Triệu Tiến gật đầu đáp ứng, Vương Hữu Sơn cười khổ nhìn Vương Triệu Tĩnh, cũng không ngại Triệu Tiến ở bên cạnh, nói dứt khoát.
- Một hai năm tới con không cần đọc sách, trước cửa nhà ta thế nào con cũng thấy đấy. Kỳ thi lần này con không nên hi vọng gì, xem chừng về sau cũng sẽ không có gì để mà trông mong nữa.
Gương mặt Vương Triệu Tĩnh thoáng lộ vẻ thất vọng, rồi lập tức chuyển sang nhẹ nhõm. Biểu cảm thay đổi quá rõ ràng, nhìn giống như vừa dỡ xuống gánh nặng trên vai vậy, mỗi người đều thấy được.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Như vậy cũng tốt. Sau khi khảo thí kết thúc, con cùng với đại ca sẽ cùng về Từ Châu, trên đường cũng tiện chiếu ứng lẫn nhau.
- Trưởng thành, con trưởng thành rồi.
Nghe được câu trả lời của Vương Triệu Tĩnh, Vương Hữu Sơn ngẩn người, cười xúc động.
Tuy rằng cảm khái, ông lập tức đổi sang chuyện khác, mở miệng hỏi.
- Các con luôn ở vùng Từ Châu đất không tới tấc vuông cũng không tốt. Lần này ra ngoài cũng coi như được mở mang kiến văn. Dọc đường chắc là nhìn thấy không ít, cảm thấy thế nào?
Không đợi Triệu Tiến đáp, Vương Triệu Tĩnh đã cướp lời nói ngay.
- Phụ thân, dọc theo con đường đi qua Sơn Đông Duyện Châu phủ và Đông Xương phủ, từ Bắc Trực Lệ qua phủ Hà Gian đến phủ Thuận Thiên, những nơi con đi qua không tính là nhiều, tuy nhiên con thấy đoạn đường này đều không sánh bằng Từ Châu của ta. Các nơi dưới tay đại ca là loại biết khuôn phép, ngày ngày không ngừng tăng tiến. Nhưng chỗ này nhìn không thấy. Từ Châu và các nơi khác đại ca làm ăn buôn bán có một luồng khí thế sôi nổi. Còn những nơi này con chỉ nhìn thấy nghèo túng, ngay cả này kinh sư cũng là như thế. Kinh sư to như vậy, có rất nhiều Xưởng Vệ sai dịch, vậy mà trộm cắp, khất cái vẫn đầy đường. Những thứ này từ lâu Từ Châu đã không còn nữa.
Dọc đường đi, thật ra Vương Triệu Tĩnh để trong lòng rất nhiều lời muốn nói, lần này mở miệng liền thao thao bất tuyệt một tràng:.
- Nhìn binh đinh ven đường cũng không khác bọn ăn mày, vốn tưởng rằng nơi kinh sư có tốt hơn chút đỉnh. Không ngờ cũng là y phục mục nát, còn bị kẻ khác sai khiến làm lụm lao dịch. Đâu có chút nào gọi là huấn luyện, ngay cả binh khí đều rỉ sét loang lổ, sĩ tốt suy nhược như vậy, làm sao có khả năng đánh thắng trận. Con nghĩ rằng, dù là bọn lưu tặc thành Từ Châu năm đó chống lại những binh lính này cũng có vài phần phần thắng.
Vương Hữu Sơn nghe rất chăm chú, đợi Vương Triệu Tĩnh nói xong ông không kìm được cười một tiếng, lắc đầu nói.
- Lần này ra ngoài, không dặn các con cẩn thận, ngược lại khơi gợi nhiều tâm tư suy nghĩ. Đây không phải chuyện xấu. Ở nhà đóng cửa nhắm mắt làm kẻ đui mù, tháng ngày sau này gặp chuyện gì kêt cuộc không hiểu không biết. Ra ngoài nhìn coi, có chủ kiến trong lòng, như vậy là đủ rồi.
Ý nghĩa trong lời nói Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều hiểu được, tuy nhiên lớp ý tứ loáng thoáng này không ai cũng sẽ không nói rõ ra. Dường như Vương Hữu Sơn cũng có rất nhiều vấn đề, ông lại mở miệng hỏi.
