Tửu trang này đã thành nơi đi lại quen thuộc của Cẩm y vệ ở Nam Kinh, Phùng Kỳ này thường xuyên tới đây cũng không lấy làm lạ. Có vài người hận không được ngày ngày ngâm cùng những vò rượu.
Lôi Tài tâm phục khẩu phục nói.
- Lê lão ca thật là mưu mẹo. Lần này đi Từ Châu, đại ca còn dặn dò riêng xuống. Bảo chúng ta đừng sợ tiêu tốn ngân lượng, đừng sợ giết chết người, nhất định phải điều tra rõ ràng bọn Đông Xưởng rốt cuộc muốn làm cái gì. Suốt đường đi đệ còn cân nhắc phải làm sao bây giờ, lão ca huynh đã lôi được người đến, thật sự rất tốt.
Vốn là Lôi Tài vẫn lo lắng Lê Đại Tân ở chỗ này ứng phó qua loa, lại không nghĩ rằng chính vào thời điểm mình đi bẩm báo với Triệu Tiến, Lê Đại Tân đã ở Nam Kinh lôi kéo Đông Xưởng Cẩm Y Vệ tới.
Mấy trăm lượng bạc là khoản tiêu tốn không nhỏ, nhưng đối với Triệu Tự Doanh mà nói, nhất là đại sự can hệ tới Cẩm Y Vệ, mấy trăm lượng bạc này thật ra cũng không nhiều.
Hơn nữa những người từng trải cũng dùng những thủ đoạn khác nhau. Phùng Kỳ kia tưởng rằng mình làm việc cho Văn Hương Giáo còn lưu lại bằng cớ trên tay Lê Đại Tân, nhưng không ngờ người điều khiển sau lưng là Triệu Tự Doanh.
Lê Đại Tân cười nói.
- Lôi gia quá khen. Sự tình này lúc mới bắt đầu thì khó, một khi đã cạy ra được một lỗ hổng, kế tiếp liền rất dễ dàng. Đông Xưởng đó bất quá chỉ là sai dịch, đều đem tiền để trong mắt, ham sống sợ chết.
Tuy nhiên sau khi nói xong câu đó, Lê Đại Tân lại trở nên nghiêm túc.
- Tuy nhiên, hiện tại chúng ta phải cẩn thận rồi. Nếu chẳng may Phùng Kỳ này là một tên ngoan cố, thật dám trở mặt cáo trạng, có lẽ sẽ phiền toái đến tửu trang này. Lôi gia cùng ta đều hiểu rõ tới lúc đó toàn bộ vứt xác ở nơi này cũng có khả năng. Nhưng chúng tiểu nhân bên dưới chưa chắc hiểu được.
Lôi Tài gật gật đầu, sau khi trầm mặc một lúc, trên mặt hiện lên một nụ cười lạnh, mở miệng nói.
- Đệ đã an bài người đi theo dõi sát sao Phùng gia. Đệ thật không tin tiểu tử Phùng gia này không màn đến mẹ và vợ của y.
Dương Hạo đại bại tại Liêu Đông, mặc dù không còn dính dáng quá nhiều với Triệu Tự Doanh, nhưng khiến Triệu Tiến và bọn huynh đệ có một loại cảm giác bức bách.
- Điều khẩn yếu nhất lúc này là tự mình cố gắng. Triệu Tự Doanh không thuận lợi mở rộng thêm, nhưng còn có đoàn luyện, còn có trang đinh, trang hộ trong các trang viên. Những người này cần phải được kiểm tra, đều phải bắt đầu luyện tập. Trước kia vô duyên vô cớ bắt họ luyện tập sẽ chuốc vào lòng người nghi kỵ. Hiện tại hãy lấy lí do biên thùy bất an, giặc Thát rình mò, muốn luyện mạnh mẽ tự bảo vệ mình.
Ở bên này cửa sông Thanh Giang, mệnh lệnh của Triệu Tự Doanh từng đạo phát ra. Triệu Tiến chào hỏi với người các nơi ở cửa sông Thanh Giang, nhất là bọn thương gia giàu có trong chợ lớn, bảo bọn họ mỗi một căn cửa hiệu nhận lãnh năm tên hoặc mười tên hộ vệ.
Lúc bắt đầu, các hộ thương nhân ở cửa sông Thanh Giang còn tưởng đây là thủ đoạn thu thuế lột da của Triệu Tự Doanh. Ai cũng biết, Triệu Tự Doanh đi tới nơi này chính là để buôn bán đứng đắn, nhưng chiếm cục diện lớn như vậy cũng nên làm một số việc hung hoành ngang ngược ngồi một chỗ thu tiền, bằng không tiêu hao bỏ ra cho hai vũ quán "luyện võ" với hơn một ngàn thanh niên cường tráng kia chẳng phải sẽ thâm hụt vốn hay sao.
