Gặp thoáng qua
Nạn hạn hán, châu chấu bên này đều may mắn tránh được. Phủ Đông Xương Liêu Thành vốn là điểm nút Vận Hà, Lâm Thanh Châu càng chính là thành lớn sầm uất, hơn nữa phủ Đông Xương còn là phủ nhỏ nhất trong sáu phủ ở huyện Sơn Đông, tính toán đủ mọi mặt lại với nhau mới thấy được bộ dáng như vậy cũng không có gì kì lạ.
Bên cạnh Liêu Thành ở phủ Đông Xương thoạt nhìn còn có dân sinh sống bình thường, cũng có vài khách điếm mở cửa, đoàn người Triệu Tiến ở lại đây cả một ngày nghỉ ngơi và khôi phục sức lực trả giá rất công bằng bù đắp đồ thiếu hụt sau đó tiếp tục hướng phía bắc gấp rút lên đường
Thời gian kỳ thật rất ít, đường đi ít nhất cũng hết nửa tháng. Kỳ thi ở kinh thành tháng hai bắt đầu diễn ra, mà tháng giêng mới xuất phát, cho dù cũng chỉ muốn đến xem một chút, thì cũng phải một phen sửa soạn mới xong.
Sau khi rời khỏi Liêu Thành, tinh thần của mọi người đều buông lỏng không ít, ban ngày một số gia đinh trẻ tuổi còn ngủ gật trên lưng ngựa. Nhưng Triệu Tiến cùng Vương Triệu Tĩnh cũng không bắt phạt, khẩn trương gần mười ngày, bây giờ cũng nên nới lỏng một chút. Con đường kế tiếp chưa chắc đã vẹn toàn, so với Tế Ninh thì đoạn đường này vẫn còn an toàn.
Vốn tính toán ở vịnh Ngụy Gia nghỉ tạm một đêm, nhưng vừa khi an bài ổn thỏa, lại phát hiện ở cái trấn vịnh Ngụy Gia này có mấy đám người không có ý tốt, liền tăng cường phòng bị, nhưng ngay trong đêm đó đối phương đã lặng lẽ rời khỏi. Mặc dù như vậy, sáng sớm hôm sau Triệu Tiến đã hạ lệnh rời đi, thẳng hướng Lâm Thanh Châu.
Quả thật không được khinh thường Triệu Tiến cùng Vương Triệu Tĩnh hợp lại tính kế một chút, quyết định trước đến Thông Châu. Ban ngày họ liền sai một đội vào thị trấn mua đồ ăn, bù đắp đồ đạc, buổi tối cắm trại ở bãi đất hoang, lựa chọn chợ trấn thôn trại như vậy để dừng lại, mặc dù không có người mang ác ý, nhưng cũng không hoàn toàn hạ phòng bị xuống, chuyến đi lần này, cầu mong vạn toàn, dọc đường đi có thoải mái hay không không quá quan trọng, mấu chốt không có sóng gió hiểm nguy.
Từ khi rời khỏi vịnh Ngụy Gia, theo hướng Lâm Thanh Châu mà đi, Triệu Tiến cùng đội của mình đi rất gấp, do vậy khi mặt trời ngả về tây đã tới bên ngoài thành Lâm Thanh.
Trên Vận Hà, mặt sông đã bị đóng một lớp băng dày, dù vậy cũng không cưỡi ngựa đi trên băng được.thành Lâm Thanh nằm ở phía đông con sông, mà bọn Triệu Tiến lại đang ở phía tây. Ở bên kia Từ Châu cũng đang là trời đông giá rét, lúc này lại hướng phương bắc mà đi, người cưỡi trên lưng ngựa bị gió thổi lạnh thấu xương, toàn thân vật cưỡi cũng đều được bao phủ một lớp chăn lông, mọi người đều mang theo mũ mềm, khăn che mặt.
Trên đường phóng ngựa như bay, nhưng gần đến thành trì mọi người bắt đầu giảm dần cước bộ, nếu ở trong thành cưỡi ngựa quá nhanh sẽ dẫn đến ánh mắt của người khác đổ dồn vào. Khi vào thành, Triệu Tiến hạ lệnh cho mọi người xuống ngựa đi bộ, như vậy đối với vật cưỡi cũng là một loại nghỉ ngơi. Đoàn người vừa đi vừa lấy thức ăn từ trong ngực cho ngựa ăn để bù lại sức lực tiêu hao.
Hai bên bờ Vận Hà ngoài thành Lâm Thanh và cửa sông Thanh Giang khác biệt không lớn, đều rất phồn hoa náo nhiệt, vừa thấy đã biết nơi đây vẫn chưa gặp phải thiên tai, chiến tranh. Bọn Triệu Tiến trong lúc vô ý thả chậm bước chân, nhìn cảnh tượng sầm uất nơi đây so với Nam Trực Lệ có khác biệt rất lớn.
