Mọi người thấy khóe miệng Mạnh Siêu hé mở, nhưng điều ngoài dự liệu của mọi người chính là y không phải mắng to quát bảo dừng lại mà là cười to, cười to vô cùng sảng khoái, người trên đường phố lặng ngắt như tờ, những người gần kề đó cũng ngạc nhiên vô cùng, đây là thế nào? Chẳng lẽ Mạnh bổ đầu là điên điên dại dại rồi sao?
Mạnh Siêu cả mặt đỏ bừng rống to.
- Báo ứng, báo ứng, đây chính là báo ứng. Ngưu Thắng Kiệt, ngươi cũng có ngày hôm nay, ngươi nhìn bầu trời kia một chút, những người kia bị ngươi chà đạp phá hoại có phải đều đang nhìn ngươi không?
Y khàn giọng hô to, người tên Ngưu Thắng Kiệt bị kéo đi kia vốn đã không còn sức lực nhưng nghe nói như thế lại hét lên một tiếng, thanh âm tràn đầy sợ hãi, thân mình bị kéo đi cũng co giật run rẩy liên hồi. Con người khi rơi vào tuyệt cảnh sắp chết nghĩ tới rất nhiều ảo giác không khống chế nỗi, những người gã không kiêng nể gì gây tai vạ giày xéo kia đều đang hiển hiện trước mắt, những hô khóc và tuyệt vọng bị Ngưu Thắng Kiệt xem như trò vui kia, ngày đó nhìn thấy sảng khoái thú vị nhưng bây giờ đã thành cảnh tượng làm cho người ta sợ hãi.
Hai bên đường phố vẫn yên tĩnh như trước, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa cùng tiếng kêu thảm thiết đau đớn và sợ hãi càng lúc càng yếu của Ngưu Thắng Kiệt. Lúc này ánh mặt trời chiếu lên đường, nhưng hoảng hốt đấy, mọi người đều cảm thấy khí lạnh trong người nổi lên, toàn thân run sợ nhưng rất nhanh lại tỉnh táo trở lại, có người lấy hết can đảm hỏi.
- Mạnh đại gia, người bị kéo này chính là Ngưu Ma Vương sao?
Giọng điệu câu hỏi là nửa tin nửa ngờ, dường như cảm thấy điều này rất không có khả năng.
- Chính là tên tạp chủng ngàn đao vạn chém đó.
Giọng điệu Mạnh Siêu đều có chút vặn vẹo, y vạn phần kích động, vô cùng sảng khoái, biến giọng hết sức rống lớn để trả lời.
- Rõ ràng là Ngưu Ma Vương.
- Tên súc sinh Ngưu Thắng Kiệt kia cuối cùng cũng gặp phải báo ứng rồi.
- Trời mở mắt, trời mở mắt mới khiến các đại hiệp Từ Châu tới đây thu thập chúng.
Câu trả lời của Mạnh Siêu vừa dứt lời, trên đường có tiếng ồn ào nghị luận vang lên, mới vừa rồi còn nói bọn mọi rợ Từ Châu coi trời bằng vung bây giờ lại nói là đại hiệp trượng nghĩa trừ hại cho dân rồi.
Không biết ai cử động trước, bắt đầu chạy theo sau đội nhân mã, Đội nhân mã Từ Châu chạy cũng không nhanh, ai không muốn muốn đuổi theo xem Ngưu Thắng Kiệt cùng Quan Đào gây họa cho dân chúng kia, xem thử bộ dạng bọn chúng thê thảm như thế nào, nhìn hai tên hại người Ngưu Ma Vương và Hồng Hài Nhi kia cũng có ngày hôm nay, thấy được nhất định sẽ rất sung sướng. Có người lúc chạy theo sau còn tiện tay nhặt đất đá và mấy thứ trên đường, rất nhanh thì đuổi tới phía trước đem những thứ trong tay hung hăng đập xuống thân thể máu thịt không rõ ràng đấy, sau đó còn lớn tiếng không ngừng mắng chửi.
Tin này truyền đi cực nhanh, rất nhanh từ phía trước truyền đến phía sau đường mã đội đi qua, nghe được tin này mọi người đúng là không tin nỗi, vẻ mặt lập tức tràn đầy vui mừng. Lúc mới bắt đầu mọi người đều mắng là bọn mọi rợ Từ Châu ngang ngươc vô pháp vô thiên nhưng đến bây giờ tất cả lại chạy theo. Đám người Ngưu gia này là tai họa của dân chúng, gieo kiếp nạn đã quá lâu rồi, quan phủ giang hồ, dân chúng khắp chốn của sông Thanh Giang cũng không có cách nào khác, thậm chí mọi người đã quen bị y gieo rắc tai ương, quen trốn tránh, cảm thấy cuộc sống như vậy không biết phải qua bao nhiêu năm nữa. Ai cũng không nghĩ tới còn được nhìn thấy bọn chúng bị trừng phạt hay bị trừng trị khiến người ta đã đời như vậy.
