Hộ dân ở xung quanh võ quán Vân Sơn không nhiều lắm, ba con đường kia đã không có người ở, các nhà ở ngoài xa hơn sớm đã được dặn dò, buổi tối dù có bất kỳ tiếng động gì cũng không được ra ngoài xem, cẩn thận họa sát thân. Nghe được tiếng chém giết rung trời ấy, dù không có dặn dò trước đi nữa thì cũng không có ai dám thò đầu ra nhìn, mọi người cũng không dám mạo hiểm. Động tĩnh chém giết như thế này ra ngoài là muốn chiêu họa lên người sao?
Tuy nhiên tiếng kêu la này cũng ngắn ngủi, lúc bắt đầu thật khiến cho người ta kinh hoàng nhưng rất nhanh liền ngưng lại, cũng không lâu sau liền nghe thấy tiếng chân rầm vang, giống như là đại đội kỵ mã đang hướng tới cửa sông Thanh Giang phồn hoa mà đi tới vậy.
Từ ngoài vào trong, càng vào thì hộ gia đình càng đông đúc, lúc này đêm khuya vắng người, đại đội kỵ mã lao nhanh, tiếng chân như sấm, thanh âm truyền đi vô cùng xa, chó canh cửa của từng nhà kêu điên cuồng, người dân hai bên đường châm đèn lên, thận trọng đi ra khỏi phòng, ghé trên khe cửa nhìn xung quanh bên ngoài.
Khi bọn họ nhìn ra ngoài thì đội nhân mã kia đã đi xa, mấy người lớn gan ra khỏi sân thì nhìn thấy bó đuốc của đội nhân mã đang đi về hướng đông.
- Người Từ Châu lại muốn làm cái gì?
- Chẳng lẽ là đã tìm được mầm họa gì rồi, có mấy kẻ khốn kiếp hẳn phải được dạy bảo tốt một chút.
Nếu như là mấy ngày trước, nhìn thấy đại đội nhân mã thừa lúc ban đêm di chuyển, mọi người không những đoán được là Triệu tự Doanh mà còn sẽ lầm bầm rủa xả rằng Triệu Tự Doanh coi trời bằng vung, mọi rợ Từ Châu tới cửa sông Thanh Giang hoành hành ngang ngược. Nhưng sau khi có chuyện của Ngưu Thắng Kiệt kia, mọi người theo đó đối đãi với Triệu Tự Doanh và đám người Từ Châu như người một nhà, cảm thấy suốt đêm làm việc như vậy nhất định là vì mọi người mà làm rồi.
Cứ như vậy đánh thức không biết bao nhiêu bách tính, đi tới trước cửa một cửa tiệm, cửa tiệm chẳng qua chỉ là một trạch viện ba gian, cửa tiệm sát đường, phía sau là kho hàng và chỗ ở của chưởng quầy và bọn tiểu nhị, buôn bán trăm loại hàng hóa lẫn lộn.
Căn tiệm cách Vận Hà chừng mấy trăm bước, theo tính toán khoảng cách này thì căn tiệm cũng vô cùng tầm thường. Cửa tiệm như vậy ở trên đất cửa sông Thanh Giang, không tới một ngàn cũng có tám trăm, nhưng đêm nay thấy có chút kỳ lạ, cửa tiệm khác sớm đã đóng cửa không buôn bán, nhưng căn tiệm này còn chưa ngủ. Trước cửa tiệm còn treo đèn lồng, còn có hai người ló đầu ra ngoài nhìn dáo dác xung quanh, vừa nhìn vừa hi ha nói cười, nghe tiếng vó ngựa ầm vang từ xa, đều phải sửng sốt trên đất sông Thanh Giang, âm thanh như thế đúng là hiếm thấy.
Nhìn thấy đại đội kỵ mã xuất hiện ở đầu phố, nhanh chóng tiến đến gần, hai người không có động đậy, bọn họ cũng không biết là đối phương cõ phải đi về hướng cửa tiệm nhà mình hay không. Đến gần mới biết không bình thường, lúc vội vàng muốn trở vào sân thì cũng đã chậm, người ở dưới đèn lồng trước cửa, đích ngắm thực sự quá dễ bắn trúng, nghe tiếng mũi tên xé gió, hai người trúng tên kêu thảm lên rồi ngã quỵ xuống, người nằm ở ngay trước cửa, ngay cả cửa cũng không có cách nào đóng lại được.
