Đừng nghĩ cảng biển này chỉ là một tiểu cảng, lúc trước là trong tay bọn hải tặc là hang ổ thủ tiêu tang vật của cũng là nơi tiếp tế, trung chuyển. Nhưng bây giờ dưới tay Dư gia lại có công dụng khác. Dư gia làm ăn trên biển lâu như vậy, lẽ hiển nhiên hiểu được thế nào là coi sóc một cảng. Huống chi cảng này còn gắn liền với cửa sông Thanh Giang chốn phồn hoa nhất thiên hạ là nơi then chốt của Vận Hà, ở trong tay Dư gia, chẳng khác nào một chậu châu báu. Nơi này không chỉ là cấp cho đội tàu Dư gia chỗ neo đậu mà còn mở ra con đường mòn chia nhỏ buôn bán tại nơi hội tụ hàng hoá bậc nhất thiên hạ ở cửa sông Thanh Giang này.
Dư gia ở cảng này kiếm được không biết bao nhiêu bạc, Triệu Tự Doanh bên này dĩ nhiên biết rõ ràng. Đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành đều có người an bài ở nơi đó. Tuy nhiên Triệu Tiến cũng không giống sang đấy giành lợi, phần đại lễ này chính là một cái giá trả cho Dư gia giúp đỡ. Đại sự gắn liền sống chết, trả công hậu hĩnh thế nào cũng đều không đủ.
Tuy vậy thái độ Dư Trí Viễn này cũng lộ ý tứ khác, gã muốn càng thít chặt mối dây với Triệu Tự Doanh. Dư Trí Viễn là người thông minh, còn trẻ như vậy đã thi đậu cử nhân, hơn nữa còn đích thân quản một gia đình lớn như vậy nhất định là người có trí tuệ phi phàm. Nhân vật như vậy, mặc dù không có nói rõ, cũng từ tầm vóc trước mắt của Triệu Tự Doanh nhìn ra được rất nhiều thứ trong việc làm, cũng bao gồm cả việc mạo hiểm cực lớn Triệu Tự Doanh đang xâm nhập vào. Nào có thổ hào muốn theo dõi cẩm y vệ, còn muốn ở nơi đầm rồng hang hổ như Nam Kinh đặt tai mắt ngầm theo dõi mỗi ngày.
Dư nhị công tử này khẳng định là đã nhìn ra nhiều thứ như vậy, chỉ sợ vị lão quản gia Hoa thúc kia cũng nhìn ra, cho nên sắc mặt cũng có phần miễn cưỡng. Mặc dù vậy, Dư nhị công tử vẫn như trước sẵn lòng đôi bên càng gắn bó chặt chẽ hơn một chút.
Vương Triệu Tĩnh liếc mắt nhìn Triệu Tiến, cười điểm nhẹ một câu.
- Dư huynh, nếu thật nếu bị định đại tội soát nhà diệt tộc gì đó, huynh trốn không thoát được.
Dư Trí Viễn trên mặt lộ vẻ hài hước, thản nhiên nói luôn.
- Chờ đến lúc có tội lớn thì muộn rồi.
- Dư huynh đệ, huynh xuất thân cao quý, lại có công danh trên người. Huynh trưởng trong nhà cũng là tiền đồ vô lượng. Đừng nói đâu xa, cục diện bây giờ mọi nơi vẫn là thái bình an ổn. Triệu Tự Doanh như thế nào, huynh so với người ngoài biết rõ hơn một chút, thật là muốn hạ vốn nặng như vậy sao? Nếu không phải đệ và huynh dính líu quá sâu, đệ cũng thật nghĩ huynh là mật thám đấy?
Triệu Tiến có chút buồn bực hỏi, trên mặt hắn tuy mỉm cười nhưng trong mắt không hề có ý cười.
Dư Trí Viễn một hơi thật sâu, thu liễm lại ý cười trên mặt, trịnh trọng hơn rất nhiều, nghiêm túc nói.
- Từ nam ra bắc, vận chuyển đến kinh sư tám trăm vạn thạch lương thực. Trên đường cắt xén chia lợi hao phí cũng đến khoảng gần hai ngàn bốn trăm vạn thạch. Cắt bỏ khoảng tệ nạn ảnh hưởng triều chính này đi, không biết giảm bớt được bao nhiêu, các khoảng thiếu hụt chi dùng của Đại Minh cũng được bù vào đầy đủ sau đó có hàng đống lợi dư ra. Nhưng không có ai đi động tới. Ngược lại là đi trưng thu thêm cái gì kia để co bá tánh nông dân vốn đã khó khăn khôn ta trong thiên hạ chịu thêm tầng khổ ải. Một bên chuyện tào vận liên lụy kế sinh nhai của mấy trăm vạn người, một bên lại tăng thêm ức vạn khổ cực cho dân chúng. Đây là chuyện hoang đường cỡ nào.
Trong phòng lại an tĩnh, Vương Triệu Tĩnh không hề nhìn về phía Triệu Tiến mà chăm chú ngưng thần lắng nghe. Triệu Tiến trên mặt cũng thu nét cười. Có lẽ Dư Trí Viễn lúc này mới nói được hết lời ấm ức, gã cũng không dừng lại đầu môi.
