Nếu cách làm khả thi, như vậy phải thảo luận kỹ càng rồi, tới lúc này lần nữa ngẫm nghĩ núi vàng biển bạc Mã Xung Hạo vừa bắt đầu đã kể sơ qua kia, tránh sao không động lòng, thật sự rất mê người rồi.
Nam Kinh Cẩm Y Vệ Chỉ huy Thiêm sự Mã Xung Hạo cười, vừa nói vừa giơ thẳng mấy ngón tay nói.
- Lục huynh có một đội, tiểu đệ có một đội, Chu tham tướng Từ Châu có một đội, Nam Kinh gom ra được một đội nữa, Phượng Dương có lẽ có một đội. Hơn ngàn tinh nhuệ rất dễ gom ra đủ.
Chu tham tướng bên đó không cần nói tới, Cẩm Y Vệ Nam Kinh trong tay mình cũng có đội nhân mã lấy ra được, còn những quý tộc gốc gác lâu đời từ thời mở nước, Tĩnh Nan truyền lại kia, còn có Thủ bị Nam Kinh, gia binh gia tướng trong tay đều có chút ít. Ngụy Quốc Công Từ gia được xưng có tám trăm gia tướng càng phải kể tới. Về phần chỗ Phượng Dương đó chính là nhân mã của Trung Đô Trấn Thủ Thái Giám.
- Nhiều người như vậy sao?
Phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu lông mày nhăn lại. Những sức mạnh trên mặt đất Nam Trực Lệ này tất nhiên gã rất rõ ràng, Mã Xung Hạo vừa nói như thế gã đã biết nhà ai rồi.
Nhìn thấy vẻ mặt của Lục Toàn Hữu, Mã Xung Hạo cười, thản nhiên nói.
- Giàu có tựa trời, Lục huynh cho rằng huynh đệ chúng ta tự mình nuốt trôi sao? Người nhiều một chút, trước sau khi làm cũng dễ dàng một chút. Huynh đệ chúng ta tuy nói xem như không tệ, nhưng trên mặt đất Nam Trực Lệ này, còn nhiều kẻ lớn hơn chúng ta. Phú quý lớn như thế, chia được một phần đã ăn dùng mấy đời không hết rồi.
Lục phó tướng chậm rãi gật đầu, thứ đồ dính dáng tới Triệu Tiến quá nhiều rồi, nuốt hết toàn bộ chính là rước lấy họa, chia được thì đã quá lắm rồi.
- Lục huynh, may là ở vùng Nam Trực, nếu như ở chỗ kinh sư. Triệu Tiến này sớm đã bị bọn lão đại nuốt sạch xương cốt không chừa, làm sao còn tới phiên huynh đệ chúng ta. Đây là may mắn a.
Phó tướng Lang Sơn Lục Toàn Hữu cười ha hả mấy tiếng, ở nơi đó trầm ngâm chốc lát, lại thì thầm nhỏ to với Thi Bình Ngao đằng sau. Mã Xung Hạo nói tới miệng khô lưỡi đắng lúc này cũng không vội, ngồi ở đó uống trà chờ đợi.
- Khi nào thì động thủ?
Giọng nói của Mã Xung Hạo chuyển thành lạnh lẽo, nói từng chữ từng câu.
- Không vội, không vội phải từ từ tra xét. Tra cho cẩn thận định chắc từng chuyện. Tới lúc đó kéo thẳng tới tiêu diệt, cáo tội trước mặt mọi người, khiến cho hắn tránh cũng không được, ngay cả tặc đảng đi theo hắn cũng cảm thấy không còn đường lui tranh cãi chống đối. Một đòn quét sạch.
Lục Toàn Hữu chậm rãi lắc đầu nhấp một ngụm trà nói.
- Mã đại nhân, đệ tới Nam Trực Lệ thật đúng là ủy khuất nhân tài rồi. Chỉ có nơi như kinh sư kia mới sẽ khiến cho đệ đại triển tiền đồ.
Nghe thấy lời này, Mã Xung Hạo thở dài một hơi chỉ cười đáp.
- Bản lĩnh của riêng mình là nhỏ bé, xét đến cùng còn phải nhìn đại thế. Triệu Tiến kia hung tàn càn gỡ. Nhưng đại thế là của Đại Minh. Cho nên tất phải bại vong. Bản lĩnh tiểu đệ có chút ít, nhưng thế đỡ đầu của Trịnh gia đã qua rồi.
Trong thành Nam Kinh khắp nơi đều là đất báu, chỉ cần dốc lòng dốc sức cho dù vác quang gánh cũng làm ra được một mái nhà ấm no. Cả chốn Giang Nam phủ Ứng Thiên này thân sĩ bá tánh đều thích trong thành làm ăn buôn bán sinh sôi nảy nở.
Tuy nhiên bên trong thành có mấy chỗ không sống khá giả. Chỗ hoàng thành cung thành kia đổ nát đã lâu, không nói tới u ám, hoạn quan và binh lính thủ thành còn rất giữ khuôn phép. Chỗ khác chính là ngõ nhỏ Bảo Sao, nơi này ngoài ba con đường chính là chỗ đặt Thập Bát Lâu của Nam Kinh. Đại thành đệ nhất thiên hạ nơi chốn phồn hoa nhất nhưng ngỏ nhỏ Bảo Sao cùng với con đường xung quanh trước giờ đều vắng lặng sạch sẽ.