Trong sân có tiếng kinh hô lên, nhưng nhìn thấy mũi tên trên thân đồng bọn, ai cũng không dám bước ra trước, dỏng tai nghe một đám bên ngoài hò hét xuống ngựa, khác với bao vây tiêu diệt đám giặc tập kích ban đêm đều là gia đinh, tràng diện như vậy, thì chỉ hán tử giang hồ đội Nội Vệ ra mặt thôi.
- Chúng ta không lên bàn tiệc được thì chỉ đành làm mấy việc vụn vặt thôi.
Có người cười tự giễu nói, cầm vũ khí ùa vào căn tiệm này.
Trong cửa tiệm chỉ có mười mấy người, đã trễ như vậy, từ chưởng quầy đến tiểu nhị không có một ai ngủ, đều quần áo gọn gàng ngồi tụ trước ngọn đèn, nhìn thấy đội nội vệ binh Triệu Tự Doanh đi vào, cử chỉ của chưởng quỹ cùng tiểu nhị không giống như những người bình thường. Tuy nói là mặt mũi trắng bệch, trên người run rẩy, nhưng không có bị dọa ngã, vài người ngược lại còn rút binh khí ra.
Chém giết cả một đêm, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh đều không thu tay lại được, nhìn thấy đối phương còn dám động thủ, ngay lập tức đồng loạt xông lên. Sau khi bị ba phác đao chém bay ba người, những người khác đều ngoan ngoãn bó tay chịu trói, càng là hạng người lăn lộn giữa chốn giang hồ lục Lâm, càng biết rõ người nào không nên đắc tội.
Lục soát căn tiệm này sơ sịa, mấy người đối phó một người, bắt đầu dụng hình tra hỏi, các loại thủ đoạn dùng ra hết. Người trong tiệm rất nhanh đã không chịu nổi, gào khóc thảm thiết vài tiếng liền có cái gì cũng nói ra, người của đội Nội Vệ tay chân lanh lẹ, trói chặt từng người trong cửa tiệm, để năm người ở lại trong coi, những người khác lên ngựa, men theo Vận Hà nhắm hướng bờ biển đi tới.
Ven bờ Vận Hà vào ban ngày thì phồn hoa náo nhiệt, lúc này lại an tĩnh vô cùng, tuy nhiên bên này an tĩnh khác với bên trong thành, vẫn có tiếng vài người di chuyển như trước, trên bờ cảnh tối như bưng, nhưng trên mặt sông lại sáng rực, không ít thuyền bè treo lồng đèn ở đầu thuyền và đuôi thuyền, đề phòng đụng vào nhau.
Bên này người không ngủ so với chỗ khác cũng nhiều, nghe tiếng vó ngựa vang vọng, không ít người từ trong phòng ló đầu ra ngoài nhìn, vẻ mặt cũng không sợ sệt gì, liếc nhìn thấy không can hệ đến nhà mình liền rụt trở vào.
Cưỡi ngựa ở chỗ này không dễ dàng tí nào, bọn hán tử giang hồ đội Nội Vệ đồng loạt xuống ngựa, có người quen thuộc đường đi lối lại liền tìm được một lều gỗ trên bờ, ở bên ngoài chỉ nghe được tiếng người ở bên trong ồn ào. Bên trong la lối om sòm, có vẻ những người ở bên trong đang lúc đánh bạc cao hứng, người quen thuộc đường lối kia liền đi thẳng vào, không bao lâu sau lại thấy đi ra, nhưng hô vài người ăn mặc như thủy đinh ra ngoài, tụ họp cùng mấy người dẫn đầu đội Nội Vệ, mọi người thấp giọng nói, bên này đưa ra một thỏi bạc.
Người thương lượng phát lời thề thốt.
- Bắt một người hai lượng bạc, thuyền và đồ đạc trên thuyền thuộc về các ngươi, vụ án này Tiến gia nhà ta ôm lấy, lời của Tiến gia nói ra nhất định sẽ làm.
“Lời của Tiến gia”, bốn chữ này rất có trọng lượng, người tào đinh kia cân nhắc thỏi bạc trong tay, sau gật đầu một cái, xoay người vào phòng, không lâu lắm, trong phòng liền có mười mấy người bị kích động.
