Đến bãi cỏ hoang gặp sư gia
Lúc vừa mới dời lưu dân đến đây, lưu dân nam đinh khỏe mạnh là chính, ăn đều là tào lương do trấn Ngung Đầu bên kia chuyển tới, ở chỉ trong lều đào đất lợp cỏ, cả ngày cầm binh khí thương trúc, nơm nớp lo sợ phòng bị. Còn có người không hợp thổ nhưỡng, ở hoàn cảnh ác liệt này mà nhiễm bệnh, chỉ còn nước cứng rắn chống đỡ, chống đỡ không nổi thì đều không cách nào lưu lại toàn thây, vì phòng ngừa dịch bệnh lây lan, phòng ngừa thi thể làm ô nhiễm đất đai nguồn nước nên sẽ ngay lập tức thiêu hủy.
Hiện giờ lại khác hoàn toàn. Căn nhà kém nhất cũng là gạch mộc nhà tranh, bên trong đó nhà lợp ngói đã không ít, ở giữa vài cái trang viên thấy khói cuồn cuộn bốc lên, đó là lò gạch nung ngói.
Cứ vài hộ gia đình lập thành một trại, lớn nhất chính là tầm vóc của thôn xóm. Bên ngoài tường đào mương rãnh, trong trại có kho hàng, có kênh ngầm, có rãnh nước, còn chỉnh tề hơn so với mấy thôn hoang vắng ở Từ Châu.
Trại nhỏ như vậy, lúc có địch tập kích sẽ trở thành thành lũy bảo vệ, đồng thời còn có một hữu dụng, chúng phân cách lưu dân thành nhiều khối nhỏ nên sẽ không hợp thành một thể.
Trại lớn nhất cũng là nơi nhà ngói xây dựng nhiều nhất, chiến hào xung quanh sâu nhất, tường lũy cũng đắp cao nhất. Nơi này chính là kiểu dáng thu nhỏ của doanh trại quân đội ở Hà Gia Trang của Triệu Tự Doanh.
Liên đội gia đinh và đoàn luyện Từ Châu của Trương Hổ Bân đều đóng quân ở đây, chỉ huy huấn luyện thanh niên trai tráng cũng ở ngay nơi này. Một khi có việc, đây cũng là chỗ đến các thôn trại gần nhất. Đoàn luyện Từ Châu đóng ở trại mới lưu dân đều là được điều động từ Túc Châu đến, tuyệt đối sẽ không cấu kết với bên này.
Ở ngoài thôn còn có chợ, nhiều người như vậy ở lại khai hoang vùng phụ cận hồ Lạc Mã lúc mới đầu có lẽ người khác không biết nhưng về lâu dài, tin tức cũng được lan truyền. Dù nói trong tay lưu dân không có bạc nhưng lại có lương thực tự trồng được, cho phép bọn họ giữ lại một phần nhỏ thu hoạch, trao đổi cũng được. Có cơ hội buôn bán dĩ nhiên sẽ có thương nhân tới.
Tuy nhiên ở vùng phụ cận hồ Lạc Mã, giá lương thực rất rẻ. Nếu lưu dân dùng thu hoạch để đổi thì thật sự là thua lỗ rất nhiều. Triệu Tự Doanh chuyên trích ra một số bạc mua hàng hóa trong chợ sau đó dùng giá lương thực của Từ Châu làm thước đo, dùng hàng hóa đổi lấy thu hoạch, chẳng khác nào dùng thu vào một lượng lương thực.
Buôn bán hưng thịnh nhất là muối. Mấy đồng muối Hải Châu vì đất đai phần lớn không cho phép khai hoang mà chỉ để cỏ hoang mọc đầy. Đến lúc cắt cỏ nấu muối, gia lương thực vẫn luôn không ngừng tăng cao mà lưu dân bên này lại cũng cần phải ăn muối, đôi bên trao đổi điều mình cần, tất cả đều vui vẻ. Bơi vì chợ muối thậm chí một vài buôn lậu tiểu thương buôn muối đều đến đấy mua muối đi.