Đang đi, mọi người lại nghe thấy tiếng trống chiêng vang trời ở bên kia bờ sông, thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng sao trúc, sau đó là tiếng người ồn ào, rất nhiều người ở nơi đó lớn tiếng tụng niệm cùng một câu.
Động tĩnh như vậy khiến bọn Triệu Tiến vô ý đề cao phòng bị, tay đều đặt sẵn trên vũ khí, lập tức sẵn sàng lên ngựa. Tuy nhiên, bọn họ liền nhận ra được động tĩnh ồn ào này không phải nhắm vào mình, họ nhìn thấy bá tánh bình dân chỗ Vận Hà đều giẫm thẳng lên mặt băng sang sông, nhằm bờ bên kia chạy tới.
Nhìn phương hướng phát ra âm thanh ở rất xa, đằng trước có một đám người ăn vận y phục rực rỡ, giơ đủ các loại cờ hiệu, có người nắm nhang vờn quanh, có người gõ chiêng dẹp đường, cứ như vậy dọc theo đường phố mà thẳng tiến về phía trước, kỳ lạ là dân chúng đều quỳ xuống dập đầu ở hai bên đường.
Từ nam ra bắc, Triệu Tiến và đồng bọn lần đầu tiên mới thấy cảnh tượng như vậy, không kìm nổi tò mò liền dừng bước quan sát xung quanh.
Một gã gia đinh trẻ tuổi không kìm nổi nói.
- Cái này so với Tết Nguyên Tiêu của chúng ta hình như không khác biệt cho lắm thì phải?
Lời vừa ra khỏi miệng, liền bị Vương Triệu Tĩnh quay đầu hung hăng trừng mắt, gia đinh kia lập tức cúi đầu. Triệu Tiến ngược lại dứt khoát kéo ngay lại một người dân, hỏi:
- Vị đại ca này, cho hỏi bên kia đang làm gì, sao lại náo nhiệt như vậy?
Người nọ bị kéo lại không hơn ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường, vừa bị kéo lại đột ngột như vậy dường như rất buồn bực. Nhưng khi nhìn đến Triệu Tiến mũ mềm che mặt, một bộ dáng uy mãnh, hơn nữa sống đến từng tuổi này rồi liền biết nhẫn nhịn, cũng không dám nôn nóng, ngoan ngoãn nói.
- Quan gia là người từ xa đến phải không, hôm nay Thánh Cô chúc phúc, bà con đều kéo đến cầu xin chút may mắn cho năm nay thuận buồm xuôi gió đấy.
Vừa nói, người nọ vừa chú ý đến đoàn tùy tùng người ngựa phía sau Triệu Tiến, theo đó liền xưng hô “quan gia”, Triệu Tiến ngạc nhiên, mở miệng lặp lại hỏi.
- Thánh Cô?
- Quan gia không biết đi, khi Di Lặc đến nhân gian đã phái Thánh Cô gieo rắc phúc duyên. Trước đây, Lâm Thanh Châu chúng tôi gặp dịch bệnh, đều nhờ có Thánh Cô chữa trị mới qua được kiếp nạn đấy, Quan gia cũng cùng đi đi, tốn chút tiền mua nhang, đổi lại là thân thể khỏe mạnh.
Người nọ ngược lại khuyên Triệu Tiến.
Nghe được “Di Lặc đến nhan gian”, “đốt nhang”, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều bừng tỉnh đại ngộ, Vương Triệu Tĩnh hạ giọng nói một câu” Trịnh Toàn”. Triệu Tiến gật gật đầu, trong tình cảnh như thế này không được nói cái gì Văn Hương Giáo, tránh lại gây phiền toái.
- Thánh Cô đến rồi, Thánh Cô đến rồi, ngài giữ tiểu nhân ở đây thì chốc nữa làm sao tôi chen chúc được với đám đông.
Người nọ rốt cục cũng lộ ra chút nóng nảy.
Bên kia bờ sông thanh âm ca ngợi vang lên ngày càng lớn, rất nhiều người đều quỳ xuống, nhìn thấy một liễn tám người khiêng, bên trên có mộc đỉnh, bốn phía mộc đỉnh treo lụa mỏng, thấp thỏng bên trong dường như là một nữ tử vận y phục rực rỡ, ngồi ngay ngắn, bốn phía liễn đều có hộ vệ trẻ tuổi, còn có vài nữ tử cầm theo các lẵng hoa, dân chúng hai bên đường thay nhau cho tiền vào trong lẵng, sau đó có được một nén nhanh, tay nắm quỳ xuống lại càng thành kính hơn.