- Dương Hạo đã đến Liêu Dương, Binh bộ có tin là Nữ Chân Kiến Châu đang tấn công Diệp Hách, quan quân sửa soạn muốn nhân cơ hội này xuất binh. Các lộ tập hợp, xấp xỉ có mười hai vạn đại quân, lương thảo cũng coi như trù bị đầy đủ, ít ngày nữa Dương Hạo sẽ tuyên thệ trước khi xuất binh. Tiểu Tiến, con cảm thấy lần này thắng bại thế nào?
Kể từ năm trước Phủ Thuận thất thủ, lũy Thanh Hà rơi vào tay giặc, triều đình mệnh lệnh các lộ viện quân tụ tập, đến hiện tại đã qua gần nửa năm, các lộ binh mã cũng coi như tập kết hết ở Liêu Đông, thời khắc khai chiến cũng đã gần kề.
Nữ Chân Kiến Châu có khoảng từ sáu vạn đến tám vạn binh, số này đã bao gồm những nước chư hầu Mông Cổ và hàng quân Đại Minh. Tuy nhiên mọi người đều biết quân Kim Nữ Chân Kiến Châu khá là tinh nhuệ, Đại Minh bên này tướng lĩnh bình bình, so sánh các mặt, thắng bại khó nói rõ được
Tuy nhiên phía kinh sư rất có nắm chắc, lần này lương thảo sung túc, trên dưới đều phục tùng mệnh lệnh, lại người đông thế mạnh, sẽ không còn phạm sai lầm khinh địch, từng bước tiến quân, nhất định sẽ diệt sạch Nữ Chân Kiến Châu, ít ra cũng sẽ có một trận đại thắng.
Những phân biện giảng giải này Vương Hữu Sơn đã nghe không biết bao nhiêu lần. Binh bộ tuy rằng có người quyền quý, nhưng cũng có không ít người thành thạo việc quân, lời của bọn họ có căn có cứ. Lúc này nói ra cũng có chút ý muốn khảo thí dạy dỗ Triệu Tiến.
Triệu Tiến trả lời gọn gàng dứt khoát.
- Chắc chắn là bại.
Vương Hữu Sơn cau mày nhăn lại, sắc mặt có chút khó coi. Trưởng bối hỏi đại sự bực này, vãn bối dù thế nào cũng phải trầm tư một lát mới trả lời, Triệu Tiến đáp thẳng như vậy không khỏi có vẻ kiêu ngạo.
Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Thúc phụ, dưới trướng Tham tướng Từ Châu có hơn vạn binh mã, vậy mà đối diện hai ngàn đoàn luyện của tiểu điệt lại không dám làm xằng bậy. Vì sao như thế? Rõ ràng bởi hơn vạn binh mã kia có hơn ngàn dùng được đã không tệ. Chân chính được coi là tinh mãnh, chỉ gồm có mấy trăm thân vệ trong thành. Tính cả Thủ bị, Thiên tổng bên dưới, chỉ e không đến tám trăm người. Thúc phụ cũng biết, Tham tướng Chu Bảo Lộc làm việc được tính là có tâm, cũng không phải kẻ quá bạc bẽo cắt xén. Hơn nữa mấy năm nay đi theo tiểu điệt buôn bán lời không ít. Chưa kể đến việc vùng Nam Trực Lệ giàu có và đông đúc. Điều kiện như vậy, hoàn cảnh như vậy mà ông ta mới có tám trăm binh biết chiến đấu.
Vương Hữu Sơn vừa muốn mở miệng, Triệu Tiến lại không dừng mà tiếp tục nói.
- Hơn vạn binh mã của Chu tham tướng tụ tập lại, biết xung phong chém giết chỉ có tám trăm người này. Vả lại tám trăm tinh nhuệ, y cũng không tập trung một chỗ để sử dụng được. Bốn trăm thân vệ dưới tay y là tài sản riêng. Nhưng trong tay Thủ bị, Thiên tổng, Bả tổng nào không phải không có. Về phân hơn vạn binh tốt kia, thời điểm xuôi chèo mát mái sẽ cùng đi theo đánh cướp, một khi bại trận, bọn họ sẽ trốn đầu tiên, thậm chí sẽ làm cục diện trở nên đại loạn. Những tên lính này không xem là binh, chỉ xem như đinh.
