Cũng khó trách Lôi Tử đi không bao lâu lại vội vàng quay về báo cáo tin tức, so với việc lần trước lúc gặp Triệu Tiến, tin tức lần này càng nhiều, cũng nhìn càng rõ ràng, đã có xung đột, chẳng qua xung đột này vẫn khiến người ta hồ đồ.
Triệu Tiến ngồi đó trầm ngâm rất lâu mới chậm rãi nói.
- Chu Bảo Lộc bên đó cũng sắp xếp người sang canh chừng, bên phía Lang Sơn quá xa xôi, cũng cần bố trí tai mắt. Đừng đi nghe ngóng gì cả, báo cáo những gì nhìn thấy là được. Bên phía Nam Kinh không cần vọng động, cũng đừng quá tự ý đi nghe ngóng gì cả, không dễ dàng gì có được nội gián, nhất định đừng làm hỏng. Sau khi mở cái lỗ hỏng này, tiếp theo sẽ càng ngày càng dễ. An nguy của các đệ là quan trọng nhất, vẫn là câu nói cũ, không được thì quay lại, ở bên này, ai cũng không làm gì được chúng ta.
Lưu Dũng vội vàng đồng ý, nói xong câu này, Triệu Tiến lại trầm ngâm, dùng tay xoa xoa cằm, một lúc sau nới nói.
- Về phần bên phía Phùng gia. Trong chợ muối bọn họ có cửa hàng, Bên chỗ bãi cỏ hoang của Bi Châu còn có qua lại với chúng ta. Những người này nếu có động tĩnh gì, chúng ta sẽ biết rất sớm. Trước mắt cứ theo dõi đã, nếu có gió thổi cỏ lay chúng ta sẽ khua chiêng gõ trống, quá dễ để tự loạn trận cước rồi.
Lúc Lưu Dũng cáo từ, Triệu Tiến dặn dò mấy câu.
- Đối với những Đông Xưởng đó, cần không tiếc tốn kém. Bạc trong tay chúng ta nhiều, không chi vào lúc khẩn cấp thế này thì chi vào lúc nào.
Lưu Dũng thậm chí không có nghỉ ngơi một đêm ở Hà Gia Trang, y phải chạy cả đêm về bên Từ Châu, bố trí theo dõi Tham tướng Chu Bảo Lộc, sau đó phải quay về cửa sông Thanh Giang.
Triệu Tự Doanh ăn no đủ, cả ngày luyện tập, trang bị tốt, cho dù thế nào thì cũng là đội quân tinh nhuệ, nhưng chiến đấu càng ngày càng ít, các mục trong ngoài Từ Châu, mỗi lần xuất động ba liên đã coi như là giết gà bằng dao mổ trâu rồi, liên đội khác căn bản không được luyện tập, đây cũng là chỗ Triệu Tiến đau đầu. Toàn ở trong doanh luyện tập, sẽ khiến người ta hoàn toàn buông thả, khổ luyện sẽ khiến người ta ngây ngốc, sẽ lại hao mòn dũng khí và chiến tâm, sức chiến đấu cũng sẽ giảm đi nhiều.
Lần này Triệu Tiến lại thẳng thừng bố trí xuống, bảo đoàn trưởng, đội trưởng các đội các đoàn kể luôn về cuộc chiến Liêu Đông, để đám gia đinh biết được thảm bại của Đại Minh, biết được quân Kim Nữ Chân Kiến Châu dũng mãnh đến mức nào, quân địch thế này chúng ta sau này sẽ có khả năng đối địch, muốn tự bảo vệ mình, muốn thắng lợi, thì phải khổ luyện không ngừng, phải sẵn sàng tinh thần lúc nào cũng phải chiến đấu.
Lúc biết bên ngoài có cường địch, con người sẽ được khích lệ, đánh hương dũng, đánh lưu dân, đánh thổ phỉ mã tặc, đánh cường hào tư binh, đánh quan quân, Triệu Tự Doanh thắng liên tục như thế, khó tránh khiến đám gia đinh có cảm giác kiêu ngạo tự mãn, chúng ta mạnh thế này rồi, còn luyện tập vất vả làm gì, biết có quân địch mạnh như thế. Quan quân Đại Minh bình thường được coi là biên quân tinh nhuệ, mười mấy vạn không ngờ bị tiêu diệt hoàn toàn, mà quân địch nghe nói chết và bị thương không quá nghìn người, còn có quân địch mạnh thế này, nhất định không thả lỏng được.
Nhưng nói kỹ ra, Liêu Đông đại bại ở ngoài ngàn dặm, hơn nữa Triệu Tự Doanh là đoàn luyện, giao chiến với ngoại tộc, không có dính dáng gì với bọn họ. Tại sao quân Nữ Chân Kim Kiến Châu dũng mãnh, Triệu Tự Doanh chúng ta phải khổ luyện. Nói kỹ ra, có đầy chỗ bất thường, nhưng Triệu Tự Doanh từ trên xuống dưới, từ Trần Thăng đến gia đinh bình thường, mỗi người đều cảm thấy là lẽ đương nhiên.
