Triệu Chấn Đường cười nói xong, sau đó mình và cai ngục đi ra đằng trước uống trà. Lúc Triệu Chấn Đường có mặt, Ngưu Kim Bảo có chút khẩn trương gò bó. Đợi Triệu Chấn Đường vừa rời đi, y rõ ràng có chút tùy tiện, Triệu Tiến cũng không để ý tới cái biến hóa này. Trong phòng giam ánh sáng mờ tối, lúc này đã có chút nhìn không rõ. Triệu Tiến dặn dò người cầm đèn lồng tới. Đợi chỗ phòng giang trở nên sáng rõ, Ngưu Kim Bảo thất lễ ngẩng đầu nhìn xung quanh. Sau khi nhìn mấy lần, người lại trở nên khuôn phép.
Rốt cuộc vì sao có biến hóa này, Triệu Tiến rất rõ ràng. Triệu Chấn Đường nắm giữ sinh tử của Ngưu Kim Bảo, y tất nhiên phải kính sợ. Mới đầu không biết lai lịch của Triệu Tiến, cho rằng chỉ là kẻ trẻ tuổi trong lòng có ý khinh thường. Đợi ánh sáng lóe lên, Ngưu Kim Bảo này nhìn ra được Triệu Tiến tuy rằng trẻ tuổi nhưng sát khí và uy thế trên người cũng không nhẹ, lập tức hiểu rõ phân lượng của đối phương.
Suốt đường tới đây, Triệu Chấn Đường rất nhiều chuyện đều không có nói rõ, hiện giờ bảo Triệu Tiến tự mình tới hỏi, hiển nhiên là ý bảo chính hắn phán đoán.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Nói thử xem ngươi rời khỏi Từ Châu mấy năm nay làm cái gì? Bởi vì sao phạm vào án kiện? Đắc tội người nào?
Nghe trong giọng nói Triệu Tiến vững chắc, Ngưu Kim Bảo lại quỳ ngay ngắn một chút, không đợi y bên này nói chuyện, Triệu Tiến lại thản nhiên nói thêm vào.
- Chớ nói láo, cũng đừng giấu riêng, cho dù hiện giờ lừa dối cho qua về sau bị tra ra phiền toái giống như bây giờ.
Ngưu Kim Bảo thanh âm khàn khàn, giọng điệu có chút tự tin nói.
- Xin lão gia yên tâm, lão Ngưu tôi không có dám nói đối điều gì. Những chuyện này đường đường chính chính, nói ra không mất mặt.
Sau khi Ngưu Kim Bảo rời nhà đi thẳng tới Hà Nam, lúc ấy sư phụ dạy y võ nghệ chính là học một bộ võ học Thiếu Lâm, Ngưu Kim Bảo cũng đi Thiếu Lâm Tự học nghệ, chỉ chẳng qua học võ không dễ dàng như thế. Không có ngân lượng bố thí cũng chỉ đành ra sức làm việc trong chùa miếu. Sau khi Ngưu Kim Bảo trải qua mấy năm khổ nhọc cũng học được bản lĩnh. Sau đó cùng bọn sư huynh đệ nhẫn nhịn không được lén đi xuống núi cùng đi trong đó có một vị quê nhà ở huyện Tân Hương phủ Vệ Huy.
Mấy người bọn họ thân có võ nghệ, lại là tánh tình vong mạng, rất nhanh đã đánh ra một mảnh địa bàn ngay trên đất ấy. Đánh nhau sống mái với một thổ hào trên đất ấy, chiếm lấy việc buôn bán muối lậu nơi đó. Có muối lậu cung cấp nuôi dưỡng, rất nhanh tụ lại hơn trăm mấy chục hán tử, việc làm ăn buôn bán và thôn trang nhỏ các nơi trên đất ấy đều phải thu nạp bạc thường lệ, cũng lẽ dĩ nhiên bao hết sòng bạc, nhà thổ, cuộc sống trải qua rất dễ chịu.
Cũng có một chỗ đáng cười, mấy người bọn họ xuất thân ở Thiếu Lâm Tự, khi đó quen thói làm hòa thượng, định bụng chiếm giữ lấy cái miếu hoang, thường ngày cũng ăn vận như tăng nhân, trách sao Ngưu Kim Bảo này chân tóc ngắn như thế.
Ngưu Kim Bảo này rất biết hiếu thuận, nhưng cũng biết bản thân rời khỏi huyện Tân Hương này thì không có tiền của thu vào gì nữa, cho nên vụng trộm trở về nhìn qua mấy lần, sau đó lưu lại ngân lượng vội vàng trở về, về sau nữa đã ủy thác người mang hộ tiền. Nơi khác người thân chia lìa là đại sự tốt, con cháu trong nhà trong Vệ sở không cần ra ngoài lang bạt nhiều lắm, người già cũng chịu được.
Hiếu thuận quy về hiếu thuận, Ngưu Kim Bảo này lại không muốn lấy vợ sinh con, một là làm việc có hung hiểm sợ liên lụy người khác, hai là bản thân sống rất sung sướng.