Có vài lời đáng ra Triệu Tiến sẽ không nói trắng ra như vậy. Tuy nhiên, hắn cảm thấy nhất thiết phải để phụ tử Vương gia càng nhận rõ tình thế này.
Cùng những lão luyện việc quân bên Binh bộ tới lui đã lâu, Vương Hữu Sơn càng ngày càng hiểu rõ chiến sự. Sau khi Triệu Tiến mở miệng, ông không phát ra âm thanh nào, thở dài ngưng thần lắng nghe.
- Hơn vạn tên lính biết chiến đấu không quá tám trăm mà còn lẫn lộn nhiều cỗ thế lực. Vậy thì đại quân Dương Hạo tụ tập ở Liêu Dương còn ra cái dạng gì nữa? Chỉ sợ vài vị nơi đó làm việc còn không bằng Chu tham tướng. Coi như hoàn toàn giống nhau, mười vạn binh mã có tinh nhuệ bằng một vạn gia đinh thân vệ không? Một vạn tinh nhuệ này vẫn là chia làm mấy chục cỗ trên trăm cỗ phe phái lớn nhỏ. Sức mạnh không dồn được vào một nơi, thậm chí cũng sẽ không dùng được cùng một lúc. Dương Hạo có thay đổi tình hình này được không?
- Khó mà nói... chỉ sợ là không cải biến được.
Đối mặt với câu hỏi của Triệu Tiến, Vương Hữu Sơn thở hắt ra, nửa đường sửa miệng mới cho câu trả lời.
Triệu Tiến gật đầu, không nói thêm nữa. Những lời này kỳ thật hắn giấu ở trong lòng cũng tốt, hơn nữa nói ra cũng không có gì đáng kiêu ngạo. Chỉ chẳng qua là trước tiên đưa kết luận sau đó lại tiến hành suy luận mà thôi. Tuy nhiên cuối cùng hắn vẫn không kìm nổi phải nói ra. Từ sau khi Phủ Thuận thất thủ, những gì Triệu Tiến nhìn thấy, nghe thấy, suy nghĩ đến đều là những điều này, càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng buồn bực lởn vởn, lại không có nơi nào để trút hết tâm sự. Ngày hôm nay bàn chuyện vừa đúng dịp nói cho thống khoái.
Vương Hữu Sơn im lặng, Vương Triệu Tĩnh mắt trước nhìn phụ thân, sau nhìn Triệu Tiến, mỉm cười xuất ra một thái độ lắng nghe.
Vương Hữu Sơn đột nhiên mở miệng nói.
- Con chỉ nói quan quân ra sao, chỉ giảng sai lầm của võ tướng. Vì sao không nhắc tới Kiến Châu Nữ Chân? Một mực nói phe ta yếu, phe địch mạnh, đây cũng không phải cử chỉ công bằng.
Triệu Tiến trả lời.
- Năm rộng tháng dài mới sẽ có tệ nạn tràn lan. Thái tổ Đại Minh ta lập quốc, Thành tổ Tĩnh Nan, khi đó nhiều tinh binh mãnh tướng bực nào. Nhưng cách nay đã có hai trăm năm rồi, Nữ Chân Kiến Châu mới có mặt chưa được bao nhiêu năm, còn không có nhiều tệ nạn kéo dài lâu ngày đến vậy.
Lời này nói ra khiến Vương Hữu Sơn sửng sốt. Ông yên tĩnh hồi lâu, mới phì cười ra tiếng, ở nơi đó lắc đầu với chính mình, tình cảnh trong phòng cũng trở nên hòa hoãn rất nhiều, không còn trịnh trọng như vừa nãy.
- Vừa nãy con khua môi múa mép như vậy, coi như đưa vào tranh đấu bè phái cũng không luống cuống, thật sự là rất được. Tạm thời coi như con nói có lý đi.
Vương Hữu Sơn trêu chọc một câu, sau đó thần sắc trở nên có chút xa xăm, thản nhiên nói.
- Đại bại một lần cũng tốt, đần độn u mê gần mấy thập niên, thất bại đau đớn một lần có lẽ sẽ giúp ích cho chăm lo việc nước, có phần đổi mới.