Nguyên do cũng đơn giản, nơi này là chỗ đặt quan thự của Cẩm Y Vệ Nam Kinh, kẻ ra ra vào vào đều là đại gia Đông Xưởng. Đám người này quả thật cũng không phải cả ngày hoành hành ngang ngược, mua đồ cũng chưa chắc không đưa ngân lượng. Nhưng gặp phải ngày nào đó tâm tình không tốt, nhìn cái sạp ở ven đường đi tới một cước đạp lật nhào hoặc là đãng trí tiện tay cầm chút đồ, kẻ nào dám nói lý, phủ Ứng Thiên sao dám quản? Không nói tới kiện cáo không chỗ đưa, khóc cũng không có chỗ khóc.
Bọn Đông Xưởng cũng quen làm điều này, thật muốn mua đồ ăn uống rượu tìm thú vui, đều phải đổi một bộ y phục đi lại, bằng không chơi không tận vui. Có đôi lúc bản thân mặc một bộ phi ngư đi ngang qua, còn chưa hỏi giá, tên bán hàng rong kia đã mang theo hàng chạy mất, bằng không chính là quỳ xuống đất dập đầu, nhìn người dám giận không dám nói cả con đường, cảm thụ đó cũng không tốt lành.
Tất nhiên, làm xong chuyện tranh giành nhân tình và tụ chúng đánh lộn cũng phải móc ra lệnh bài. Tuy nhiên nói lời thật ở chỗ như Nam Kinh này cũng chưa chắc hảo dụng. Phó thiên hộ của Thiên hộ Cẩm Y Vệ nào đó uống say tranh giành nữ nhân với một người trẻ tuổi ở ven sông Tần Hoài, tụ tập mấy chục Đông Xưởng cầm đao sang, kết cuộc bị đối phương dẫn theo hơn trăm kỵ binh vây ở giữa đường, đánh thật đau một trận.
Đến ngày hôm sau, Thiên hộ kia còn phải dẫn Phó thiên hộ tới nhà dập đầu nhận tội, đây cũng không còn cách nào, Cẩm Y Vệ tuy rằng vênh váo, nhưng chạm đúng thất công tử của nhà Ngụy Quốc Công, đó thì đáng coi ra gì.
Đây đều là chuyện phiếm, giữa tháng mười, một một con phố ngoài ngõ nhỏ Bảo Sao mở một căn tửu trang, bên trong bán chút thức nhắm tươi ngon, ăn bánh ăn mì cũng làm được. Tuy nhiên làm ăn buôn bán lớn nhất là bán rượu, bán lẻ tính chén tính cân, bán chẵn tính vò, có rượu vàng thượng hảo hạng của chỗ Thiệu Hưng đưa sang cũng có rượu trắng Hán Tỉnh Từ Châu đưa tới.
Mở tiệm trước cửa Cẩm Y Vệ, không thiếu đánh tiếng chào hỏi, Thôi quan phủ Ứng Thiên sang đây một lần, tất cả chỉ biết quán này có gốc gác không phải cái loại người hồ đồ lỗ mãng không có mắt. Lại thuận tay tra thêm, mới biết rõ ông chủ của kẻ mở tiệm này không phải dân đen. Anh trai là tiến sĩ năm đó ở Giang Tây làm quan, em trai là cử nhân trẻ tuổi mấy năm trước, ở nhà làm ăn buốn bán thuyền mành, gia nghiệp to lớn, đây cũng là trong dự liệu, bằng không cũng không mặt mũi mời Thôi quan gánh vác xử phạt Nam Kinh ra mặt.
(Thôi quan chức quan coi sóc công văn, danh sách tội phạm, dân chúng... trong vùng)
Còn trẻ như thế đã là cử nhân, lại có anh trai làm quan xuất thân tiến sĩ, còn có việc buôn bán trên biển. Từng khoản bày ra đấy, bọn Đông Xưởng chỉ biết nhà này vẫn là không chạm tới thì tốt hơn. Người khác tới gần nơi này mở quán, có lẽ cảm thấy giá đất rẻ chăng? Nơi này quả thật rẻ hơn phân nửa so với bên ngoài, không ai thuê chỗ buôn bán, không rẻ cũng không được.
Lúc mới đầu nghĩ như thế qua mấy ngày đã cảm thấy tửu trang đó chọn đúng nơi này làm ăn rồi. Không nói tới rượu vàng kia, rượu trắng Từ Châu cay nồng đó chính là khác biệt. Thứ này trong thành Nam Kinh thì không nhiều, nơi này lại không hết hàng, uống mấy ngụm đã khát. Hơn nữa tất cả tuy rằng giàu có đã quen, rốt cuộc là võ phu vũ đao xách thương, uống rượu trắng cay nồng này chính là hợp khẩu vị.
Làm việc hết ca trực, tới tửu trang này uống mấy bát, chóng mặt nói chuyện phiếm, vô cùng thỏa mãn, ngay cả người của mấy Thiên hộ khác, kẻ có việc hay nhàn rỗi đều sang đây đi một vòng.
- Rượu này của ngươi sao tới được đây?
Ngồi ở trên ghế một gã Tiểu kỳ ngà ngà say dò hỏi. Tiểu kỳ này nhìn tuổi tác hơn năm mươi rất là bê tha.