Đám dân chúng đi theo đội nhân mã tức giận la mắng không ngừng, đem gạch đá trong tay đập xuống, có người còn đi tới dùng chân đạp lên, có người cầm côn gỗ tới đánh.
Ngưu Thắng Kiệt cùng đám người Quan Đào này thân thể yết ớt nhưng bị kéo đi như vậy sắp gần chết rồi lại bị dân chúng đánh để trút giận như thế căn bản là chịu không nổi. Nhưng đội nhân mã Triệu tự Doanh đối với hai người kia đã có chút che chở, vừa thấy mọi người đến đánh đập liền cố ý chạy nhanh chút, thiết câu kéo rộng miệng vết thương ra khiến đau xé ruột gan, y phục trên người sớm đã bị mặt đường cạ nát bét, bây giờ máu thịt còn muốn cọ xát với đường, như thế hình phạt lại càng tàn khốc mà.
- Tạp chủng như vậy sao để hắn chết êm ái được.
Thành Đại Hổ ở trên ngựa vừa cười vừa nói lớn.
Toàn bộ thành Sơn Dương phủ Hoài An chấn động ầm ầm, một đồn mười, mười đồn trăm, người đuổi theo trên đường nói với người trong nhà, trong phút chốc hai bên đường phố đông nghịt người, có tiếng quát mắng, có người reo hò, chỉ có tiếng quát mắng là dành cho bọn ác bá Ngưu gia kia, tiếng reo hò dành cho Triệu Tự Doanh đấy.
Tin tức đã sớm truyền đến bên trong huyện nha và phủ nha, bên trong từ Lại mục tới sai dịch, ai nấy đều thờ ơ, giữa ban ngày ban mặt mà dùng khổ hình như thế đích thực là làm trái vương pháp, nhưng vì cái gì mà phải đi quản? Là có người đến cáo trạng sao? Ngươi nói có người vậy người kia chỗ nào? Không phải đều chạy đi xem náo nhiệt cả rồi sao?
Trước không nói mọi người đắc tội không được với đám người hung tàn Triệu Tự Doanh này mà hơn nữa mọi người bên trong phủ này mỗi ngày đều nhìn thấy Ngưu Thắng Kiệt cùng Quan Đào làm những chuyện tán tận lương tâm nếu nói là trong lòng chưa hề phẫn uất là không khả năng. Ngày binh thường xảo trá vơ vét của cải, ỷ thế hiếp người là một chuyện, nhưng mọi người cũng có lương tâm không quản được chuyện ác này, tóm lại là hổ thẹn. Bây giờ có người ra tay, mừng còn chẳng kịp nữa thì quản cái gì, đi xem một chút mới đúng đấy.
Ngưu gia hống hách mọi nơi, làm nhiều việc ác, ngay cả quan phủ cũng không màn tới, càng chưa nói tới cái gì là đút lót thông đồng, người như vậy chết rồi đối với quan phủ mà nói là chuyện tốt lớn bằng trời, thậm chí có văn đồng cùg sai dịch thẳng thừng xin nghỉ, cũng đi xem náo nhiệt trên đường.
Về phần quan Tri phủ và Tri huyện bên kia, cục diện lúc này cách tốt nhất là giả câm vờ điếc, Triệu Tự Doanh Từ Châu kia làm nhiều việc như vậy đều không quản, chuyện này là vì dân trừ hại thì tại sao lại phải quản?
Đội nhân mã dạo một vòng bên trong thành sau đó theo đường cũ ra khỏi thành, không đợi đến cổng thành ven đường bỗng có người lao nhanh tới, người cưỡi ngựa lập tức phòng bị, tay đè lên chuôi đao, ngay trong đám đông có người luồng tay vào trong ngực. Tuy nói là tình cảnh rất náo nhiệt nhưng trên dưới Triệu Tự Doanh vẫn hết mực cẩn thận, thực sự rất cảnh giác, “Mỗi người đều có khả năng là địch nhân”, đây là câu bọn thủ lĩnh giáo huấn, đám người cưỡi ngựa đã chạm tới binh khí rồi.
Không nghĩ tới người vừa lao ra đấy không bước gần về phía trước mà quỳ ngay xuống đất, quay về hướng mã đội dập đầu vài cái, sau đó lau nước mắt rồi lui về, cũng có người đứng ngay ven đường mà chắp tay thi lễ, những người khác thì vẻ mặt thoải mái và vui sướng, ở đó hô to.
- Ngưu Ma Vương lần này bị trời phạt rồi, Ngưu Ma Vương bị thu thập rồi.
Có người đi sau đội nhân mã vừa chạy vừa hô to, một mặt cười vui khi nghe tiếng kêu thảm của đám người Ngưu gia này, dường như việc này rất bùi tai vậy.