Triệu Tiến đứng ở nơi đó, mắt nhìn xuống tiểu đệ của mình. Lúc này đã mất mết kiên nhẫn, buồn bực nói.
- Đệ vội vàng hấp tấp chạy đến đây, nhưng bộ dạng hiện tại lại hèn mạt như vậy. Bọn gia đinh bên dưới nhìn thấy, còn tưởng ở Từ Châu đã xảy ra chuyện gì. Về sau đệ làm sao phục chúng, còn không mau đứng lên.
Nói tới cuối cùng gần như là quát lên, thân hình Vương Triệu Tĩnh khẽ chấn động, bả vai lại thêm phần run rẩy. Thấy thế chân mày Triệu Tiến liền nhíu lại, một tay túm lấy bờ vai của Triệu Tĩnh, ngay sau đó liền kéo y từ trên mặt đất đứng lên, ra sức lay một cái, sau đó phẫn nộ quát lớn.
- Đệ ngất rồi sao?
Một cái lay này, một tiếng quát này, thân thể Vương Triệu Tĩnh ngừng run rẩy, chỉ có hai tay bụm mặt không chịu buông, ở nơi đó cổ họng khàn đặc nói.
- Đại ca, dung thứ tiểu đệ yên tĩnh một chút.
Cũng chỉ trong mấy hơi thở, Vương Triệu Tĩnh không còn bụm mặt nữa, từ ánh sáng của cây đuốc chập chờn bất định, nhìn ra được vành mắt của y có chút đỏ lên, khẳng định vừa rồi mới chảy nước mắt.
Không hiểu sao Vương Triệu Tĩnh lại nói.
- Đại ca, lần này tiểu đệ không trúng khảo, về sau sẽ không bao giờ đi thi nữa.
Sau khi nói xong câu này, Vương Triệu Tĩnh cười tự giễu, so với vừa rồi vẻ mặt thoải mái không ít, Triệu Tiến nhìn chằm chằm Vương Triệu Tĩnh nói.
- Trong lòng đệ vẫn là có thứ chưa bỏ xuống được
Vương Triệu Tĩnh day day hai bên má nói.
- Buông xuống, sớm đã để xuống rồi, chỉ là những lúc một mình không biết phải làm như thế nào cho phải.
Triệu Tiến gật đầu, xoay người định đi ra phía ngoài, còn chưa bước, Vương Triệu Tĩnh phía sau đã mở miệng hỏi.
- Đại ca, chúng ta làm sao bây giờ.
Triệu Tiến ngắn gọn trả lời.
- Làm sao bây giờ, cứ như trước mà làm thôi, chúng ta cứ đi từng bước bước một, không cần phải để ý tới gió mây biến đổi ở bên ngoài làm gì.
Vương Triệu Tĩnh rầu rĩ gật đầu, đi theo Triệu Tiến ra bên ngoài, hạ giọng nói nhỏ.
- Vừa rồi đã khiến đại ca phải chê cười, tiểu đệ trong lúc nhất thời gây loạn quá chừng mực, lần này phải cùng đại ca đi đến cửa sông Thanh Giang bên kia.
Triệu Triến không mấy vui vẻ nói một câu.
- Đệ chính là làm cho người ta chê cười.
Sau khi phát tiết tâm tình, người sẽ rất nhanh tỉnh táo lại, trên mặt Vương Triệu Tĩnh không nhìn ra được chút dấu vết nào, vốn dĩ nhìn không ra được thất thố vừa rồi. Lúc sắp ra khỏi sân, Vương Triệu Tĩnh bước nhanh vài bước, thấp giọng hỏi Triệu Tiến.
- Đại ca, chẳng lẽ những chuyện này huynh cũng đã suy đoán ra từ trước rồi sao?
Triệu Tiến thận trọng trả lời.
- Có gì đáng ngạc nhiên sao? Nhìn ra được cũng không chỉ một mình ta.
Đích xác như thế, không người nào có kỳ vọng với Dương Hạo xuất quân Liêu Đông, cùng lắm cảm thấy bại nhiều thắng ít, Tôn Truyền Đình cũng phán đoán như vậy, chỉ chẳng qua không có người nào nghĩ tới sẽ bại nhanh như thế.