Triệu Tiến buông lỏng tay, người nọ vội vàng định rời đi, Vương Triệu Tĩnh lấy ra một xâu tiền đồng đưa qua, người nọ rối rít cảm tạ, chân không ngừng nhắm hướng phía Thánh Cô chạy tới, bước chân quá nhanh còn tại trên mặt băng té ngã, làm cho bọn Triệu Tiến một phen không nhịn được cười.
Triệu Tiến nói với mọi người.
- Lên ngựa đi thôi, chớ để đội người chúng ta làm chướng mắt. Không ngờ đến Văn Hương Giáo ở bên này lại có thế lực lớn như vậy. Để an toàn mau rời khỏi đây, đoàn người ngựa chúng ta quá gây chú ý.
Tất cả mọi người đều lên tiếng vâng dạ, trở mình leo lên ngựa, Triệu Tiến giật dây cương thúc ngựa phi thẳng về phía trước, lúc đầu tránh gây đến chú ý nên cũng không đi quá nhanh.
Vương Triệu Tĩnh đi bên cạnh Triệu Tĩnh, thuận miệng nói chuyện phiếm.
- Đại ca, Trịnh Toàn có nói qua Văn Hương Giáo thích tìm những nử tử trẻ tuổi yếu đuối để giả làm Thánh Nữ, lấy sự tích là tiên nữ hạ phàm, lại cộng thêm mấy tay giỏi giảng kinh nói chuyện rất nhanh liền nắm được chỗ châu huyện làm người dân cung phụng món tiền lớn. Chỉ là không ngờ tại Lâm Thanh Châu giàu có và đông đúc như vậy cũng có, còn làm ra được danh tính lẫy lừng, không biết bọn chúng đã cào ra được bao nhiêu bạc rồi.
Đoàn người lúc này đi tuy rằng không nhanh nhưng trước sau cũng tản ra làm tốt sẵn sàng chiến đấu, Triệu Tiến cũng không quá khẩn trương, chỉ có điều thanh âm buồn bực, nói.
- Sơn Đông là gốc rễ của Văn Hương Giáo, rễ đã đâm sâu vào ba phủ phía đông, lại theo tam phủ phía tây thu nhận tín đồ, không ngừng tích chứa sức mạnh.
Vương Triệu Tĩnh cảm khái.
- Các triều đại sụp đổ cũng đều do các giáo phái cuối cùng tạo phản. Văn Hương Giáo này xem ra lại hướng theo con đường này đi, không biết đến khi nào thì phát động ra.
Triệu Tiến cười cười, mũ mềm trên đầu cũng đã nhiễm không ít sương, thanh âm hơi buồn bực, nói.
- Xem chừng còn muốn đến Từ Châu, đến lúc đó không tránh được va chạm.
Nói xong câu này, Triệu Tiến phất tay, ra hiệu đội ngũ đi nhanh hơn. Quay đầu lại thấy đã cách đám đông một khoảng xa, nhưng vẫn thấy thấp thoáng người bên trong liễn, Triệu Tiến đối với việc mới lạ vẫn là nổi lên chút hiếu kỳ, trong lòng lúc này có chút tiếc nuối, cảm thấy chưa có nhìn kỹ.
Nhưng tò mò thì tò mò, cái nào nặng cái nào nhẹ vẫn có thể cân nhắc rõ ràng, quay đầu nhìn lại mấy lần, sau đó một đội người ngựa dọc theo bờ Vận Hà cưỡi ngựa đi xa.
Mộc Thục Lan ngồi ngay ngắn trong liễn, khí trời rất lạnh, bốn phía đình chỉ có lụa mỏng che đậy, vì duy trì hình tượng của Thánh Cô nên y phục mặc cũng không được quá dày, do vậy mà mặc khá phong phanh. Tuy nhiên, Mộc Thục Lan cũng không cảm thấy lạnh vì quanh chỗ ngồi đều có bày sẵn những lò than đồng trắng. Trước khi lên đường chứa sẵn lửa than điều chỉnh một mức nóng nhất định, chỉ cần theo kế hoạch đi hết đoạn đường này sẽ vào đến nhà, cũng sẽ không còn thấy lạnh nữa.
Thậm chí, Mộc Thục Lan còn muốn cho lụa mỏng có chút khe hở, bằng không thật sự là khí nóng người bị nung. Khi mới bắt đầu, Mộc Thục Lan cũng rất khẩn trương, tuy nhiên chỉ làm vài lần, nàng đã đóng rất ung dung. Mộc Thục Lan biết khi nào thì nên duy trì nụ cười ôn hòa, lúc nào thì ngồi ngay ngắn, khi nào thì vén rèm lụa lên, đem dược liệu chưa bào chế của cửa hàng xướng thành thần dược rắc đi, thậm chí thỉnh thoảng còn kêu đội rước dừng lại, thu dụng kẻ cơ khổ.
