Rõ ràng triệu Tiến cũng suy ngẫm rất rõ ràng. Mở thêm một chỗ chợ mới, đám thương gia giàu có này tất nhiên rất muốn đàm phán hạn mức lần nữa, chắn chắn lúc ấy sẽ không cam tâm để cho Triệu Tiến nắm lấy gốc rễ trong tay.
Hơn nữa cho dù Triệu Tự Doanh có dùng vũ lực chế phục, tiếp tục dùng sức mạnh nắm quyền. Chớ nhắc tới sẽ làm cho mạch nước ngầm thêm gợn sóng, chỉ riêng sẽ thu hút đại bộ phận sức mạnh của Triệu Tự Doanh sang đây, một điểm này không được tốt lắm. Căn cơ của Triệu Tự Doanh trước giờ là ở Từ Châu, nếu lực lượng phần lớn đều di chuyển đến đây, cũng chỉ đành tiếp tục khuếch trương đê đối phó. Nhưng với Triệu Tiến nói gì thì nói, bắt đầu làm vẫn là phải nắm chắc chừng mực nhất định. Lúc này vẫn không phải lúc tiếp tục mở rộng, tầm cỡ lúc này của Triệu Tự Doanh đã rất chói mắt rồi.
Bọn thương gia giàu sơ qua cũng hiểu được đạo lý này, sở dĩ đến đây hỏi, cũng chỉ ôm suy nghĩ muốn thử một lần. Ngẫm rằng nếu Triệu Tiến đồng ý, vậy chính là trời đã ban cho tiền của phi nghĩa rồi.
Triệu Tiến thẳng thừng cự tuyệt, mọi người cũng chỉ dùng được chiêu trò khác. Nhắc tới chiêu trò này thật ra cũng rất đơn giản, chính là trước cửa tiệm đặt một tấm ván gỗ, viết giá cả so sơ và chủng loại thương phẩm mỗi ngày, hàng hóa trong điếm đều tồn trữ trong kho hàng. Các khách thương đi qua nhìn thấy trên ván gỗ có viết thứ mình cần, sau đó cùng chủ quán thương lượng, sau khi thuận mua vừa bán sẽ ghi giấy nhận hàng. Đây kỳ thật cũng là chiêu trò hết sức hữu dụng.
Thật ra chiêu trò này là của Vân Sơn Hành và tiệm buôn Tôn gia dùng, đơn giản dễ làm. Có điều mọi người sở dĩ không dùng, thật không phải bởi vì cách này dùng không tốt, mà dùng việc này, sẽ không có lý do nhắc tới chuyện xây dựng thêm chợ lớn gì đó rồi.
Nếu không có cách xây dựng rộng thêm, vậy chỉ còn nước dùng cách có sẵn này. Cũng có người kịp hiểu ra, giá cả trong chợ dường như vẫn dựa theo giá bảng ghi chép phía ngoài của mấy tiệm buôn Triệu Tự Doanh kia. Viết lên giá bao nhiêu tiền, bất kể là người mua hàng hay bán hàng, tát cả mọi người đều dựa theo giá tiền này. Nếu nói như vậy, ích lợi của bảng ghi chép này chưa chắc nhỏ hơn so với chỗ xây dựng thêm.
Với số lượng như cửa sông Thanh Giang, ít hay nhiều cơ hội buôn bán, ít hay nhiều hàng hóa, nhưng tin tức lại không thấu rõ. Một khi có người chỉ rõ, bất kể là hợp lý hay không hợp lý, cũng sẽ có người tưởng thật. Huống chi tiệm buôn Vân Sơn Hành và Tôn gia của Triệu Tự Doanh vẫn làm rất công bằng, nắm giữ quyền định mức giá cả, đồng dạng là nguồn của cải to lớn.
Ở cửa sông Thanh Giang thương gia giàu có các lộ ai ai đều làm “cử chỉ bắt đắc dĩ” bực này, thật ra cũng là định giá đại đa số hàng hóa trong thiên hạ. Lấy mức giá ở vùng trung tâm bậc này làm chuẩn mực, các nơi khác dựa vào đó tăng giảm phí tiêu hao chuyên chở đường thủy đường bộ cần phải tiêu tốn chính là giá cả trên đất đó.
Chớ coi thường quyền hạn định giá này, đằng sau mỗi một mức giá đều thay mặt cho lượng hàng hóa cực lớn. Cao thấp một hai xu thay mặt cho mấy vạn, mười vạn thậm chí càng nhiều ngân lượng hơn, Hộ bộ Đại Minh thậm chí cũng không làm được một chút này.
