Trong tay thổ hào nhà giàu hàng trăm tên hán tử, trong nha môn mình cũng là hơn trăm hán tử, hơn nữa còn đều là những tráng hán không làm việc nhà nông, thỉnh thoảng hoặc là thường xuyên học võ, bên trong có mấy hán tử lăn lộn vong mạng. Chém giết tới hồi kết, nhất định phải có thương vong, một khi có thương vong thì chính là gán cho đại tội, cho dù không có ai để ý, thì tiền tài dưỡng thương và chu cấp này cũng không ít, ai cũng không bằng lòng động thủ.
Đã không muốn động thủ thì mọi người nên ngồi lại nói chuyện, thuế lương năm nay muốn nộp bao nhiêu nhất định không được nộp đủ theo ruộng đồng thực sự, nộp nhiều nộp ít thì phải xem nhân mã trong tay ngươi đủ uy hiếp hay không.
Về phần dân chúng bình dân thì đừng nghĩ đến việc phản kháng nữa, nông dân dù có mãnh mẽ thế nào, còn mãnh mẽ hơn được đám sai dịch võ trang như sói như hổ này sao. Thành thật nộp tiền nộp lương, bảo ngươi nộp bao nhiêu thì nộp bấy nhiêu. Cho dù ngươi cãi một câu, lập tức gán cho tội danh chẳng biết là chi, giam vào ngục, đợi người nhà mang tiền đến chuộc vậy.
Nhiều năm như vậy, mỗi lần đều là sát khí đằng đằng, thậm chí còn phải xuất hiện thương vong, theo cục diện thế này, đâu còn giao tình gì nữa, hai bên sớm đã không đội trời chung, càng không có cấu kết gì nữa.
Vương Triệu Tĩnh suy một ra ba nói.
- Từ Châu chúng ta và nơi khác không giống nhau. Ngoài Phong Huyện, Bái huyện có mấy mảnh đất tốt, những nơi khác thu hoạch đều rất kém. Cho nên lại mục, sai dịch cho dù có bạc cũng đi làm ăn cho vay, tuyệt sẽ không dùng tiền của để mua đất đai. Kết cuộc văn lại, sai dịch phần lớn là xuất thân từ trong thành, cực hiếm khi co người tới từ ngoài thành, cũng là hạng người lang thang không nghề nghiệp.
Nhưng nói đến đây, Như Huệ che miệng ho khan mấy tiếng, Vương Triệu Tĩnh đột nhiên tỉnh ngộ, sắc mặt lập tức có chút ngượng gập, người khác không nói, cha của Triệu Tiến là Triệu Chấn Đường chẳng phải là người ngoài thành sao.
Cuộc thảo luận này từ lúc bắt đầu, Như Huệ chỉ ngồi đó im lặng lắng nghe, thần sắc của y trịnh trọng, về lý trong các vị đang ngồi thì tuổi của Như Huệ lớn nhất, lại giao lưu với tam giáo cửu lưu lâu ngày, về phương diện này là hiểu nhất, nhưng y từ đầu chí cuối không có mở miệng, chỉ ngồi đó nghe.
Không đợi Triệu Tĩnh giải thích, Triệu Tiến lắc đầu cười nói.
- Nhà ta năm đó quả thực lụi bại, lời này cũng không sai. Chúng ta tiếp tục nói chuyện chúng ta đi. Tất cả ở bên ngoài không muốn nộp, lại mục sai dịch trong nha môn hằng ngày muốn thu nhiều hơn, hai bên đều là việc chặn con đường tài lộc của người ta, nhất định không đội trời chung. Cho dù có một hai người cấu kết cũng không thay đổi được đại cục.
Mọi người đều gật đầu, Triệu Tiến lại nói.
- Từ Châu chúng ta văn phong không thịnh, chẳng mấy người có công danh, những người này cũng không cần dùng đám quan sai đi tra, chúng ta tự đi là được. Những thôn trang chúng ta khống chế đó tự chúng ta nhất định biết ngọn nguồn, điều này cũng không cần quan sai lo lắng. Còn lại, đã không cấu kết thì để bọn họ làm.
Thần sắc mọi người không lấy làm khó khăn như vậy, vốn ban đầu cảm thấy là một việc quá khó, nhưng Triệu Tiến phân giải nói kỹ càng tới mỗi một phương diện như vậy, mọi người đều cảm thấy làm được.
Đúng vào lúc này, Như Huệ hắng giọng, mọi người yên tĩnh lại, y có chút nghiêm túc mở miệng hỏi.
- Lão gia, bây giờ bắt đầu đào góc tường quan phủ, cái này liệu có phải là sớm chút không?
