Gãy cánh tay cũng không phải người chết, huống chi Ngưu Kim Bảo này tánh tình dữ dằn tất cả đều biết rõ, lại còn là một Thiên hộ, rất nhiều người còn đang dòm vào, nhà Thiên hộ cũng cứ như vậy bỏ đi, dù sao chạy ra ngoài cũng coi như nể mặt.
Đi lần này chính là hơn mười năm, y hàng năm đều nhờ mang hộ một món tiền cho người trong nhà, bà mẹ của Ngưu Kim Bảo dựa vào món tiền này sống cũng không tệ lắm, mời được bà dì cùng Bách hộ hầu hạ, coi như gia đình bậc trung.
Cũng chỉ trước đây một tháng, vài Bổ khoái huyện Tân Hương phủ Vệ Huy tới bên này, nói là Ngưu Kim Báo phạm vào đại án nơi đó, muốn xem thử Ngưu Kim Báo này có trốn về nhà hay không.
Việc này nhìn bình thường, người ở trong nha môn làm lâu đều biết rõ lạ lùng, mọi việc trong nha môn xem ngân lượng xem chỗ dựa, không có hai thứ này cái gì cũng không cần nhắc tới, hơn nữa bọn người Lại mục, Bổ khoái đều là quê cha đất tổ, ở trên đất mình phá án còn tốt, đi bên ngoài đó chính là một màu đen, cái gì cũng làm không được.
Phạm án ở trên đất mình có lẽ sẽ động thủ truy bắt, nếu như chạy trốn tới quê người, thường thường bất lực, phát lệnh truy nã, tới làm qua loa hình cáo thị coi như xong xuôi.
Phủ Vệ Huy phía bắc Hoàng Hà, không ngờ qua sông tới đây, còn đi chỗ xa như vậy, nói rõ sau lưng án này nhất định có thế lực lớn nhà quyền quý xúi bẩy, nói không chừng còn sử đủ ngân lượng, án này nhất định sẽ không nhỏ.
Kết cuộc chuyện phát sinh kế tiếp ấn chứng phán đoán tất cả, ngày thứ ba bọn Bổ khoái tới, lại có hai tên dáng vẻ như quản sự nhà giàu đi vào, lập tức cho đủ ngân lượng, bảo người trong Thiên hộ Sở vệ bắt bà mẹ của Ngưu Kim Bảo trước. Quản sự Thiên hộ hiện nay chính là vị năm đó bị đánh gãy tay, con thừa nghiệp cha nhận chức vụ. Tuy nói thủ đoạn bắt người già bị không ít người trong Vệ sở khinh thường, nhưng trước hận cũ thù xưa cũng bất chấp nhiều như vậy.
Từ chuyện Ngưu Kim Bảo hằng năm đều nhờ mang hộ tiền cho người trong nhà, tất cả đã biết rõ trong Vệ sở khẳng định có người mật báo cho y, quả nhiên bà mẹ vừa bị bắt, Ngưu Kim Bảo đi thẳng tới đầu thú ở chỗ nha môn tri châu bên này.
Trong nha môn hiện giờ quản sự chính là Triệu Thập Nhất, gã coi như người thay mặt cho Trần Vũ và Triệu Chấn Đường phái tới chỗ này. Đừng nhìn ngay cả chức Bổ đầu cũng không tính là gì, Thư biện các phòng đều phải tìm gã bàn bạc. Chuyện này vốn dĩ chính là vụ án đúng theo nề nếp, sau khi đầu thú chuyển giao coi như xong việc, nhưng Ngưu Kim Bảo này xuất thân Vệ sở, Triệu Thập Nhất cũng là con cháu của Từ Châu vệ, có chút tò mò, liền sang dò hỏi mấy câu.
Sau khi dò hỏi xong, Triệu Thập Nhất liền đi tìm Triệu Chấn Đường, ông cũng đi nhìn một chút, sau đó lại gọi Triệu Tiến sang.
Ý của Triệu Chấn Đường rất rõ ràng.
- Bên cạnh con thiếu một người như thế. Mấy huynh đệ kia của con thật là trung thành, nhưng mỗi người đều có chuyện của bản thân, đều là bận rộn chân không chạm đất giống con. Có người như vậy đi theo bên cạnh, ít nhiều khiến ngươi khác yên lòng chút út.
Hóa ra chỗ muốn đi không phải nha môn tri châu, còn cách đại lao Từ Châu không xa, từ cai ngục tới ngục tốt đều vô cùng kính sợ Triệu Tiến, vội vàng mời người đi vào.
Trước khi làm việc sớm đã được chiếu cố, Ngưu Kim Bảo này chỉ có một mình trong phòng giam, hơn nữa còn quét tước rất là sạch sẽ, thậm chí còn có mùi rượu thịt.
Khi phụ tử Triệu gia tới được chỗ này, Ngưu Kim Bảo này đang nằm ở trên đống cỏ nằm ngủ ngáy to. Sau khi cai ngục nhìn thấy vỗ chấn song hò hét hai tiếng.