Chỉ chẳng qua hiện giờ không ai cảm nhận đây sẽ ra sao, chỉ thấy rằng đây là cử chỉ bất đắc dĩ, thấy nhanh và tiện mà thôi.
Ngày thứ ba Triệu Tiến tới cửa sông Thanh Giang, tin tức Liêu Đông đại bại truyền tới cửa sông Thanh Giang, thương nhân giàu có nơi này cũng giống như nhau trước tiên nhất muốn biết hướng đi của triều đình và đại sự thiên hạ.
Khác với dáng vẻ thất thố của Vương Triệu Tĩnh, biểu hiện của mọi người đều thoải mái như gió mây. Thất bại ngoài ngàn dặm, có dính dáng gì với nơi này. Đại Minh chúng ta là có trời phù hộ, Thái Sư, Dã Tiên của bộ tộc Ngõa Lạt gì, Tiểu Vương Tử, Yêm Đáp của Thổ Mặc Đặc gì đấy còn không phải từng kẻ vùng dậy, từng kẻ bại vong sao. Một Nữ Chân Kiến Châu hèn mọn, tạm thời đắc thế mà thôi về sau sẽ có cùng một kết cục với những Thát tử kia.
Thậm chí còn có người nhận ra cơ hội buôn bán, nếu như thoáng chốc hơn chính vạn binh mã bại vong, gầy dựng đội quân mới giống như thế các loại vật tư cần có khẳng định là số lượng cực lớn, cắn được một miếng, hoặc là cùng nhau chia một chén canh, vậy chính là núi vàng biển bạc rồi. Còn về nhà khác bị quan phủ triều đình khất nợ, bọn họ thì không lo lắng. Đối với bọn họ, lúc này chính là cơ hội tốt cùng quan lại quyền cao chức trọng triều đình phát tài.
Thông Bắc Hiệu của Lý Tử Du kia trong nhất thời cũng khách tới chật cửa, nếu như chiến sự Liêu Đông khẩn cấp, hàng hóa Liêu Đông và ngoài quan ải kia khẳng định trở nên khan hiếm. Hàng tồn trữ và lối mòn đưa hàng của nhà gã cũng khẳng định trở nên rực lửa, khẳng định sẽ càng lúc càng náo nhiệt. Mọi người nắm chặt mối dây nối kết, tháng ngày sau này san bớt cho nhau, chia món lời này.
Tất cả mọi việc đều không phải bí mật gì, mọi người cũng không cảm thấy đây có gì đáng giữ bí mật. Bọn tay mắt ngầm của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang dễ dàng có được tin tức sau đó tập họp tới chỗ Triệu tiến.
Vương Triệu Tĩnh vốn đã điềm tĩnh hơn nhiều nhìn thấy cục diện này lại không nói không rằng hồi lâu, cuối cùng cười khổ nói với Triệu Tiến.
- Đại ca, tiểu đệ có phải suy ngẫm quá nhiều, nghĩ toàn điều xấu rồi không.
Triệu Tiến cười trêu chọc.
- Bọn họ cũng không sai. Đại sự việc quân việc nước ở ngoài ngàn dặm không có đụng chạm với bọn họ. Thừa cơ hội này kiếm tiền phát tài mới là đúng đắn. Chúng ta cũng nên học bọn họ chút ít. Đi tiếp từng bước một, làm mạnh, làm lớn hơn, sau đó tùy thời ứng biến.
Sau khi nói xong lời này, giọng điệu Triệu Tiến trở nên có chút thản nhiên.
- Một mảnh trời đất trên đỉnh đầu con kiến kích cỡ không quá lòng bàn tay, bọn chúng nhìn thấy chính là nhiều như thế. Nhưng chim ưng trên trời, nhìn xuống mặt đất, nhìn thấy rộng lớn mênh mông, điều trông thấy bất đồng, cảm thụ tất nhiên cũng không giống nhau.
Nghe Triệu Tiến nói như vậy, Vương Triệu Tĩnh trầm mặt không nói gì.
Tới cửa sông Thanh Giang cũng không vỏn vẹn để kinh thương và tình báo. Đoàn thứ hai trú đóng ở bên cạnh hãng xe Vân Sơn mới là điểm đáng thật sự bận tâm. Sức mạnh một phần ba Triệu Tự Doanh đặt ở nơi này, không khả năng không coi trọng.
