Như Huệ nhăn mày, Triệu Tiến nói không sai, nhưng những thứ này và mấy điều nói lúc trước có dính dáng gì?
Triệu Tiến chỉ ở đó cắt nghĩa.
- Cách vụ thu hoạch còn bao lâu? Không đến ba tháng, lập tức sắp đến lúc trưng thu thêm quân lương rồi. Bắt đầu một cái không biết bao nhiêu người bị phá sản, đến lúc đó, Từ Châu chúng ta chính là một vùng đất yên vui, không biết lưu dân các nơi sẽ đến bao nhiêu. Nếu Văn Hương Giáo trộn lẫn vào bên trong, chúng ta đến lúc đó khống chế được sao? Thật ra mười vạn lưu dân đến đây công thành không tính là đáng sợ, chứ lặng lẽ thâm nhập thế này đến lúc đó khắp thành khói lửa, đó mới thực sự là đại họa.
Nói đến đại họa, Triệu Tiến nhấn mạnh giọng điệu, ai nấy trong phòng đều run theo.
- Cho nên phải thống nhất gom góp sức dân, thực thi phép bảo giáp liên tọa, cố hết khả năng làm Từ Châu ngày càng nghiêm mật, nhà lao tự chúng ta phòng bị, mới không sợ người khác lợi dụng sơ hở.
Như Huệ chậm rãi gật đầu, thần sắc trên mặt cũng hòa hoãn đi, trả lời.
- Lão gia suy nghĩ rất chu toàn, liên lụy đến ổn định căn cơ của Từ Châu, mọi sự đều phải lấy điều này làm đầu.
Triệu Tiến nhấc bát trà đã nguội lạnh lên uống một ngụm, Đổng Băng Phong vội vàng đến rót đầy. Sau khi trả lời, tình cảnh trong phòng nhẹ nhàng đi không ít, Triệu Tiến dựa vào thành ghế, trên mặt lộ ra nụ cười, dùng ngữ khí nhẹ nhàng nói.
- Thâm nhập của Văn Hương Giáo là ở nơi gần, sở dĩ phải làm việc này còn có suy nghĩ xa hơn, đây mới là việc cấp thiết nhất.
Những việc liên lụy đến căn cơ Triệu Tự Doanh đều không tính là việc gấp, suy tính xa hơn lại là gì? Thân thể mỗi người đều nghiêng về trước một chút, đều vô cùng chuyên chú.
- Triệu Tự Doanh chúng ta sau này sẽ làm lớn. Nhưng chúng ta ở đây ngoại trừ những hán tử tuân thủ quy củ dám đánh giết ra, còn cần các kloại người làm việc thật sự. Các đệ cũng biết, hơn một năm nay, vẫn có người đọc sách đến đầu quân, nhưng những người này làm được gì. Đọc tứ thư ngũ kinh không biết tài cán thực vụ, làm được chỉ là gã văn thư. Nhưng bảo bọn họ làm văn thư phòng thu chi vân vân, bọn họ vẫn cảm thấy ủy khuất.
Mọi người đều cười, Triệu Tự Doanh gầy dựng như vậy, rất nhiều người cảm thấy trong đó có cơ hội, cũng có rất nhiều người làm ra đủ loại vọng tưởng thay Triệu Tự Doanh, cảm thấy tiền đồ trong đó rộng lớn, đáng đánh cược một lần. Loại người này thường thường phần đông là người đọc sách, học trò nhỏ không ít, tú tài cũng có, sở dĩ đưa ra lựa chọn thế này chính là vì đọc nhiều bình thoại diễn nghĩa thấy, thấy nghĩa sĩ tụ hội như mây gì đó. Nhưng đời thực không phải là diễn kịch, loại người này đến Triệu tự Doanh, làm văn thư thì không cam lòng, làm việc khác thì không thỏa chí, Triệu Tự Doanh tất nhiên cũng không nguyện đi nuôi những loại người ăn như rồng cuốn nói như rồng leo này, nói ra đều là trò cười.
- Người làm được việc, có chí khí, từng trải lão luyện ngoài Triệu Tự Doanh chúng ta và sản nghiệp có dính líu vào, bên ngoài sẽ không có nữa sao? Còn, trong nha môn có rất nhiều rất nhiều. Chúng ta phải dùng bọn họ làm việc, còn phải để bọn họ mãi mãi làm việc vì chúng ta. Từ khi Triệu tự Doanh xuất hiện, hơn nữa sau khi ôm đồm thuế khóa Từ Châu, từ Thư biện Lục phòng đến bạch dịch, khoái thủ bên dưới, bọn họ còn làm được gì nhữa. Ngooại trừ lấy một con số định sẵn trong phần lương phú này, lợi ích gì cũng không có, thậm chí rất nhiều bạch dịch bang dịch đến con số này còn không có được, chỉ đành phải đến nơi khác tìm kế sinh nhai.