Thịnh vượng ở đây thậm chí còn thu hút một vài bọn lưu manh côn đồ đui mù, cũng có cả những tín đồ của Văn Hương Giáo đến truyền giáo. Nhưng trong hoàn cảnh khép kín ở trại mới lưu dân, bọn họ vốn dĩ không có chỗ dung thân. Càng trải dài về phía đông, càng những vùng cỏ hoang nghèo khó thì những người này đều bị buộc phải làm khổ sai, vĩnh viễn cũng không có ngày thoát thân.
Lúc Triệu Tiến và hộ vệ đến đây, ngoài những điều này còn thấy được những điều khác biệt khác. Những lưu dân qua lại trên đồng hay trong thôn xóm gương mặt đều tươi cười kèm theo cả tò mò.
Triệu Tiến cưỡi ngựa chậm rãi nói.
- Hai năm trước đến đây, gương mặt lưu dân chỉ luôn đờ đẫn. Đối với bọn họ, chết ở đâu cũng giống nhau cả. Một năm trước đến đây, gương mặt họ bắt đầu có sợ hãi. Bọn họ biết hoàn cảnh của bản thân, không nghe lời, chúng ta sẽ giết bọn họ. Hiện giờ, bọn họ thấy ngày tháng dài rộng, yên ổn ấm no, biết cảm tạ chúng ta, sống vui vẻ ở đây, biết bản thân còn có đường thăng tiến nữa.
Lần này chỉ có Vương Triệu Tĩnh đi theo cùng. Y cưỡi ngựa gật đầu.
Hộ gia đình ở hai bên đường nhìn thấy đám người Triệu Tiến đều kính sợ mà tránh sang một bên, khác với trước đây cúi đầu không dám ngẩng lên, bây giờ đã có người ngưỡng mộ nhìn bọn Triệu Tiến, có chăng là đang nghĩ trở thành được một người trong đó hay không.
Khoảng cách xa nên không nghe được lời tiếp theo của Triệu Tiến.
- Nhưng cũng không được để bọn họ yên ổn quá mức, không được để bọn họ cảm thấy ở nơi này là điều tất nhiên. Một khi như thế, bọn họ sẽ cò kè mặc cả, sẽ không bằng lòng chiến đấu vì chúng ta nữa.
Vương Triệu Tĩnh cười hỏi.
- Mưu kế bậc này, đại ca học được từ đâu? Chẳng lẽ là tâm đắc của đại tẩu sao?
Triệu Tiến ho khan, Vương Triệu Tĩnh cũng không hỏi tiếp, chỉ cươi nói.
- Trước mắt có chút khó khăn. Chỗ này của chúng ta dù sao cũng là vùng nội địa Đại Minh, dù bên ngoài có loạn thế nào thì cũng còn lâu mới đến chỗ này. Hơn nữa, tất cả vùng đất hoang này hợp thành một thể, bên ngoài đại loạn thì bên này cũng được yên ổn, muốn làm cho bọn họ một lòng ghi ân tạc dạ thật sự không phải là chuyện dễ.
Triệu Tiến cười đáp.
- Vậy hãy để cho bọn họ động đậy một chút, không ngừng thay phiên. Chúng ta không phải là nuôi người không công.
Xa xa thấy bụi cuốn mịt mù, lại có hai người cưỡi ngựa phía trước chạy lại. Lúc cách khoảng hai mươi bước liền vội vàng quay người xuống ngựa, chạy nhanh đến quì xuống bẩm báo.
- Trương liên trưởng đang ở phía sau, nghênh tiếp chậm trễ, mong Tiến gia thứ tội.
Triệu Tiến xuất phát từ Từ Châu không hề nói cho người khác, rời khỏi Hà Gia Trang mãi đến khi tới Bi Châu, mọi người cũng không hề biết hắn sẽ đến cửa sông Thanh Giang hay là đến trại lưu dân, chuyển hướng cũng là vào buổi tối để không ai nắm được hành trình.
