tức tan thành mây khói.
- Nói sao?
Lục phó tướng nghe ra một chút đạo lý, ngay cả Thi Bình Ngao cũng tiến lên mấy bước.
- Triệu Tiến làm nhiều chuyện như thế chính là không muốn khiến cho người ta nói hắn tạo phản, không muốn gán cho tội mưu nghịch. Ngấm ngầm giết quan hắn dám, ngoài sáng hắn không dám. Chỉ cần vừa làm như thế vậy Triệu Tự Doanh gì kia lập tức sẽ sụp đổ. Ác đảng nơi thôn quê, cùng nhau phát tài còn tốt, tạo phản ai có lá gan này?
Ngẫm lại hành vi của Triệu Tiến, bắt binh mã Lang Sơn làm tù binh, còn phải ra giá đưa người trở về. Tuy nói vơ vét một món tiền chuộc, bản thân Lang Sơn quả thật không dám lộ ra. Ngẫm nghĩ thật kỹ, Triệu Tiến kia cũng đang khống chế tình thế. Lục phó tướng chậm rãi gật đầu. Mã Xung Hạo này nhìn thấy quả thật thấu đáo, vừa nói như vậy, Triệu Tiến cũng không phải con cọp coi trời bằng vung, còn có cách đối phó.
- Lục huynh, nếu có hơn ngàn tinh kỵ, đánh thẳng vào giữa đất Từ Châu. Triệu Tiến cho dù có bản lãnh chống trời cũng không có khả năng vô thanh vô tức nuốt sạch một đám này. Tới lúc đó hơn ngày tinh kỵ này hộ tống quan sai tuyên cáo Triệu Tiến đó đại tội phản nghịch, tuyên cáo tòng phạm giết không cần hỏi. Bọn người ngoan cố đi theo hắn còn dám chống lại sao?
Lục Toàn Hữu vuốt cằm trầm ngâm. Thi Bình Ngao húng hắng mấy tiếng, nhìn thấy Lục phó tướng gật đầu, gã ở nơi đó mới mở miệng nói.
- Mã đại nhân cao kiến. Hơn ngàn tinh kỵ, đủ hoành hành các nơi Nam Trực cho dù tiêu diệt Triệu Tự Doanh kia cũng không khó. Lấy uy hiếp này khiến cho Triệu Tiến kia không dám ngấm ngầm làm bậy, sau đó trước mặt mọi người tuyên cáo đại tội mưu phản của hắn. Nhìn thấy hơn ngàn tinh kỵ này, bọn người đi theo Triệu gia đã lòng dạ lạnh băng, lại nghe thấy đại tội mưu nghịch này, ngẫm thử hậu quả tất nhiên tan rã không còn lại gì. Tới lúc đó không cần động tới binh đao là bắt được đại tặc Triệu Tiến kia, cách này quả thật tài tình khéo léo.
Nghe thấy lời của người mưu trí bên cạnh mình, lại vừa nghĩ hậu quả trước sau này, sắc mặt Lục Toàn Bộ cũng dịu đi, thấy Mã Xung Hạo cũng nhiều thêm chút ý cười, gã mở miệng nói.
- Mã Xung Hạo, cách này của ngươi không tệ. Nhưng hơn ngàn tinh kỵ sao gom ra được. Trong tay lão ca lấy ra được cũng không tới năm trăm. Cái này...