Lần xuất động này, vốn chỉ là giáo huấn cho Văn Hương Giáo một trận bảo cho bọn chúng biết hậu quả của phá vỡ ước hẹn ngầm. Nếu như sau khi phá thôn trang nghênh ngang rời đi, sau khi xong việc để cho Văn Hương Giáo tốn công tra một phen mới biết là ai làm, ngược lại chẳng thú vị.
Trong cục diện như vậy, người trong thôn trang tất nhiên là biết gì nói nấy, chẳng có gì khác ngoài Văn Hương Giáo ở địa phận phủ Duyện Châu, Nam Bắc Trực Lệ cùng với Hà Nam đều bố trí loại thôn trang này, ngăn cản bá tánh nạn dân muốn chạy nạn tới khắp nơi sau đó chiêu mộ những đầu trộm đuôi cướp chạy trốn giữ mạng cùng trời cuối đất kia.
Đạo tặc vong mạng mong muốn có đường thoát đều được đưa tới trong trang viên gần kề Vận Thành, nơi đó hiển nhiên có người thu nạp. Còn về bá tánh nạn dân thì uy hiếp áp bức dùng lợi dụ dỗ bọn họ lưu lại trong trang viên, tiếp đó thì phân chia thành các loại báo lên cho mấy nơi tổng đà, Tế Ninh Châu cùng với phủ thành Tư Dương, nơi đó có người lo liệu rao bán, nếu có người cần thì sang đây nhận hàng.
Đây hiển nhiên thành một con đường làm ăn, trang viên chính là kho hàng, hàng hóa chính là những già trẻ nam nữ này, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị bán đi, hơn nữa còn là việc làm ăn không vốn liếng. Về phần những hao phí nuôi dưỡng những người này, đám nạn dân này tự làm công kiếm ra, cũng coi như cuộc làm ăn một vốn trăm lời.
Nam nhân, nữ nhân và con nít đều bán lấy tiền, người già thì chẳng đáng giá gì, thân thể tốt hơn chút lưu ở trong thôn trang làm việc, yếu ớt thì ngay lập tức một đao làm thịt, sau đó chôn ở đằng sau thôn trang. Bọn nạn dân tuy rằng muốn kháng cự nhưng vài lần đều bị hộ vệ trong thôn trang trấn áp xuống.
Sau khi biết những điều này, Triệu Tiến và Cát Hương cảm thấy còn tốt, bọn học đinh lại vô cùng phẫn nộ. Nếu như không phải có bọn gia đinh và đoàn luyện giữ vững ổn định, những hộ vệ bị bắt tới kia e rằng đều khó trốn khỏi cái chết.
Triệu Tiến dặn dò Cát Hương.
- Kế tiếp để đệ tới dẫn đội. Dùng đội học đinh làm chủ, đưa người Khương Mộc Đầu và Từ Châu Vệ cộng thêm đoàn luyện Từ Châu quét sạch thôn trang xung quanh đây. Nạn dân đưa tới chỗ Túc Châu, hộ vệ đưa tới chỗ Vân Sơn Tự làm khổ sai. Về sau không được để cho đội học đinh đơn độc chiến đấu nhất định phải liên thủ với gia đinh và đoàn luyện. Đội nhân mã và cung thủ cũng phải mang theo nhất định phải làm cho chu toàn.
- Kế tiếp đại ca không dẫn nữa sao?
Triệu Tiến diễn tả sơ qua.
- Biết trong thôn trang đều là hạng người nào thì đủ rồi. Tính toán ngày tháng không sai biệt lắm tới lúc huynh phải đi chỗ cửa sông Thanh Giang. Nên kết thúc mọi chuyện rồi.
Sau khi tiến vào trong địa phận Từ Châu, Triệu Tự Doanh sớm đã sắp sẵn vật cưỡi cho Triệu Tiến, suốt đường đuổi gấp tới ven bờ Hoàng Hà, qua sông trở lại Hà Gia Trang tụ tập đội nhân mã sau đó lên đường nhắm hướng cửa sông Thanh Giang.
Gió thu nổi lên, tiết trời đã hơi se lạnh rồi, so với trước đó, Triệu Tiến có một số biến hóa rất nhỏ, chỉ có người bên cạnh mới nhìn ra được.
- Trước đây phu quân tựu chung là có chút nóng vội, sau đó lại gạt người khác. Chẳng biết tại sao hiện giờ trầm ổn hẳn đi.
Đây là lời thê tử Từ Trân Trân nói.
-... Muốn hiểu rõ phải làm cái gì rồi sao? Như thế cũng tốt. Cục diện lúc này của con, chẳng lẽ còn muốn quay đầu sao? Đừng nghĩ tới cha và mẹ con, nên làm cái gì thì làm cái đó đi thôi.
Đây là lời của phụ thân Triệu Chấn Đường.