Cho đến khi đến địa phận trại lưu dân mới lại cho người đi báo cho Trương Hổ Bân. Việc này khiến cho Trương Hồ Bân rất bối rối, sợ rằng bên này có sai lầm gì bị phát hiện.
Tuy nhiên bây giờ gặp mặt lại thấy thái độ của Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều rất ôn hòa thì mới yên lòng, chỉ là vẫn cười cười nói.
- Khách đến từ Hải Châu bên kia đều không thể chờ nổi nữa, nếu lão gia và tam gia còn không đến, bọn họ hôm sau liền phải trở về để đón năm mới rồi.
Hải Châu là vùng đầu mối làm ra muối phủ Hoài. Hoài muối lại là nguồn thuế quan trọng của Đại Minh. Dù bên này là vùng đất hẻo lánh gần biển thì cũng có vị trí rất quan trọng ở châu huyện. Ngự sử Tuần diêm cũng chính là Tuần án của vùng Giang Bắc Nam Trực Lệ đặt riêng quan thự ở Hải Châu. Những quan viên khác có dính dáng đến muối công, muối tư cũng thường đến đây, thêm vào của cải khổng lồ mà nghiệp muối mang lại, bất cứ thứ gì dù là kém nhất ở Hải Châu đều tốt hơn nơi khác ít nhất một bậc thậm chí cao hơn, quan viên lớn nhỏ ở Hải Châu lỗ mũi đều hướng lên trời.
Lấy Hải Châu làm tâm, phía bắc kéo dài đến Cán Du, phía nam đến tận cửa sông Hoàng Hà, một vùng duyên hải, nơi nơi đều là đồng muối, có cái là của nhà quan, có cái lại là sản nghiệp riêng của các lão đại Dương Châu, công tư cũng không phân quá rõ ràng.
Những đồng muối đó bất kể là công hay tư đều do chưng cất nước biển mà thành muối, giống quân hộ trong Vệ sở, trong đồng muối cũng nuôi những dân đốt lò, đời này sang đời khác chưng muối, đánh đồng với nô lệ.
Muối cung cấp cho cả nước, mỗi năm một số lượng lớn muối phủ Hoài ở những đồng muối này được xuất ra, củi đốt chính để chưng muối chính là cỏ hoang ở bãi cỏ hoang, dùng cỏ đốt, độ lửa sẽ ổn định dễ dàng điều khiển hơn, nhiều năm vẫn luôn dùng cách đó.
Nhưng mấy năm nay lại có chút khó khăn, đồng muối tăng lên rất nhiều. Đồng muối quan gia còn bình thường chứ đồng muối người khác làm lén thì càng ngày càng nhiều, cỏ đốt cần có cũng vì thế mà càng lớn. Sau khi trại lưu dân được xây dựng, cỏ hoang thật sự là không đủ dùng. Lưu dân dùng cỏ hoang làm củi đốt sau đó dùng để dựng lều, lợp nhà, lợp giường, che phòng ốc. Lượng lưu dân dời vào càng nhiều thì số lượng dùng cỏ hoang cũng càng lớn.
Cho dù vùng đất sinh sống vẫn là phụ cận hồ Lạc Mã nhưng chỗ trụi cỏ lại càng ngày càng lớn. Vì cắt cỏ rồi rải trên mặt đất ẩm, tháo nước là khai hoang làm ruộng được. Những đồng ruộng khai hoang bằng cách đó, thu hoạch năm đầu tiên rất thấp, năm thứ hai mới có chút khởi sắc. Nhưng đối với lưu dân đây dù sao vẫn là đất ruộng, dù thu hoạch ít nhưng vẫn là có ích lợi. Mọi người sớm đã sợ cái đói rồi, có một chút thì có một chút, ruộng lớn một chút luôn là việc tốt.
Kết cuộc là lượng cỏ mà đồng muối Hải Châu nhận được lại càng ít hơn. Số lượng bọn họ dùng hàng năm là cực lớn bằng không cũng sẽ không giữ lấy một phần ba diện tích đất hoang ở phủ Hoài An.