Khía cạnh Như Huệ quan tâm đến không giống với những người xung quanh. Mọi người cảm thấy việc thống nhất gom góp sức dân, bảo giáp liên tọa này là biến bá tánh dưới cai trị của quan phủ triều đình thành dân chúng của Triệu Tự Doanh, đây mới là việc làm cấm kỵ, còn Như Huệ để mắt tới chính là động dụng văn lại sai dịch, là đào góc tường quan phủ, điều này cùng nghĩa với việc xúc phạm pháp chế cấm kị. Nhưng trong mắt đám Triệu Tiến sớm đã không có quan phủ Từ Châu rồi, thật là không nghĩ tới.
Vấn đề này khiến Triệu Tiến trầm mặc một lát, sau đó ngẩng đầu nói.
- Tào Tiên sinh thấy thế nào?
- Lão gia, hiện giờ Tri châu Đồng Hoài Tổ đợi hết hạn nhậm chức rời đi, Tri huyện các nơi cũng gần như thế, không ai dám xúc phạm Triệu Tự Doanh chúng ta. Nhưng bọn họ hiện giờ vẫn sai sử được lại mục sai dịch trong nha môn, còn được coi là quan lại. Nhưng chúng ta làm việc này đồng nghĩa với việc quy kết hết bọn họ về trong tay chúng ta, với thói quen làm việc của những người trong nha môn này, chỉ e về sau lại cũng không để ý đến Tri châu Tri huyện nữa, có nghĩa là hoàn toàn mất sạch quyền lực. Cứ như nay, vốn còn nhịn được, bây giờ cũng sẽ không nhịn nữa, công khai hay ngấm ngầm, đều sẽ dùng một số thủ đoạn này, chỉ sợ sẽ phiền phức.
Như Huệ nói rất thong thả, nhưng y vừa nói xong, Cát Hương liền chẳng hề để ý nói.
- Sợ cái gì, mấy cái tên vô dụng này có thủ đoạn gì dùng được chứ.
Triệu Tiến phất tay, Cát Hương liền dừng lại. Triệu Tiến híp mắt trầm ngâm một lúc, lại nói.
- Mặc dù như vậy, thà rằng gặp phiền phức cũng phải làm được việc này.
Lời này rất mạnh mẽ cứng rắn, sắc mặt Như Huệ thay đổi chút rồi khom người, Triệu Tiến nói.
- Không phải nhằm vào những lời ta vừa nói, không cần như vậy, ta nói cho ngươi biết, cũng nói cho mọi người biết. Mọi người đều biết ta bị ám sát ở cửa sông Thanh Giang, nguyên nhân là do lòng tham của một thương gia giàu có. Điều này không quan trọng, nhưng điều khiến ta cảm thấy kinh tâm chính là, chúng ta tự cho rằng bên phía cửa sông Thanh Giang có cục diên rồi, nắm trong tay rất chắc. Nhưng Văn Hương Giáo vẫn xâm nhập được, đốt hương truyền giáo, mời chào tín đồ, các ngươi không nên cảm thấy đó là do có Cảnh Mãn Thương trợ giúp. Tất cả nghĩ xem, cho dù không có Cảnh Mãn Thương, Văn Hương Giáo có đốt hương truyền giáo được trong tình hình chúng ta không biết hay không?
Mọi người trao đổi ánh mắt, đều lắc đầu. Chỉ cần có dân chúng tín đồ, ở nhà mình mở hương đường, dẫn dụ hàng xóm và bà con xung quanh đến. Chỉ cần không có người tiết lộ, thì rất khó bị người khác phát hiện, mặc dù xuất hiện tình hình bất thường cũng sẽ không có người để ý. Mỗi giờ mỗi khắc không biết bao nhiêu việc khẩn cấp xảy ra, ai sẽ để ý đến một hộ gia đình dân chúng. Thậm chí có xảy ra đại án mạng người, nếu như không có người báo án, cũng sẽ vô thanh vô tức chìm xuống. Cửa sông Thanh giang bên đó, nếu không có ám sát này, Triệu Tự Doanh mãi mãi không phát hiện ra.
- Nếu mấy phủ Từ Châu, Túc Châu, Bi Châu, Quy Đức có mấy hộ gia đình thờ phụng Văn Hương Giáo, nhưng cũng không ra ngoài làm loạn gì. Thế thì ai sẽ biết, bà con thân thích, cho dù biết cũng sẽ giúp họ che giấu.
Vương Triệu Tĩnh thấp giọng nói, nói đến đây, mí mắt Trần Thăng chớp chớp, Cát Hương và Đổng Băng Phong lại run rẩy, dường như gió lạnh thổi qua vậy.
Triệu Tiến gật gật đầu, trầm giong tiếp tục nói.
- Cứ vô thanh vô tức tiếp tục thâm nhập, bọn chúng bình thường cũng là dân chúng lương thiện, đối với Triệu Tự Doanh chúng ta cũng là kính phục, chúng ta cho làm gì thì làm nấy, chúng ta cái gì cũng không biết. Tận đến một ngày nào đó thời cơ thích hợp, lại là một trận đại loạn.