Một chỗ có tình cảnh như trên không có là gì, Trịnh Toàn cũng không để ý, y biết rõ Triệu Tiến không muốn để cho Văn Hương Giáo Từ Châu náo nhiệt như thế, lười biếng tới quản bảo tản đi là tốt nhất. Nhưng mấy chỗ có cùng một kiểu như thế thì không được rồi, trên đời nào có chuyện trùng hợp như vậy. Nói tiếp giáo chúng tin vào giáo phái này rất nhiều người cũng không phải vì thần Phật, tất cả ở lâu cùng nhau, giúp đỡ lẫn nhau thậm chí chính là thói quen, nào có đột nhiên cả một đống người không tin như thế.
Rất dễ dàng đã điều tra ra được nguyên do, có người khác sang đây truyền giáo rồi, thậm chí còn tự mình cầm cho một số ân huệ chỗ tốt trước, vừa có được kha khá hiển nhiên lôi kéo người tới.
Trịnh Toàn và người đội Nội Vệ bên cạnh cùng hợp lại tính, phái tai mắt ẩn núp kéo sang rất nhanh đã có được tin tức. Bên có tự xưng là chính đạo chính tông, chịu sai phái của giáo chủ tổng đà tới nơi này dìu đỡ môn giáo, không để cho mọi người rơi vào trong tà môn ma đạo. Còn nói cái gì Sơn Tây động đất, Liêu Đông binh tai chính là ứng trên người Triệu Tiến, tên yêu vật Triệu Tiến này sắp tới sẽ bị Thiên Lôi đánh chết vân vân...
- Tiếp tục tra xét kỹ càng. Chỗ Phong huyện và Bái huyện có mười mấy thôn trang và làng trại đều tham dự vào bên trong đó. Thậm chí còn có người nhà thân sĩ tú tài vân vân. Những truyền kinh pháp sư Văn Hương Giáo kia đã nhận được che chở của bọn chúng, hơn nữa chắc đã tụ họp được một số người. Các nơi đoàn luyện Từ Châu cũng có hồi báo, nói là thường xuyên có người lén lén lút lút đi sang theo dõi.
- Vùng đất giữa Đơn huyện Sơn Đông và huyện Ngư Đài có mấy cái thôn trang. Dân chúng nạn dân các nơi Sơn Đông chạy nạn sang đất sẽ được thu nạp thẳng tới thôn trang kia. Những nhà giàu nuôi Văn Hương Giáo kia sẽ đưa con cháu đi trông coi nơi đó. Còn ở nơi đó mua người làm nô bộc.
Trịnh Toàn bên đó nói xong, Lôi Tài ngồi tại chỗ không nhanh không chậm nói thêm vào.
Bên đó Lôi Tài vừa nói xong, Cát Hương đã phẫn nộ đứng dậy.
- Đám khốn kiếp này, ngày đó nếu không có đại ca dẫn chúng đệ đi đánh chết đi sống lại, bọn chúng sớm đã bị lưu tặc biến thành cửa nát nhà tan rồi. Chẳng lẽ bọn chúng không biết đám lưu tặc kia là người Văn Hương Giáo xúi giục sao? Hiện giờ không ngờ thông đồng lại với nhau, còn muốn đối phó chúng ta.
Không riêng gì Cát Hương nóng giận, sắc mặt của Vương Triệu Tĩnh cũng khó coi, cố giữ bình tĩnh nói.
- Cực kỳ ngu xuẩn, to gan lớn mật, hạng người vong ân phụ nghĩa đó không biết mình đang làm cái gì sao?
- Đại ca, phải chọ bọn chúng một giáo huấn đích đáng. Chúng ta quá tốt với chúng rồi.
Trong giọng điệu của Đổng Băng Phong cũng mang theo lửa giận.
Triệu Tiến cười lạnh một tiếng đứng dậy nói.
- Bọn chúng thật sẽ không cảm thấy chúng ta tốt đối với chúng cũng sẽ không cảm thấy chúng ta có ơn với chúng. Đệ biết tại sao muốn dẫn người Văn Hương Giáo tiến vào không?
Không đợi mọi người trả lời, Triệu Tiến tự mình nói ra trước.
- Là bởi vì sau khi chúng ta đánh hạ cửa sông Thanh Giang, không có chia chỗ tốt cho bọn chúng. Sở dĩ trước giờ hết thảy đều không ghi nhớ, chỉ cảm thấy chúng ta có thù với chúng, cho nên cảm thấy không cần phải nghe theo cai quản của Triệu Tự Doanh chúng ta, muốn dẫn Văn Hương Giáo vào gây thêm chút nhiễu loạn. Có lẽ còn có người chắc mẩm cái gì đuổi hổ nuốt sói, cái gì hai hổ tranh chấp, ở giữa đắc lợi.
Triệu Tiến nói rất tường tận rõ ràng, lại khiến cho cơn tức của bọn huynh đệ dâng trào. Cát Hương giận quá hóa cười, quyền trái đập vào chưởng phải một cái cười lạnh nói.