- Lão thái gia và Tiến gia tới thăm ngươi, còn ở chỗ đó ngủ cái gì.
Ngưu Kim Bảo dựng thẳng ngồi dậy từ trên đống cỏ, quả nhiên là trang tráng hán, nhìn cân nặng gần giống Trần Thăng, rất là to bự khỏe mạnh. Điều tò mò là vị này không ngờ là tóc ngắn, chân tóc cực ngắn, chòm râu tuy rằng lộn xộn, nhưng cũng không dài, mắt trâu miệng rộng, một diện mạo hung ác.
Tuy nói hung ác nhưng điệu bộ rất có nền nếp, nheo mắt nhận ra được Triệu Chấn Đường bên ngoài, vội vàng đứng dậy tới trước song chấn bái xuống thanh âm buồn bã nói.
- Tiểu nhân bái kiến lão thái gia, tiểu nhân bái kiến lão gia.
Khi nói chuyện ánh mắt quét ngang qua trên người Triệu Tiến, nói rõ đã đoán ra ai là Triệu Tiến rồi. Trên mặt Triệu Tiến không lộ ra biểu tình, thân thể lại căng thẳng.
Ngưu Kim Bảo này khẳng định giết không ít người, bất kể là cảm giác gọi là "mùi máu tanh" hay là điệu bộ giơ tay nhấc chân đều rất tương tự mấy người bên trong đội Nội Vệ, chỉ sợ còn càng nhiều mạng người hơn những kẻ bản tính nhuộm máu kia.
Triệu Chấn Đường trầm giọng nói.
- Mẹ ngươi hiện giờ có người chiếu cố, thân thể cũng còn tốt, chỉ là cả ngày lo lắng ngươi, không ngừng khóc lóc. Lý thiên hộ kia ngươi không cần lo lắng. Bổ khoái, quản sự Vệ Huy tới kia vân vân ngươi cũng không cần lo lắng. Bọn chúng sẽ không quấy rầy mẹ ngươi nữa.
Ngưu Kim Bảo nghe thấy cái này, dập đầu thật mạnh vang thành tiếng mấy cái, chuyện này Triệu Tiến nghe nói trên đường. Là ngày hôm sau Triệu Thập Nhất báo cho Triệu Chấn Đường biết việc này. Mẹ của Ngưu Kim Bảo đã nhờ người tìm sang đây, nếu như người đã đầu thú, bà lão này tất nhiên không cần phải tiếp tục giam cầm, dù sao cũng chạy không được.
Mẹ của hắn tìm được Triệu Chấn Đường ở chỗ này cũng không ngạc nhiên, lúc này vùng Từ Châu, ai còn không biết uy danh của Triệu Tiến, thân là quân hộ của Từ Châu vệ, tìm đông tìm tây cũng tìm được người hỏi được, cũng phải thử xem.
Lý thiên hộ giam giữ mẹ của Ngưu Kim Bảo cũng không có lá gam giam quá lâu, việc này đã khiến cho mọi người phẫn nộ, ngay cả Chỉ huy sứ đồng cấp bên kia cũng phải sang hỏi.
Ngưu Kim Bảo ồm ồm nói.
- Đại ơn đại đức của lão thái gia, tiểu nhân làm trâu làm ngựa cũng phải báo đáp, tiểu nhân cũng không cần gì khác, chỉ mong trước khi bị bắt đi gặp mặt mẹ già một lần. Đem tích góp mấy năm nay của mình cho mẹ già.
Triệu Chấn Đường cười, liếc mắt nhìn Triệu Tiến bên cạnh nói.
- Đừng vội an bài hậu sự, ta có một lối thoát cho ngươi. Con trai ta ở bên ngoài làm nhiều việc, bên cạnh cần kẻ thân thủ tốt làm hộ vệ. Nhìn bản lãnh của ngươi không tệ, muốn bảo ngươi sang đấy giúp đỡ. Tới lúc đó không cần lo có đường sống, mẹ già của ngươi cũng có người chăm nom thay ngươi. Tới lúc đó chuyển tới bên trong thành hoặc giả chuyển đi Hà Gia Trang, cuộc sống khẳng định tốt hơn hiện giờ.
Ngưu Kim Bảo lại chần chừ chốc lát, Triệu Chấn Đường cười nói.
- Ta biết ngươi còn muốn tự mình hầu hạ mẹ già. Mười mấy năm đó ngươi làm được cái gì. Hiện giờ có hình cáo thị, trong quan phủ có án kiện của ngươi. Ngươi cho rằng còn sống yên ổn hiếu thuận sao?
Lời nói rất thẳng thừng, cũng không có thủ đoạn lạt mềm buộc chặt gì. Ngưu Kim Bảo tất nhiên biết rõ cân nhắc thế nào, lúc này lại là dập đầu thật mạnh, chỉ nói ở trong miệng.
- Nguyện ý nghe lão thái gia an bài.
- Chuyện kế tiếp, để cho tiểu tử nhà ta hỏi người, bằng lòng dùng ngươi hay không, là chuyện của nó.