Ngay khi y ở Tân Hương sắp mười năm, nghĩ phải tới lúc ở nơi đó lấy vợ sinh con, tháng ngày gian khó bỗng dưng tới rồi. Bởi vì ngay trên đất ất dựng lên một ngôi đạo quán. Nói là đạo quán, ngón nghề làm cũng giống như bọn Ngưu Kim Bảo, đều là mua bán trên giang hồ, nhưng có một dạng không giống, đạo quán này không ngờ có quan phủ chống lưng.
Một đám người Ngưu Kim Bảo này ở Tân Hương lâu như thế, cũng có cấu kết với trong huyện nha, kết cuộc từ chỗ giao tình quen thuộc bên đó biết rõ, ngay cả Tri huyện cũng đắc tội không nổi với đạo trưởng trong đạo quán này, nghe nói là kẻ làm việc dưới tay Lộ Vương bên đó.
Chốn chốn chịu chèn ép, cuộc sống liền khó chịu, động thủ liều chết chém giết mấy lần cùng đối phương, nhận ra đối phương tuy nói mặc đạo bào nhưng cũng xuất thân là kẻ vong mạng trong giang hồ, hơn nữa còn đông người thế mạnh, vốn dĩ không phải đối thủ. Trong cuộc chiến lần cuối cùng, một đám người Ngưu Kim Bảo bị tiêu diệt toàn bộ. Mấy huynh đệ đều chết cả, chỉ có Ngưu Kim Bảo thân thủ tốt nhất chạy thoát ra ngoài. Bọn huynh đệ chỉ có kẻ tuổi tác nhỏ nhất có vợ, mang thai bảy tháng rồi, lúc đối phương đánh tới trở tay không kịp bị bắt về đạo quán.
Ngưu Kim Bảo trốn ở bên ngoài hai ngày, băng bó xong vết thương nhẹ, sau đó thừa lúc ban đêm đột nhập quan đạo, muốn cứu người ra ngoài, đã về Từ Châu, cũng hẳn tới lúc yên ổn sinh sống. Con đường giang hồ chính là sống tới, chết đi. Bản thân còn sống thì đi, đời này coi như không tệ, cứu ra em dâu coi như ăn nói được với bọn huynh đệ.
Sau khi bắt được người bức hỏi, mới biết được vợ của huynh đệ đã chết rồi. Khi còn sống bụng bị mổ phanh, lấy ra thai nhi làm đại bổ cao gì đó, đêm đấy đưa cho người quyền quý nào đó hưởng dụng, sau đó Ngưu Kim Bảo nhìn thấy thi thể.
Vốn Ngưu Kim Bảo bản tính dữ dằn lúc ấy phát cuồng, giết vào từng phòng một, y vốn rằng võ nghệ cao cường, trong đêm tới đột ngột, trong đạo quán không kịp đề phòng, đợi lúc giết tới phòng cuối cùng, Ngưu Kim Bảo cả người đẫm máu, nhưng đối phương cũng chỉ còn chừa lại quán chủ đạo quá và vị khách quý kia, đại bổ cao mới ăn một nửa.
Quán chủ bản lĩnh không yếu, nhưng vừa thấy mặt đã bị Ngưu Kim Bảo ném búa ngắn ra bổ trúng. Vị khách quý kia nhìn dáng vẻ sống an nhàn sung sướng, hai gã tùy tùng mang tới đã bị giết rồi, chỉ ở nơi đó cầu xin tha mạng nói mình là người trong phủ Lộ Vương. Ngưu Kim Bảo cũng không đếm xỉa tới, từng đao róc xương lóc thịt gã. Gói vàng bạc trong quán vào một cái bao, sau đó phóng lửa đốt.
Nếu cứ như vậy rời đi, vốn dĩ không cách nào tra được y, nhưng Ngưu Kim Bảo làm việc nhiều năm như thế rất lương tâm, không giết nữ nhân và con nít, bọn người cướp được trong đạo quán được y trước hết thả ra.
Vị quý nhân chết kia là một gã quản sự nhà mẹ đẻ của Lộ vương phi, ở trong phủ Lộ Vương. Quản sự này cũng không coi đại nhân vật gì, nhưng ở huyện Tân Hương đây coi như việc lớn. Có người nói Lộ vương phi trút giận, nhà mẹ của Lộ vương phi bên đó còn phái người riêng sang đốc thúc, vậy cũng chỉ đành nghiêm tra từng tầng cho kỹ.
Mấy nữ nhân và con nít bị thả cho đi kia bị tìm được, dò hỏi tướng mạo liền biết rõ là Ngưu Kim Bảo làm. Sau đó lại người quen biết Ngưu Kim Bảo bên đó biết được y thường xuyên mang hộ ngân lượng sang cho nhà mình, mười có chín phần sẽ về nhà, vậy thì một đường tìm sang đó thôi.
Sau đó bọn Bổ khoái huyện Tân Hương phủ Vệ Huy tính cả quản sự thôn trang kia đã đi tới Từ Châu vệ. Ngưu Kim Bảo thật đúng là trở về nhà, nghe nói mẹ già bị bắt, y cũng không còn cách nào khác, chỉ đành ra mặt tự thú.