- Đệ biết rằng khắp một vòng Từ Châu đó, món ăn bằng thịt chim muông thú rừng và da lông giá cả tăng lên vô cùng cao rồi chưa? Tại vì sao? Chính là bởi vì chúng ta trưng mộ hết toàn bộ thợ săn tới rồi. Mở rộng ra hơn nữa rất khó. Hơn nữa đệ biết rằng luyện ra bản lĩnh mở cung bắn tên phải như thế nào.
Loại tâm tình này đôi bên đều rất thoải mái. Ưu khuyết của hỏa khí và cung tiễn, bên trong Triệu Tự Doanh vẫn luôn có tranh luận, Triệu Tiến rất xem trọng hỏa khí mọi người cũng thấy rõ rành rành, mấy người trưởng bối của bọn huynh đệ và quen biết đều đang hữu ý vô ý khuyên nhủ. Triệu Tiến vẫn còn đang suy ngẫm thuyết phục họ thế nào.
Vừa muốn giải bày, lại nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh ho khan một tiếng, liếc mắt ra hiệu với hắn. Các huynh đệ kề vai sát cánh chiến đấu lâu như vậy, Triệu Tiến lập tức hiểu rõ ám hiệu của Vương Triệu Tĩnh. Có người, sau lưng có người.
Hai người diễn luyện ở trong sân, Triệu Tiến đâu lưng lại cổng sân. Ở trong hội quán, bốn hộ vệ được sung vào làm tùy tùng cũng không nên đứng canh gác, trước cổng đặt hai hộ vệ ngược lại gai mắt, cho nên cổng cứ mở ra như vậy, tất nhiên cũng quả thật không có nguy hiểm gì.
Khiến cho Vương Triệu Tĩnh ám hiệu như thế, khẳng định không phải tổng quản và tiểu nhị của hội quán, hẳn là người ngoài lạ mặt. Hộ vệ đứng bốn gốc sân đều đã có giới bị, có người đứng thẳng tay đặt ở trên chuôi đao đi sang.
Nếu quả thật có gì không ổn, Vương Triệu Tĩnh và hộ vệ sẽ không tay chân chậm rề rề như vậy. Triệu Tiến sau lưng nhột nhột một chút, sau đó xoay người qua.
Một vị văn sĩ trẻ tuổi thân thể cao lớn đứng ở trước cổng, nhìn cách ăn vận, cũng là sĩ tử vào kinh đi thi.
Cử nhân Đại Minh đã là người trên người rồi, ở trên đất của mình hoặc là sĩ thân hoặc là bá hộ, ăn mặc chi dùng giàu có dư dật. Cuộc sống như vậy, hoặc là gầy yếu khỏe mạnh, hoặc là mập xệ không sao rắn chắc. Bởi vì ăn uống không lo, hơn nữa thiếu rèn luyện. Nhưng vị trước mắt này lại quá khác biệt, cao lớn khôi ngô. Triệu Tiến nhìn thấy người này ấn tượng đầu tiên chính là đối phương biết võ nghệ, bằng không sẽ không có khí chất tương tự Vương Triệu Tĩnh.
Xem tướng mạo hẳn hơn hai mươi, nhưng phần khí độ trầm tĩnh này lại giống gần xấp xỉ bốn mươi. Trừ vóc người còn có dáng vẻ đường bệ, sắc mặt không có trắng nõn nà của người đọc sách cố ý theo đuổi mà là lộ ra chút thâm đen màu mận chín, chòm râu rất rậm, có hơn ba thốn dưới cằm, cắt chỉnh vô cùng gọn rẽ. Y mặc áo bào văn sĩ của Tùng Giang mặt vải mịn màng, chỗ đai lưng bình thường khảm trang sức bằng ngọc, ngọc kia nhìn rất cổ xưa, hẳn là đồ vật cũ kỹ rồi.
Nhận ra Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh để mắt nhìn sang, văn sĩ này tiến lên trước mấy bước. Triệu Tiến liếc mắt nhìn giày của đối phương là loại hàng tốt may bằng da trâu. Sở dĩ biết rõ là bởi vì Vương Tự Dương thường xuyên từ trên thảo nguyên chở hàng tới buôn bán, còn cố ý nói đây là hàng mắc tiền xuất xứ từ thảo nguyên và biên trấn, gia đình tầm thường không có nổi.
Lúc Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đánh giá đối phương, đối phương cũng đang trông kỹ hai người bọn họ. Tuy nhiên lúc này hai người Triệu, Trương đều trên người mặc áo bào ngắn vải thô dùng đối luyện, ở trước mặt đại đa số sĩ tử trong hội quán có vẻ hết sức lạ lùng, cách ăn mặc này đúng thật không ra cái gì.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói trước, sau khi làm rõ thân phận sĩ tử văn sĩ của đối phương, giới bị của y liền thu vào, khẽ cười nói.
- Không biết quý huynh đài có gì không?