Nếu như là người khác làm như vậy, chẳng cần quan phủ ra tay thì các đồng muối cũng đã sớm cử một đoàn nhân mã đến tranh rồi, ở vùng đồng hoang này có chết một người thì cũng chẳng thấm vào đâu. Nhưng bây giờ ai dám ra tay chứ. Tin tức về Từ Châu thì Hải Châu còn biết sớm hơn cả vùng cửa sông Thanh Giang.
Dương Châu Phùng gia rõ rành rành là bị người giết sạch cả nhà. Tư binh Phùng gia và quan quân bên Lang Sơn đều bị toàn quân Triệu Tự Doanh diệt sạch. Thế lực tàn bạo như thế làm sao dám đắc tội.
Tư nhân không dám, quan phủ lại càng không dám, không chưng muối thì còn có phơi muối, không dùng cỏ thì phải dùng những thứ khác, chỉ cần vẫn còn làm ra muối thì tội gì phải tranh chấp với đám người mọi rợ Từ Châu coi trời bằng vung kia. Việc của quan gia chỉ cần duy trì là được rồi. Chứ đừng nói đến quen biết của những đồng muối tư kia với Triệu Tự Doanh lại cực kì thân mật. Không ít tiểu thương muối lậu còn tích trữ hàng trong trại lưu dân, lợi ích trong đó dính líu các phe các phái. Không ít người còn có lợi lộc thường lệ đều có quen biết với việc này. Nói trắng ra, không ít đồng muối của riêng quan viên Hải Châu đều có dấp dính với Triệu Tự Doanh.
Triệu Tự Doanh đánh vài trận lớn, về cơ bản đã tiêu diệt hết vũ lực có chạm tay vào việc buôn muối lậu, muốn yên ổn mang muối ra bán thì chỉ đành dựa vào bảo vệ và che chở của Triệu Tự Doanh. Về phần chợ muối Từ Châu thì sớm đã là đầu mối trao đổi chia lẻ rồi nên mọi người càng không đắc tội Triệu Tiến được.
Nếu không cách lấy cứng đối cứng lại không dám đắc tội thì chỉ đành phải khẩn cầu thôi. Muối vụ Hải Châu đưa tin tới lui không ít với nhà Vương Triệu Tĩnh. Cho dù mấy năm nay lạnh nhạt rồi nhưng dù sao vẫn là một con đường tới lui, hơn nữa những người buôn muối này đều có những thủ đoạn thông thiên, vẫn luồn lách bắt nối liên lạc lại một lần nữa.
Người đến đây chính là sư gia của Tri châu Hải Châu, đừng thấy y không có phẩm cấp nhưng cầu nối nữa quan thự và phía dười, sắp xếp các hạng mục công và tư đều phải qua tay vị sư gia này vận hành, bàn về địa vị và thực quyền thì ở Hải Châu cũng xếp trước mấy người. Y ra mặt xem như là thống nhất đề cử của quan viên và các người đứng đầu đồng muối tư.
Mục đích Triệu Tiến tới lần này là vì muốn gặp vị sư gia này.
Lần gặp mặt này không phải để thương lượng chuyện gì mà là để giữ thể diện cho đối phương và cho đối phương một cái phán đoán. Việc này đã không có gì khoan nhượng được rồi.
- Đất hoang trở thành ruộng tốt, gốc rạ bọn ta còn phải nhóm lửa ủ phân không cho được các ngươi.
- Không dùng cỏ, chẳng lẽ không dùng được củi gỗ? Ngươi nói bên này không có cỏ thì dùng than đá. Từ Châu sẵn đá, chuyển qua đường thủy đến đây cho các ngươi càng tiện hơn.
- Giá tiền thương lượng là được, các ngươi dùng muối để đổi thẳng sang than đá.
Về chỗ thiếu hụt của cỏ khô làm củi đốt cũng dùng được than đá bù vào sau đó dùng muối đổi lấy than đá, không thiếu được một vài món lợi của vị sư gia này.