Thật ra Triệu Tiến cũng vẫn muốn biết kết cuộc, Dương Hạo thống lĩnh đại quân hơn mười vạn ra Liêu Đông, thắng bại như thế nào, hoặc giả nói thất bại sẽ thất bại như thế nào, sẽ là rút lui về sau tạo thế giằng co, hay là bị tổn thất nghiêm trọng sau đó rút lui, cũng có lẽ là đánh diệt từng trận, mỗi một kết cuộc đưa ra đều không có cùng ý nghĩa.
Kết cuộc bại hoàn toàn như bây giờ khiến cho đích nhắm tới của Triệu Tiến càng thêm rõ ràng, cũng đẻ cho hắn càng biết rõ bước tiếp theo nên làm như thế nào.
Lúc này Vương Triệu Tĩnh dường như cũng đã bình tĩnh trở lại, đi theo ở phía sau Triệu Tiến nói.
- Đại ca, đại bại lần này sẽ khiến cho việc trưng thu thêm quân lương không còn bất kỳ đường lui nào. Trên dưới Triều đình tất nhiên toàn lực thi hành. Bên trong đó, cơ hội của chúng ta rất lớn.
Bọn gia đinh ở trong sân đang lúc sửa soạn nghỉ ngơi và thay phiên trực gác đều có vẻ kỳ quái. Mới vừa rồi tam gia Vương Triệu Tĩnh hồn bay phách lạc đuổi đến đây, nhưng hiện tại hình như đã bình tĩnh lại, cũng không biết đã xảy ra chuyện rắc rối gì.
Phần lớn mọi người cũng biết chuyện gì không nên hỏi thăm thì không cần phải hỏi thăm, bất quá cũng có kẻ tò mò dò hỏi, câu trả lời có được đều là sau khi tam gia có được thư nhà thì triệu tập đội nhân mã xông ra ngoài, cũng không biết có việc gấp gì.
Vừa nghe xong, mọi người cũng không để tâm, chuyện kia đến tám chín phần mười là đại sự ở kinh thành, chuyện này không có một chút dính dáng tới những người phía dưới, để ý đến chúng làm gì.
Ngày hôm sau lúc khởi hành, Ngưu Kim Bảo vẫn như trước ở đằng sau đội ngũ, có điều ở bên cạnh y lúc này có thêm rất nhiều người. Trước khi chưa điều tra rõ thân phận một người võ nghệ cao cường như thế cũng không nên ở cách quá gần Triệu Tiến.
Đừng nhìn lúc báo tin tâm tình hoảng loạn, ngay ngày hôm sau lên đường Vương Triệu Tĩnh đã hoàn toàn khôi phục dáng vẻ bình thường, thậm chí còn cùng với Triệu Tiến chuyện trò vui vẻ, khả năng là để che dấu thất thố của tối hôm qua cho nên hôm nay phải tỏ ra hết sức bình thường.
Bất quá chuyện đã nói qua cũng đã suy ngẫm cặn kẽ, triều đình trưng thu thêm quân lương, trong thiên hạ lòng người bàng hoàng, dĩ nhiên dân chúng sẽ có hàng loạt người bị phá sản. Làm sao lợi dụng cơn sóng gió này để chiêu mộ thêm sức người, làm sao trong lúc đó mưu đoạt được sản nghiệp, thu được của cải phi nghĩa, làm cho Triệu Tự Doanh thêm lớn mạnh, lần này sẽ là một cơ hội tốt.
Người khác không có cảm giác gì, tam gia vốn chính là kẻ mưu trí của Tiến gia, bày mưu tính kế là chuyện hợp tình hợp lý. Có điều, Triệu Tiến lại có một trực giác khác, đêm qua sau khi hoảng loạn, Vương Triệu Tĩnh cuối cùng đã hoàn toàn chiếm được Triệu Tự Doanh, nhưng không hề có ý gì khác.
Có lẽ sau khi nghe được tin đại quân của Dương Hạo chinh phạt Kiến Châu thất bại, Vương triệu Tĩnh đã biết mình nên làm như thế nào, sở dĩ hoảng hốt như vậy, có lẽ là phát tiết sau khi suy sụp.
Triệu Tiến rất thấu hiểu nói.
- Chúng ta không thiếu ngân lượng. Một vùng cửa sông Thanh Giang này cũng đủ trù bị cho chống đỡ chi dùng của Triệu Tự Doanh. Trang viên các nơi cộng thêm cống nộp trên các vùng đất đó, lương thực cũng không thiếu. Nếu không thiếu cái gì, chúng ta không nên suy ngẫm cách nào để vơ vét làm giàu bên trong. Không có lòng người, làm chuyện gì cũng vô dụng.