Mười mấy người tào đinh vận binh này đi dọc đường không hề nhàn rỗi, không ngừng ra ra vào vào trong phòng ở bến tàu, còn có người quay về hướng trên bờ hô to, có người trong phòng đi ra. Không bao lâu sau lại có năm mươi mấy người, hơn nữa đều cầm trong tay các loại binh khí, đao búa côn gỗ thậm chí còn có cả móc câu, cứ như vậy mà đi hướng bờ biển.
Lại đi về phía trước một đoạn, cây đuốc của đội nhân mã Triệu Tự Doanh giơ lên hầu hết đều đã tắt, chỉ cò hai cái đèn lồng dẫn đường phía trước, chuyện trò với nhau cũng ít rồi. Một đám người an tĩnh đi về phía trước, cũng không có ai cảm thấy kỳ lạ. Ven bờ Vận Hà, buổi tối chất dỡ hàng cũng là bình thường, hàng hóa không tiện lấy ra vào ban ngày kia thường phải chọn lúc đêm để làm, chỉ cần quan phủ không để ý, thế lực trên tào vận lo lót đầy đủ, cái kia cũng sẽ không có chuyện gì rắc rối.
Mọi người cứ trầm lặng như vậy mà đi một đoạn, mấy tên tào đinh dẫn đường thì thầm với nhau vài câu, chỉ về phía trước. Phía trước có ba chiến thuyền, khoảng hai trăm ghe đang cặp bờ, nương ngọn đèn trong đêm để nhìn sang, bộ dạng có vẻ rất cũ kỹ, còn thấy được người đang ngủ gật ở mũi thuyền.
Tào đinh kia chỉ một ngón tay, người mang móc câu lập tức tiến lên, gào to vài tiếng, vứt thẳng cái móc câu ra ngoài, ở cạnh bờ đi tới tuy xa vài bước, cũng thật dễ dàng, móc câu lập tức móc cứng ở ép thuyền.
Động tĩnh này lập tức khiến người trên thuyền choàng tỉnh dậy, nhưng cục diện trước mắt thế này, tỉnh dậy cũng vô dụng, đám tào đinh vận binh trên bờ kia quát một tiếng đã xông lên thuyền rồi.
Trên mặt nước tuy yên tĩnh nhưng cũng có dao động, ở trên thuyền dùng binh khí chép giết rất là khác với trên bộ, nhưng những thủy đinh vận binh này khi cả ngày ở trên nước tất nhiên cũng vô cùng quen thuộc, mặc dù chém giết võ nghệ không giỏi, nhưng trên thuyền cũng không có nhiều người, lấy ít đánh nhiều, lại là lúc đang buồn ngủ thì bị người xông lên đánh, cũng chỉ nghiêng hẳn về một phía rồi.
Sau một hồi hỗn loạn, không ít người trên thuyền khác sang đây xem, lại bị bọn tào đinh quát trở về, báo ra tên họ bọn cai đầu, mọi người liền biết không nên quản không cần lo rồi.
Mười mấy người bị trói gô đưa lên bờ, đầu mục đội Nội Vệ cười hì hì rồi phát bạc cho, hai bên chào hỏi một tiếng rồi cứ như vậy mà dẫn người đi.
Nhìn đội nhân mã Triệu Tự Doanh nghêng ngang rời đi, mấy người tào đinh một bên cân nhắc phân ngân lượng thế nào, một bên lo sợ bất an, thấp giọng nói.
- Thủ đoạn của Triệu Tự Doanh này đúng là quá tàn nhẫn, vừa động thủ liền diệt tận gốc, sau này ít dây vào chúng thì tốt hơn.
Một đám người đội Nội Vệ này không mang những người bắt được trên sông kia về võ quán Vân Sơn mà đưa thẳng đến cửa tiệm trên phố kia, sau khi đóng cửa thì bắt đầu tra khảo.
Cả đêm đó trong nhà xảy ra chuyện gì, những người khác cũng không biết, nhưng khi một đêm lo sợ không ngủ được, ngủ không bị đánh thức thì cũng là gặp ác mộng, cứ như thế mãi cho đến hừng đông hôm sau thành Sơn Dương phủ Hoài An vừa mở cổng ra, đã nhìn thấy có khoái mã vội vã vào thành.