Vương Triệu Tĩnh nhìn được sâu xa chút, cảm thán không thôi.
- Đại ca, phẩn lý lẽ hiển nhiên này chính là lòng người đáng nên dùng đấy.
Ngoài tin tức này ra, còn có một việc khiến nghị lực mọi người tăng lên không ít. Đó chính là tuyển chọn rút ra gia đinh trong đội Thân Vệ, đoàn thứ nhất của Triệu Tự Doanh thường ngày biểu hiện ưu tú đến cửa sông Thanh Giang huấn luyện đoàn luyện. Tên gọi lần này bên phía cửa sông Thanh Giang là đội hộ vệ thương đoàn, đối với bên ngoài là hộ viện hộ vệ rải rác của gần trăm thương gia, nhưng thật ra lại là tập trung sử dụng. Tổng cộng có một nghìn năm trăm người, tổng cộng mười lăm liên, cần mười lăm Liên chính, ba mươi liên phó, một trăm năm mươi đội trưởng, ba trăm đội phó, trong một lần đã có bốn trăm người được cất nhắc.
Trong thể chế của ba đoàn một đội của Triệu Tự Doanh, có liên trưởng và đội trưởng, nhưng không có liên phó và đội phó, lần này thêm vào, chính là để bồi dưỡng cốt cán, để càng nhiều người thấy khoảng trống tiến thân, đồng thời cũng để càng nhiều gia đinh xuất chúng đạt được cơ hội dẫn đội luyện tập. Người tinh tường đều thấy được, liên phó này về sau ít nhất sẽ là liên trưởng, tiền đồ của đội phó này cũng khá khẩm. Đều nói Triệu Tự Doanh không mở rộng, nhưng đây chẳng phải lại thêm một nghìn năm trăm người, cho dù tên gọi đối với bên ngoài là hộ vệ, nhưng ai cũng biết đây là việc gì.
Ở đây cất nhắc nhiều người thế này, Hà Gia Trang lại trống không ít chỗ, đây cũng có một vòng đề bạt, chỗ trống sau đó sẽ do đoàn luyện Từ Châu bổ sung vào.
Người có di chuyển không ngừng, có hy vọng thăng tiến, việc này cũng khiến đám gia đinh và những đoàn luyện Từ Châu đó giữ vững tinh thần và tâm tư tiến lên, chỉ cần không ngừng khổ luyện, những thượng cấp này vẫn nhìn được vào trong mắt, sẽ không bạc đãi những khó nhọc này, đoàn luyện Từ Châu bên này cũng cảm thấy có chỗ hướng tới, việc gia nhập đoàn đội gia đinh không phải là việc xa xôi nữa.
Sau một vòng điều động đề bạt này, quản trang quản sự các trang viên của Triệu Tự Doanh cũng vội tới Hà Gia Trang. Bọn họ cũng không phải là khách, Triệu Tự Doanh đều dùng quân lệnh để ước thúc với bọn họ, cùng theo bọn họ đến còn có con số thống kê các nơi đoàn luyện Từ Châu. Trong đó Từ Châu tổng cộng có năm nghìn bảy trăm người, trang viên Túc Châu tám trăm người, phủ Quy Đức một nghìn một trăm người, Khổng Gia Trang một nghìn hai trăm, cửa sông Thanh Giang trước mắt là bốn trăm người, trấn Ngung Đầu năm trăm người, các trại bãi cỏ hoang tổng cộng hai nghìn người.
Cho dù Triệu Tiến và các huynh đệ sớm có phỏng đoán sơ lược điều này, nhưng sau khi thống kê chính xác vẫn khiến bọn họ không nói nên lời. Đây là tầm vóc đông hơn vạn người, sở dĩ không rõ ràng như vậy là vì quá phân tán. Sở dĩ đến đám Triệu Tiến cũng không nắm chính xác, là vì đội ngũ này là do bọn thân sĩ của trang viên và trên đất ấy nắm bắt, chỉ là cần lo ăn ở, không phải là hoàn toàn rời bỏ sản nghiệp.
- Nhìn thấy cái này, tại hạ lại không cảm thấy lo nữa.
Đây là lời Như Huệ.
Lời của Vương Triệu Tĩnh càng có ý.
- Tiểu đệ trước giờ luôn cảm thấy phải ẩn nhẫn khiêm tốn, nếu là người có lòng dạ nhìn thấy cái này, thì cũng không ẩn nhẫn nổi nữa.
Đối với lời của y, Trần Thăng lại cười nhạt.
- Cho dù là vương pháp hay là thế nào? Ai mà nói được những người này là của chúng ta, dưới gầm trời này gia trang nhà ai không có đinh hộ viện vân vân. Việc bình thường mà.