Nha môn nuôi người không phải là để làm việc quan và trị an. Việc quan này thường thường dính đến việc thu thuế, nhưng hiện giờ tất cả Từ Châu đều bị Triệu Tự Doanh thao túng, nhận hết thuế lương, cũng không có khoản trống chia lãi cho tay chân trên dưới nữa. Nghiêm khắc khống chế phố phường giang hồ các nơi, không người nào dám không có mắt mà phạm án, đồng nghĩa với việc tự mở công đường. Hai việc này vừa bắt đầu, nha môn đương nhiên không dùng đến nhiều người như thế, những bạch dịch dựa vào ưu đãi thường lệ mới sống còn được đều chỉ còn nước đổi nghề kiếm sống.
- Những văn lại sai dịch này của Nha môn trong tay không có lợi ích nhiều trước đó như vậy, lại không biết tiền đồ ở đâu, chính là lúc lòng người hoang mang. Huynh bây giờ cho bọn họ một lối thoát, lần này chịu dụng tâm làm việc, không chỉ có lợi ích về thù lao, về sau trong Triệu tự Doanh chúng ta còn có một chỗ cho bọn họ, không sẵn lòng làm thì sau này cũng không đáng để ý tới nữa, để tùy bọn họ đi. Bắt những người này vào trong tay, không chỉ thi hành bảo giáp này thuận lợi, về sau chúng ta đối với việc khống chế Từ Châu cũng càng thuận tiện, có nhiều người làm việc thế này, sau này nơi khác cũng tiện hơn.
Nghe xong Triệu Tiến chậm rãi nói, trong phòng yên tĩnh một chút, là Như Huệ phá vỡ khung cảnh yên tĩnh này, y thở dài nói.
- Lão gia thực là mưu tính sâu xa, những việc này quả thực có lợi lớn đối với tháng ngày sau này của Triệu Tự Doanh chúng ta.
Nói đến đây, Như Huệ trầm ngâm một chút, cho dù trong phòng không có người ngoài, vẫn cứ hạ thấp giọng nói.
- Lão gia, có phải là hơi nóng vội chút không?
Vương Triệu Tĩnh cũng từng hỏi vấn đề này, lần này Như Huệ cũng hỏi, đối với nghi hoặc của bọn họ, mấy người Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Đổng Băng Phong, Lưu Dũng, Lôi Tài vốn dĩ cũng không nghĩ.
Triệu Tiến lại hỏi một đằng trả lời một nẻo.
- Liêu Đông đại bại, lại muốn trưng thêm quân lương, phỏng chừng cũng không để tâm chúng ta làm gì đâu?
Nói xong câu này, Triệu Tiến cười nhìn Như Huệ nói.
- Từ Châu bên này, việc thống nhất gom góp sức dân và nghiêm chỉnh thực thi bảo giáp, phải nhờ Tào tiên sinh rồi, lúc ta không ở đây, người cần giúp đỡ thì đến tìm bên chỗ Đại Thăng.
Như Huệ ngẩn người, lập tức cười khổ gật gật đầu, chế giễu.
- Lần này phải vất vả rồi.
Mọi người đều cười, nụ cười trên mặt Vương Triệu Tĩnh lại có chút mất tự nhiên, Như Huệ nói xong câu này, lập tức mở lời nói.
- Lão gia đã phân phó như vậy, thì việc tiếp theo chính là mời Thư biện của nha môn các nơi đến tụ họp.
- Ngươi làm đi, ngươi định ra phương lược, mạnh dạn đi làm.
Triệu Tiến sảng khoái nói, nói xong câu này, Triệu Tiến trầm ngâm chút, nói.
- Bên phía Từ gia để huynh đi nói, các đệ không cần lo nghĩ.
Mọi người lại đều cười, loại việc thế này, thuận lợi cho người nhà là lẽ đương nhiên, huống hồ là bên phía phu nhân Triệu Tiến, không ngờ Triệu Tiến nói thêm.
- Người chỗ Từ gia thống kê nhất định phải tỉ mỉ cẩn thận, toàn bộ Từ Châu, trai tráng chỗ họ nhiều nhất, hơn nữa tập luyện nhanh hơn so với trai tráng trong thôn trang.
Mỏ than quặng sắt đều là nơi dùng lượng lớn sức lao động trai tráng, hơn nữa thủ công nghiệp tập thể thế này, cần có nhận biết liên thủ và đoàn đội nhất định. Có loại nhận biết này, đoàn đội gia đinh giống như quân đội, trong lúc huấn luyện có lợi thế hơn so với con cháu nông dân, bọn họ càng nhanh chóng thuần thục thao luyện và khẩu lệnh, thuộc vào loại lính trưng mộ ưu tú nhất.