Vương gia tuy rằng đơn sơ, nhưng cũng là gia đình giàu có. Sau khi bàn chuyện, liền có tôi tớ được an bài hầu hạ Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh rửa mặt, thay đổi y phục. Tuy nhiên khiến Triệu Tiến hơi kỳ quái là, hành lý vẫn được đặt ở tiền viện, không chỉ có hắn kỳ quái, ngay cả Vương Triệu Tĩnh đều cảm thấy kỳ lạ.
Vương Hữu Sơn nói thẳng.
- Nếu là đi học hỏi, các con cũng không nên ở trong nhà suốt. Ăn cơm chiều sớm đi, sau đó qua hội quán Sơn Tây, ở lỳ tại trạch viện này thì thấy được cái gì, nhìn thấy ai nào?
Bậc trưởng bối quả nhiên suy tính rất chu toàn, đây cũng chính là tâm ý của Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh thì có chút lơ mơ, không nhịn được hỏi.
- Phụ thân, chúng ta đi hội quán Nam Trực Lệ của chính mình không được ư? Vì sao phải đi Sơn Tây?
- Các con đến vào thời điểm này thì đâu còn có chỗ ở, những nơi ở được đã sớm đầy người rồi. Hội quán Sơn Tây năm nay lại trống một nửa, ở bên đó sẽ thuận tiện hơn, Nam Trực Lệ các con coi như đã quen thuộc, cùng người tỉnh ngoài giao tiếp cũng tốt.
Vương Hữu Sơn suy xét mọi mặt.
Nói tới đây, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh cùng nghĩ tới một chuyện. Bọn họ định kỳ đều có đọc triều báo, đối với chuyện thiên hạ cũng có kiến giải. Sơn Tây năm nay có một lần động đất, toàn tỉnh chết thê thảm và nghiêm trọng, Trước thiên tai, thân phận kẻ sĩ và dân chúng thân phận cũng không dùng được, nói vậy sĩ tử cũng có tử thương.
Cơm chiều ba người ăn rất sớm. Không phải do phòng bếp trong nhà chuẩn bị, mà kêu đồ ăn tại tiệm cơm gần đó. Rất thịnh soạn cũng rất tùy ý.
- Trong cung có tin tức truyền tới, bệ hạ thân thể càng ngày càng kém, vài lần ho ra máu, có người nói sống không qua năm năm, còn có người nói sống không qua ba năm. Vua nào triều thần nấy, ngày nào không còn tại vị, cục diện đương nhiên sẽ hỗn loạn. Cùng phe cánh Đông Lâm kia lại có ý đắc thế, phe đảng của cha bắt đầu đi đường xuống dốc rồi. Hứa hẹn trước đây đã không còn giá trị, hiện không còn ai muốn qua lại nữa.
Trước mặt con cháu Vương Hữu Sơn không có chút kiêng dè, mọi chuyện đều nói thẳng nói thật.
Từ sau khi bắt đầu cuộc đấu đá giữa các đảng phái, cả thi hương lẫn thi hội, khắp nơi đều nhúng tay càng sâu, mỗi một cử nhân, một tiến sĩ, chỉ cần an bài được người của chính mình, như vậy đồng đảng của chính mình nơi thôn quê và trong quan trường sẽ càng nhiều. Dựa vào tài năng của mình không phải không trúng khảo, nhưng với kẻ không động đến sách vở trong hai năm như Vương Triệu Tĩnh, vậy không cần nhắc đến nữa.
- Con là con cha, dù cho hai năm qua con khổ công đèn sách cũng vẫn là như vậy.
Vương Hữu Sơn nói những lời này khi đã uống khá nhiều.
Thân là con cháu của người đảng phái ấy, nếu trúng khảo há chẳng cho bè phái này tăng thêm người, nếu ngăn cản được thì nhất định phải ngăn. Nhất là khi phe cánh của Vương Hữu Sơn đã hoàn toàn thất thế
- Đi sớm đi, con ở chỗ đó nhìn ngó thật kỹ, giao thiệp cùng người ngoài, khi nào cảm thấy xem đủ rồi, có chủ ý trong lòng thì về.
Đêm nay Vương Hữu Sơn uống hơi nhiều, mặt trời còn chưa xuống núi đã đuổi người.