Hắn nói rất thẳng thừng, sau đêm qua, có tầng giấy cửa sổ bị hoàn toàn phá nát rồi.
Vương triệu Tĩnh ở trên ngựa cười cười, chỉ nói.
- Nếu chỉ một vùng Từ Châu không giao quân lương. Quan trên còn ứng phó cho qua được. Nếu như Từ Châu cộng thêm phương viên xung quanh cũng không giao, chỉ sợ khó mà ứng khó được.
Triệu Tiến không trả lời, chỉ cười sau đó hỏi một câu.
- Đệ cảm thấy sau khi trưng thu quân lương, thiên hạ sẽ như thế nào?
Vương Triệu Tĩnh hơi chút suy ngẫm sau đó mới trả lời.
- Nhất định sẽ đại loạn, áp bức bóc lột thậm tệ như vậy. Vốn dĩ dân chúng không sống nổi. Chớ đừng nói chi là khắp chốn ngày này sang ngày khác.
Triệu Tiến cười nói.
- Nếu xảy ra loạn, triều đình nhất định phải phái người đi dẹp loạn. Vậy thì có sao, nhất định triều đình sẽ không có tâm tư mà đi để ý đến chúng ta.
Vương Triệu tĩnh cũng rất nghiêm túc.
- Đại ca, mọi việc không chắc chắn sẽ xảy ra như thế. Chuyện đời thay đổi khó lường, chúng ta phải trù tính thật kĩ mới được.
Triệu tiến vẫn là lý luận theo cách cũ.
- Đệ nói cũng đúng, nhưng mặc kệ bên ngoài thay đổi như thế nào, chỉ cần Triệu Tự Doanh chúng ta không thay đổi, chỉ cần giữ của cải lúc này, chỉ cần đám huynh đệ chúng ta thường xuyên luyện binh, gia đinh không buông thả. Vậy thì không cần lo lắng biến hóa bên ngoài. Bản thân chúng ta mạnh rồi, không phải chúng ta phải nhìn bên ngoài mà là bên ngoài phải nhìn chúng ta.
Vương Triệu Tĩnh cười cười, y hỏi một đằng, trả lời một nẻo, chỉ nói.
- Đại ca, rốt cuộc chúng ta muốn làm cái gì?
Triệu Tiến không có trả lời, chỉ quay đầu nhìn y một cái, Vương triệu tĩnh tự hỏi tự đáp cười nói.
- Không vội, chậm rãi làm là được.
Sau khi đến cửa sông Thanh Gang, không đợi Triệu Tiến đi mời người thì đã có bọn thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang tìm tới tận cửa rồi. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, các nhà đều điều nô bộc đầy tớ đến doanh trại Triệu Tự Doanh trông chừng, vừa có tin tức gì phải lập tức trở về báo lại, hiển nhiên biết được hướng đi của Triệu Tiến đầu tiên.
Bọn họ tìm đến Triệu Tiến cũng cùng thương lượng một chuyện. Mở rộng chợ lớn Thanh Giang thêm lớn mạnh. Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, ai nấy đều bị năng lực sinh sôi của cải của chợ lớn này chấn động rồi. Hiện giờ vùng đất này đều giống như chạy châu báu, nếu như làm được lớn hơn nữa sẽ như thế nào. Chỗ cửa sông Thanh Giang dựa vào Vận Hà lại không chỉ một nơi này.
Câu trả lời của Triệu Tiến cũng rất đơn giản.
- Không cho phép.
Tất cả chỉ được tiến hành ở trong chợ lớn Thanh Giang, không cho phép mở cục diện khác.
Tào vận là mạch sống của thiên hạ, cửa sông Thanh Giang trung tâm của tào vận. Lấy vận mệnh của Đại Minh ra mà nói, nói cửa sông Thanh Giang là trung tâm kinh tế của thiên hạ cũng không quá đáng. Hàng hóa ở khắp nam bắc đều phải thông qua các con đường thủy, đường bộ tập trung hết ở nơi này, sau đó lại chia nhỏ ra buôn bán, đi qua khắp nơi trong thiên hạ. Cục diện lớn như vậy, tập hợp hàng hóa của cải lớn như vậy, chính vì vậy một chợ lớn Thanh Giang không chứa hết được, mở thêm nữa cũng là ngày thu vào từng đấu vàng.