- Đại ca, nếu như chính bọn chúng đã không biết tốt xấu, vậy hãy để cho tiểu đệ dẫn người đi một chuyến. Để cho bọn chúng hiểu rõ hiện giờ Từ Châu ai làm chủ.
Triệu Tiến khoát tay từ chối xướng nghị của Cát Hương.
- Triệu Tự Doanh ra mặt làm cái gì. Chẳng lẽ khiến cho người ngoài nói chúng ta không bảo hộ bình yên cho quê nhà được ngược lại gây họa cho bà con sao?
Tất cả đều phải sửng sốt.
Triệu Tiến khóe miệng kéo ra một nét cười, giữ nguyên như thế thản nhiên nói.
- Bảo Vân Sơn Tự đi quan phủ cáo trạng. Sau đó bảo châu nha sắp xếp người đi bắt lấy. Phàm là kẻ dính líu tới nơi đó hết thảy soát nhà. Tất cả người nhà, đất đai, sản nghiệp đều phải sung công bán ra. Bổ khoái, sai dịch trong quan phủ nếu như người không đủ, thì bảo cho đoàn luyện Từ Châu giúp đỡ. Về phần thôn trang chỗ Sơn Đông, huynh và Đại Hương đi một chuyến. Lần này chỉ dẫn một liên, còn lại bảo đội học đinh đi theo.
Tết trung thu vừa qua khỏi, Phong huyện và Bái huyện phía bắc Từ Châu phá được ổ cướp. Từ Bổ khoái nha môn tri châu mang theo đại đội "sai dịch" kéo thẳng tới bắt giữ yếu phạm. Có kẻ chứa chấp tín đồ tà giáo, có kẻ lòng mang ý đồ mưu phản. Các chứng cớ vô cùng xác thật. Triều đình Đại Minh đối với án kiện dính dáng tới giáo phái đều theo dõi rất chặt chẽ, cộng thêm Từ Châu bên này từng bị lưu dân vây công, đều có đủ lý do xử trí nghiêm khắc với kẻ dính dáng tới giáo phái.
Mặc dù không có những lý do này, Triệu tiến phát lời ra, Hình phong bên đó cũng sẽ xem thành đại án đứng đầu tới làm. Từ chẳng có việc gì không đầu dây mối nhợ vu cáo ra tội trạng còn được, huống chi đích thật là nhân chứng, vật chứng đều đủ.
Bọn thổ hào nhà giàu dính líu tới vốn dĩ không ngờ rằng có ngày này, cũng có kẻ muốn động thủ liều mạng, nhưng sao mà chống đỡ được đoàn luyện Từ Châu như lang như hổ. Còn có người muốn chống chế hối lộ, nhưng bọn Bổ khoái, Lại mục sao dám buông tay. Người Triệu Tự Doanh phái tới theo dõi rất chặt chẽ. Lại nói lần này soát nhà cầm lấy bán ra, tuy rằng người mua cuối cùng cũng chỉ có Triệu Tự Doanh nhưng chỗ tốt bán ra lại là lời lãi mọi người đều có phần, chiếu cố buông tay cũng bằng với chỗ tốt của mọi người không có, tất nhiên không cho phép.
Các Hương đầu Văn Hương Giáo vừa mới bắt đầu gầy dựng lên lần nữa lại bị quét sạch hoàn toàn, Triệu Tự Doanh rất là rộng rãi ra mức thưởng. Kẻ mật báo, kẻ bắt giữ giáo đồ đều có ban thưởng cao thấp khác nhau. Một đòn này đã cổ vũ đám bá tánh không dính tới chuyện này, vài con cá lọt lướt cũng chính bởi vậy bị bắt.
Cũng có người tìm mối này đắp mối nọ tìm tới chỗ Triệu Tiến. Hắn không có ra mặt. Vương Triệu Tĩnh cho câu trả lời rất lễ độ cũng rất cứng rắn.
- Chuyện lần này là quan phủ phá án chẳng có dính gì với Triệu Tự Doanh. Triệu Tự Doanh không có gì xin mọi người thứ lỗi. Cũng không biết mọi người tại sao muốn làm chuyện lén lút này.
Nói tới chỗ này, người thông minh đã biết rõ không cách nào cầu xin rồi. Huống chi còn có người giang hồ lệ thuộc Triệu Tự Doanh tung ra tin đồn. Tiến gia lần này từ bi dùng quan sai, lần tới ai còn không có mắt vậy chính là Triệu Tự Doanh đích thân tới động thủ. Lần này chỉ là kẻ cầm đầu bị xử phạt nặng, đợi lần tới Triệu Tự Doanh ra tay, kết cục của Hà Vĩ Viễn tất cả khẳng định còn nhớ rõ.
Ngay lúc khắp chốn Từ Châu loạn thành một cục, nơm nớp lo sợ, Triệu Tiến đã dẫn đội ngũ rời khỏi địa phận Nam Trực Lệ, tiến vào bên trong đất Sơn Đông.