Việc này làm thường xuyên không cảm thấy hiếm lạ thần dị phải nắm chắc nhịp nhàng, phía dưới là dáng vẻ cung phụng, kính hương như si như cuồng của dân chúng, như vậy dân chúng mới không tiếc tiền đi mua hương, mua phù.
Mùa này hằng năm, sẽ trước tết thượng nguyên hoa đăng đi dạo một vòng, thu hoạch dọc theo con đường này không chỉ là các tín đồ thành kính, mà còn có cả nhiều người bán hương bán phù, thu nhập có thể vượt qua cả một tháng bán hàng. Bởi vì có lần đi dạo này, mới thấy người giàu có ở Lâm Thanh Châu, thậm chí cả Liêu Thành và châu Cao Đường đều sẽ rất hào phóng, tiêu tiền quyên giúp, cống hiến. Có người là vì tiền đồ, có người thì là kèn cực hơn thua, phần tiền này càng là phải tranh giành cao thấp.
Nhưng Mộc Thục Lan rất rõ ràng, số bạc này đều được nhị bá tứ thúc chia ra, chính mình cũng chỉ lấy một ít. Hơn nữa, cộng thêm chu cấp hàng tháng của Lý tuần kiểm, nuôi dưỡng những bé trai, bé gái làm thuộc hạ này đó, nàng miễn cưỡng vẫn đủ dùng.
Mộc Thục Lan nhìn phía các hộ vệ thiếu niên xung quanh liễn, trên mặt không dấu nổi ý cười, tiền bạc tiêu ra tuy nhiều nhưng cũng đáng giá. Ngoài việc cứu người, chính mình cũng có người đáng tin cậy. Tại Lâm Thanh Châu, càng là người cùng tộc Mộc gia thì lại không được tín nhiệm.
Khi trước, lẽ ra không nên đi theo nhị bá, cắn môi cắn lưỡi khóc lóc ở lại Từ Châu, với bản tính của Tiểu Tiến ca ca nhất định sẽ làm chủ cho nàng, giữ nàng lại, nhưng hiện tại hết thảy đều đã muộn rồi.
Cô gái ngồi trong kiệu hít sâu, là trước đây Triệu Tiến dạy nàng cách này, sẽ giúp bình ổn tâm trạng, thật đúng là có tác dụng. Chính mình cũng có tâm phúc là những thiếu niên, thiếu nữ, nên cũng cần phải cư xử đúng mực, nghiêm túc. Những thiếu niên, thiếu nữ này không được rời khỏi chỗ nàng cư trú, chỉ được cùng nhau cử động. Nếu ra khỏi thành Lâm Thanh hoặc đi xa hơn thì Mộc gia sẽ ra tay hạ sát.
Nghĩ đến hai thiếu niên phái ra ngoài lúc trước, Mộc Thục Lan liền cảm thấy đau lòng, chỉ vì mình mà hai thiếu niên đó cam nguyện tìm chết. Hơn nữa, khi bị tra tấn dã man cũng chỉ nói là mình muốn về nhà, không muốn dính dáng ở đây. Nhưng Mộc Thục Lan vẫn là rất áy náy trong lòng, không bỏ xuống được. Hương chủ thay nàng nghe ngóng tin tức kia đã không dám xuất hiện nữa.
Trong tiếng cúng bái và tiếng trống chiêng bên trong làm Mộc Thục Lan rất nhanh định thần lại, cục diện trước mắt nhất định phải giữ vững, bằng không phiền toái sẽ càng lớn hơn.
Thấp thoáng nghe được tiếng vó ngựa vang lên đâu đó, ngồi trong liễn, Mộc Thục Lan theo phương hướng âm thanh phát ra, thấy ở bên kia bờ Vận Hà đang có đội người ngựa rời khỏi, người nào người nấy cũng đều đội mũ mềm, tay chân bọc kín ngay cả khuôn mặt cũng che phủ trong mũ mềm. Có lẽ là các khách thương ở bên ngoài đến. Mộc Thục Lan liếc mắt, sau đó nhanh chóng hồi phục tinh thần.
Đi dạo cả một ngày, lúc quay lại chỗ ở trời cũng tối, trong mình còn mang tâm tư lo lắng khác. Mộc Thục Lan lấy lại bình tĩnh, tự làm cho mình ngồi ngay ngắn một chút. Dù sao một năm cũng chỉ như vậy vài lần. Sau khi chỉnh lại tư thế ngồi, Mộc Thục Lan lại quay đầu nhìn theo phương hướng đội người ngựa rời khỏi. Trong cái tiết trời này ở Lâm Thanh châu xuất hiện một đội ngũ như vậy, đích xác không thường thấy được, mà người cầm đầu thân hình cao lớn, người bình thường không có được sức vóc như vậy.