Chẳng biết lúc nào Nữ Chân Kiến Châu đánh vào, không biết vương triều đổi thay trời long đất lở sắp tới lúc nào, loại chưa biết chắc này khiến cho Triệu Tiến cảm thấy áp lực rất lớn, cũng khiến cho hắn trong lúc bất tri bất giác rất nóng nảy. Ngay sau khi Phủ Thuận rơi vào tay giặc, Triệu Tiến tâm định được rồi, cái hẳn nên tới đã tới rồi, cái phải làm không phải hoang mang và chờ đợi, mà là sẵn sàng và ứng đối, biết rõ nên làm thế nào tất nhiên khí định thần nhàn rồi.
Triệu Tiến vẫn cảm thấy bản thân ẩn giấu tâm tình không tệ, lại không ngờ rằng người bên cạnh đều nhìn thấy rất rõ ràng hơn nữa biến hóa vi diệu này cũng nắm chắc vô cùng chuẩn xác.
- Mình biết rõ nên làm thế nào rồi.
Triệu Tiến rất muốn trả lời như thế tuy nhiên lại không có người dò hỏi.
Lúc từ Hà Gia Trang lên đường, trong số người đi theo Triệu Tiến nhiều thêm một khuôn mặt mới. Mạnh Chí Kỳ cũng làm gia đinh cưỡi ngựa đi theo. Người quen thuộc Triệu gia đều biết rõ, Mạnh Chí Kỳ mấy năm qua trừ làm nô bộc hầu hạ, vẫn luôn đi theo Triệu Chấn Đường luyện tập võ nghệ. Tuy nhiên Triệu gia vốn chẳng có quy củ gì, Mạnh Chí Kỳ ngoại trừ truyền tin cũng không có phải làm lụng vất vả gì, tâm tư tinh lực đa phần đặt vào chuyện luyện võ. Chỗ Triệu gia điều kiện tốt, không chỉ mỗi bữa có thịt, cưỡi ngựa bắn cung cũng có điều kiện, cộng thêm Mạnh Chí Kỳ ngộ tính không tệ, lại chịu khổ công đi học, rất nhanh học được một chút bản lĩnh.
Lần này Mạnh Chí Kỳ theo Triệu Tiến đi phía nam không chỉ là người ngoài kinh ngạc ngay cả Hà Thúy Hoa cũng lầm bầm Triệu Chấn Đường mấy câu. Nói Triệu Thập Nhất bận bịu đi theo ông làm tùy tùng, bản lãnh cũng không kém, người nhà mình ông không an bài ngược lại an bài người ngoài trước.
Triệu Chấn Đường cũng có chủ ý của mình.
- Cái gì là người nhà mình. Tiểu Mạnh chính là người nhà mình. Người này đáng yên tâm.
Hai huynh muội lẻ loi cô quạnh, lúc gần chết được Triệu Tiến thu nhận giúp đỡ, vượt qua tháng ngày ấm no tốt đẹp lại học được bản lãnh, vả lại muội muội còn hầu hạ ở nội viện, quả thật là người đáng tin cẩn nhất.
Mạnh Chí Kỳ vừa tròn mười bốn tuổi ngược lại không có vẻ nhanh nhẹn hào hứng của bạn đồng lứa, rất là trầm ổn, điềm tĩnh, đây khiến cho người nhìn thấy nó đều đánh giá không thấp.
Triệu Tiến lên đường đi tới cửa sông Thanh Giang, Vương Triệu Tĩnh lại dẫn người tới Phong huyện và Bái huyện bờ bắc Hoàng Hà. Y dẫn quản sự điền trang hạ viện Vân Sơn Tự còn có con cháu đích tôn các nơi vân vân, thậm chí còn có Lại mục Hộ phòng châu nha, tới bên này đo đạc ruộng đồng.
Những kẻ dẫn sói vào nhà kia và các hộ các nhà có thông đồng với Văn Hương Giáo đều bởi vì phạm vào vương pháp bị bắt người soát nhà. Điền sản trạch viên trong nhà hết thảy sung công bán ra, không có gì phải lo tính đã rơi vào trong tay Triệu Tự Doanh. Những thứ làm ra trên ruộng đất có ba phần thuộc về người của nha môn Bái huyện, Phong huyện cùng với Từ Châu. Sở dĩ phải cho văn lại sai dịch chia lời lãi đút lót, chính là muốn hoàn tất án đã đủ chứng cớ này, vĩnh viễn sẽ không lật ngược thế cờ.
Với uy thế của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu, ai còn dám tham vọng xa vời lật ngược tình thế. Nhưng Triệu Tự Doanh còn để cho quan phủ chen vào một chân, bọn văn lại sai dịch có được chỗ tốt như thế, nên cho dù Triệu Tự Doanh không còn ở đây bọn họ cũng sẽ không để cho vụ án này có cơ may lật lại. Sở dĩ làm như vậy chính là muốn cho tất cả nhìn xem kẻ thông đồng với Văn Hương Giáo nhất định sẽ có kết cục vạn kiếp không ngốc đầu dậy nổi.