Mọi người đều buôn bán lâu lắm, đương nhiên biết tính toán khôn khéo, cũng đoán ra được Triệu Tiến làm điều này có dụng ý gì. Mỗi nhà nhận lãnh hộ vệ, hộ vệ này khẳng định là không có, nhưng hao phí ăn ở, đi lại, còn có giá binh khí nuôi ngựa tiêu hao không ít. Tiêu hao phí tổn này đổi thành tiền tương đương với ngân lượng đút vào túi của Triệu Tự Doanh.
Tuy nói một nhà thêm năm mười người tốn không bao nhiêu bạc, nhưng cái mâm cửa sông Thanh Giang bao lớn, tổng hết lại cũng thành một con số lớn. Chỉ mới ước tính ban đầu là như vậy, về sau không biết sẽ còn dùng tới mưu mô gì.
Trong lòng rủa thầm là một chuyện, nhưng không có người nào dị nghị. Các nơi khác tại cửa sông Thanh Giang thì coi việc vơ vét sạch trơn mới là đúng đắn, lúc trước chỉ có làm ăn buôn bán mới là kỳ lạ. Mấy ngàn người kéo tới liền bị giết thành núi thây biển máu, nếu như chỉ là để làm ăn buôn bán thái bình, đúng là đầu óc đã hỏng mất rồi.
Nhưng cửa sông Thanh Giang bên này thủy chung không đoán được Triệu Tự Doanh muốn làm cái gì, lần này cũng giống như vây. Các nhà dựa theo chỉ bảo của Triệu Tự Doanh báo lên số hộ vệ mình cần, sau đó ở trong nha môn đăng kí vào sổ sách. Trước đây nha môn nào có quy củ này, sỡ dĩ hiện tại có như vậy vẫn là sắp xếp của Triệu Tự Doanh.
Huyện nha và phủ nha bên kia thật ra không thành vấn đề gì, đăng kí liền đăng kí. Mặc dù không phải là vương pháp định ra, nhưng thấy Triệu Tự Doanh bỏ ra chút tiền công vất vả, mọi người cũng liền nguyện ý chịu khó làm lụng bận rộn hơn một chút.
Sau khi từng nhà đăng ký xong, các nhà đều chỉ bảo phòng thu chi trù bị sẵn bạc, định bụng đến lúc đó nộp lên trước. Nhiều thương gia giàu có thậm chí còn sắm sẵn tiền tài và đồ đạc hậu hĩnh để đến lúc đó khao thưởng, ra vẻ mình cam tâm tình nguyện, thuận thế kéo thân tình gần hơn một chút.
Tuy nhiên sự tình giống như đến đây là chấm dứt rồi, Triệu Tự Doanh vốn rằng không nhắc tới tiêu phí, làm cho cả đám người không hiểu đầu cua tai nheo gì cả. Nhưng giảm bớt được một chút là chuyện tốt, cũng không có mấy người sẵn lòng nói ra.
Triệu Tiến ở cửa sông Thanh Giang, như vậy tín trát* và công văn vân vân của Từ Châu bên kia đều sẽ truyền qua bên này. Thư tín của Vương gia cũng như vậy. Cho dù Triệu Tự Doanh đã cấp riêng cho Vương Hữu Sơn ở kinh sư không ít người ngựa để đưa tin, nhưng trong khoảng mấy ngày này, tín trát Vương gia đưa đến Từ Châu không khỏi nhiều hơn, đến mức người ngựa đưa tin không đủ dùng.
(* thư được niêm phong cẩn mật)
Nhưng Triệu Tiến không hề cảm thấy phiền toái, bởi vì hiện tại lời lẽ trong tín trát gửi đến rất sâu rộng. Đại quân chinh Liêu của Dương Hạo thảm bại, điều này làm cho cả Đại Minh đều trở nên bàng hoàng, từ triều đình đến địa phương, từ trên xuống dưới đều bắt đầu nhanh chân, có kẻ là vì quân vụ nhưng cũng có kẻ thì đang tranh giành phe đảng.
- Tiểu đệ thi trượt, vị Tôn Truyền Đình Đại Châu Sơn Tây kia khảo trúng, tuy nhiên danh đề không cao, sẽ được đưa ra ngoài làm Tri huyện. Đúng rồi, vị Dư Trí Viễn mấy ngày nữa mới kia lần này cũng không trúng khảo.
Sau khi thi Hội, rất nhanh bảng vàng đề tên, tuy nhiên Vương Triệu Tĩnh vốn dĩ không màn tới, hoặc giả nói không muốn nhắc tới. Sau khi thi Hội kết thúc y lập tức lên đường về, đến hiện tại đã sắp ba tháng mới nói mình không trúng, Triệu Tiến lúc này cũng như vậy không có để ý.
Bạn đồng trang lứa trúng khảo, ở đằng sau đều có dính líu lợi dụng phe phái, hơn nữa tiến sĩ ở Đại Minh chính là dự khuyết do tầng quan liêu cao nhất. Giống như thi Hội và thi Đình trước tới nay, bọn tiến sĩ lúc này đây sau mười năm hai mươi năm nữa, sẽ chiếm cứ chức quan cao nhất trong quan trường Đại Minh, thống trị thiên hạ.