- Lúc đội thuyền trên sông của nhà đệ bị đốt. Đệ lúc bấy giờ cũng không còn hi vọng gì. Dư gia chúng tôi dùng bạc nhà mình làm chuyện tốt, còn vì thiên hạ nhà khác làm chuyện tốt, không ngờ kết cục lại như vậy. Nếu như trời đất đã như thế, mình vì sao không đánh cuộc một lần, hơn nữa không nhìn ra được chỗ nào sẽ thua.
Nói đến bốn chữ " thiên hạ nhà khác", Dư Trí Viễn khớp hàm cũng đã cắn chặt, tuy nhiên cuối cùng đã lấy lại bình tĩnh, khẽ cười nói tiếp.
Y vừa nói xong, Vương Triệu Tĩnh nhịn không được cười phá lên, vừa cười vừa lắc đầu nói.
- Đại ca, Dư huynh là người ngoài cuộc lại khăng khăng nói chúng ta thắng được. Tiểu đệ đây là người trong cuộc, đã nhìn thấy Triệu Tự Doanh chúng ta từ nhỏ bé đến lớn mạnh. Đến được cục diện như ngày hôm nay lại vẫn luôn chần chừ, đây đúng là người trong cuộc thường mê muội à nha.
Vương Triệu Tĩnh cười rất sảng khoái, Triệu Tiến không mấy vui vẻ lắc đầu nhưng cũng biết huynh đệ này đã mở khúc mắc lâu nay, bằng không cũng nói không được lời tự giễu này.
Triệu Tiến chuyển ngay sang chuyện khác.
- Dư huynh đệ hiện tại phải cẩn thận, tuy nói là giặc lên cùng thuyền* có đôi chút khó nghe nhưng huynh lúc này chính là như vậy. Trong nhà huynh hẳn là có võ sư hộ vệ, nếu không hãy bỏ ra số tiền lớn mời vài người ở bên cạnh mới yên tâm.
(Ý là mình lên thuyền của bọn cướp mà không biết hoặc là đi cùng thuyền với bọn cướp)
Dư Trí Viễn bên kia vừa muốn nói đã bị Triệu Tiến cắt ngang.
- Trù bị sẵn một thuyền ở bờ sông. Thật nếu xảy ra chuyện gì không êm xuôi, huynh cũng đừng tiếc gia sản gì nữa phải mang theo người lên thuyền chạy đi. Chỉ cần đi vào địa phận Giang Bắc phủ Hoài An là sẽ không ai dám động đến huynh. Đến lúc đó nếu huynh mất sạch gia sản, đệ sẽ chiếu theo giá cả bồi thường cho huynh.
Lời hứa hẹ này của Triệu Tiến là mười phần chắc chắn. Đại Minh không có thuỷ quân chỉ cần lên thuyền rời bến thì quan phủ sẽ không bắt được. Đến địa phận nơi phủ Hoài An thì chính là trong địa phận thế lực của Triệu Tiến. Dư gia khó bỏ được nhất chẳng qua chỉ là phần gia sản kia, Triệu Tiễn cũng hứa hẹn sẽ bồi thường cũng như trừ đi mối lo sau này của Dư Trí Viễn.
Dư Trí Viễn cũng lắc đầu mỉm cười, hơi bông đùa nói.
- Triệu huynh cũng không cần lo lăng nhiều như vậy, việc quan cũng không nhanh đến vậy. Nếu thật có biến động gì, tại hạ cũng chạy được. Về phần hộ vệ, chúng ta cũng thân thiết đến mức này cũng không cần khách khí nữa, xin Triệu huynh giúp đỡ an bài dùm vài người hộ vệ.
Đây thật là hạ vốn nặng rồi, đưa người luyện võ của Triệu Tự Doanh đến Dư gia chẳng khác nào không bố trí phòng vệ, đem an nguy của mình vào tay đối phương.
Triệu Tiến cười nói.
- Lần đầu gặp Dư huynh đệ còn tưởng huynh đệ nóng vội không ngờ huynh đệ còn dám đánh cuộc a.
Dư Trí Viễn lần đầu đến Từ Châu, hứa hẹn rất nhiều nên mọi người đối với y cũng không quá xem trọng. Nhưng qua lại lâu mới phát hiện người này không phải quá nóng vội mà là có dũng khí.
Dư Trí Viễn cười nói.
- Nhìn chuẩn xác phải quyết đoán, không được nhìn trước ngó sau. Tiểu đệ chưa bao giờ chơi bài cũng không từng đánh cuộc với người khác.
Tán gẫu chốc lát, Dư Trí Viễn cho người đem tất cả khế ước đến. Khế ước hãng thuyền, cảng Cáp Lỵ đều giấy trắng mực đen rõ ràng. Cho dù không có ấn quan nha môn vẫn có hữu hiệu, mấy tờ khế ước này chuẩn bị sẵn cũng đủ thấy Dư Trí Viễn không phải là người chỉ biết nói suông.