An bài Thạch Mãn Cường ở nơi này chính là chọn lựa tốt nhất, Thạch Mãn Cường làm việc không cắt xén, hơn nữa thật thà chất phác trầm ổn, sẽ không bởi vì bản thân đang ở chốn phồn hoa mà thấp thỏm không yên.
Sau khi Triệu Tiến đi rồi, không chỉ gặp mặt riêng Thạch Mãn Cường, cũng thăm hỏi liên trưởng và đội trưởng bên dưới. Hiểu đầy đủ, biết rõ giáo huấn không có một ngày lơi lỏng, không kém mảy may với chỗ Từ Châu, vả lại chấp hành quân kỷ còn nghiêm khắc hơn ở Từ Châu, vừa phạm lỗi lập tức nghiêm trị.
Ngoài những thứ đó, Thạch Mãn Cường vẫn nói một chuyện khác với Triệu Tiến. Ngày ấy lúc Trần Thăng dẫn lưu dân sang đây san bằng Ngưu gia, mấy lưu dân trai tráng kia đã bị chia làm mấy đội, có kẻ đưa tới Túc Châu, có kẻ để ở Từ Châu, những ai biểu hiện tốt nhất thì an bài ở chỗ cửa sông Thanh Giang này. Sơ qua có năm mươi sáu người, những tráng niên lưu dân này đã coi như gia đinh định sẵn tuyển về sau rồi.
Năm mươi mấy người được an bài tạm thời ở võ quán Triệu gia, cũng chính là chỗ ở hiện giờ của người giang hồ lệ thuộc Triệu Tự Doanh và đội Nội Vệ.
Khác với gia đinh Triệu Tự Doanh có quân kỷ trói buộc, người luyện võ lệ thuộc Từ Châu không phải biết cách bình tĩnh như thế, ở cửa sông Thanh Giang chốn phồn hoa bậc nhất thiên hạ này, muốn kiềm chế bản tính rất khó.
Nhìn xem tửu sắc tài vận, núi vàng biển bạc bên ngoài, ai cũng không điềm tĩnh nổi, càng huống chi trên đất cửa sông Thanh Giang còn có một số người lòng dạ khó lường muốn lôi kéo lung lạc, thậm chí cũng không nói được lòng dạ khó lường, trong tay nuôi những võ phu giang hồ biết đánh, biết giết cũng là việc làm thường xuyên của bọn thương gia giàu có.
Vừa phải kiên trì chịu đựng kiềm nén không ra khỏi cửa, bên ngoài vẫn luôn còn có chỗ tốt và chỗ đi. Kẻ trầm ổn một chút còn tốt, cái loại thấp thỏm không yên, chỉ thấy lợi trước mắt thì chịu đựng không nổi rồi. Bọn họ muốn phủi mông chạy theo người ta. Nhưng Triệu Tự Doanh bên này lại có khuôn phép, thường xuyên qua lại đã nắm đầu mối gây loạn.
Muốn nói loạn cũng không phải đại loạn gì, chẳng qua chỉ là rời khỏi võ quán này đi xin ăn bên ngoài, nhưng người Triệu Tự Doanh không cho phép, rốt cục thì nhịn không được một trận sống mái với nhau.
Gốc rễ ở Từ Châu, lợi hại của Triệu Tự Doanh đó là biết rõ, đổ máu giết người cũng không dám. Cho nên chọn thời cơ liều mạng trốn đi là tốt rồi. Chọn lúc ở chỗ võ quán Triệu gia chỉ có năm mươi tráng niên lưu dân phát động, nghĩ thầm rằng một đám cùng khổ xém chút đói chết khua thử đao đã dọa bỏ chạy, không tổn thương hòa khí vẫn rời khỏi được.
Không ngờ rằng những tráng niên lưu dân này vốn dĩ không bị dọa lùi bước, kết trận đánh trả. Mấy chục cây trường mâu đâm tới, thúc sang, cuộc chiến rất nhanh đã chấm dứt, trên mặt đất nằm hơn mười mấy cỗ thi thể, những người khác đều bị dọa im re.
Chuyện này Triệu Tiến sớm đã biết rõ, Thạch Mãn Cường cũng không cảm thấy là đại sự gì. Cho nên nhắc tới lần này lại là muốn để ý riêng tiếp nhận mấy chục tráng nhiên này vào bên trong đoàn thứ hai. Tuy nhiên một đoàn mười liên, số người đều có định sẵn quy chế, hơn nữa quy chế này là đích thân Triệu Tiến định ra, muốn tăng thêm giảm bớt đều là chuyện lớn, cần phải đợi Triệu Tiến đích thân quyết định.