- Ở chỗ của quê mình trú hai vị khách ở Từ Châu Nam Trực tới, thiết nghĩ chính là hai vị rồi phải không?
Văn sĩ trẻ tuổi kia cười hỏi ngược lại một câu, giọng điệu hùng hậu, là quan thoại mang khẩu âm Sơn Tây.
Chợt vừa nghe giọng nói này, Triệu Tiến ngược lại nhớ tới Lý Tử Du ở cửa sông Thanh Giang, vị đó cũng là người từ Sơn Tây tới.
Văn sĩ trẻ tuổi lại nói.
- Võ nghệ hai vị không tầm thường. Vừa mới rồi những chiêu thức đó đều là chiêu số sát phạt trên chiến trận, nhìn kỹ thật khiến cho người ta kinh hồn khiếp vía.
Vốn tưởng rằng là vị sĩ tử hiếu kỳ, người như vậy mấy ngày trước nhìn qua không ít. Sĩ tử ở quê nhà thân phận cao quý, lại còn đọc sách nghiền ngẫm sâu xa, đối với điều mới mẻ không hiểu vô cùng tò mò. Đối với những người này Triệu Tiến cũng không thèm để ý, cũng lười giải thích. Nhưng nói tới điểm mấu chốt chỉ có một vị hôm nay. Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh cùng với bọn tùy tùng tất nhiên sẽ không nói với người khác hiểu mình diễn luyện là võ nghệ giết người.
Một vị cử nhân vào kinh đi thi từng luyện võ hơn nữa còn nhìn ra được đây là võ nghệ giết người, kẻ như thế thật có điều thú vị, hoặc giả nói đáng phải đề phòng.
Hội quán nơi khác chưa nhìn thấy qua, những sĩ tử thấy được trong hội quán Sơn Tây này, hoặc là hủ lậu, hoặc là kiêu ngạo, hoặc là khoe khoang, điều biết được chẳng qua là lời lẽ của tứ thư ngũ kinh, và kiến văn của quê nhà. Nhắc tới cái khác, không mảy may nghe nói qua, nói tới gió trăng mây nước ai nấy hai mắt sáng lên, nói biên trấn và Liêu Đông đều cho rằng lời lẽ tầm thường. Hạng người như vậy, thật sự không đáng giá kết giao quá nhiều, nhưng lúc này xuất hiện tên này, lại khác với những kẻ trước đây.
Mặt trời sắp rơi xuống khỏi tường thành, dư quang tà dương chiếu tới đây, ánh sáng soi rọi trên người sĩ tử này, phản chiếu lên toàn thân y màu vàng kim, dáng vẻ có chút huy hoàng.
Ánh mắt Triệu Tiến nheo lại, hắn tới nơi này nhiều ngày như vậy, chưa thấy qua một người thế này. Trong hội quán này không nhiều người, mỗi ngày ra ra vào vào, mỗi khuôn mặt đều có chút quen thuộc, mà người trước mặt này lại xa lạ.
Triệu Tiến hỏi thẳng.
- Chưa từng thấy qua, xin hỏi?
Lời này đã nói rất không lễ độ, với bản tính đại đa số sĩ tử trong hội quán, nghe thấy lời không chút lễ độ này đều sẽ trên mặt biến sắc quay đầu rời đi cũng sẽ không ít.
Tuy nhiên vị này sửng sốt chốc lát bật cười chắp tay nói.
- Mấy ngày trước vẫn luôn ở trong phòng ôn luyện, chưa từng đi lại bên ngoài.
Văn sĩ trẻ tuổi này cũng nhìn ra Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh giới bị, cổ họng húng hắn lại nói.
- Tại hạ Tôn Truyền Đình, nhân sĩ Đại Châu Sơn Tây cũng là vào kinh đi thi.
- Tại hạ Vương Triệu Tĩnh, ở Từ Châu Nam Trực tới. Vị này.
Triệu Tiến không phải người đọc thi thư, hơn nữa cũng không có thân phận trong quan phủ, cho nên không tiện trả lời chỉ có Vương Triệu Tĩnh cười đối đáp.
- Vị này chính là hảo bằng hữu của tại hạ Triệu Tiến, vào kinh có chuyện trọng đại khác.
Tôn Truyền Đình cười gật đầu, y thoạt nhìn đều rất tò mò với Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh, nói xong câu này, nheo mắt lại hỏi.
- Dám hỏi vị nào tham dự khoa cử lần này hoặc hai vị đều phải? Tại hạ nghe người hội quán thuật lại, hẳn là chỉ có một vị mới phải.
- Chính đệ ấy.
Triệu Tiến trả lời ngắn gọn, Vương Triệu Tĩnh lại cười, biết được thân phận đối phương, sau khi thông báo danh tính cho nhau lòng giới bị đã ít đi rất nhiều, nghe Tôn Truyền Đình nói như vậy, khiến họ cảm thấy rất thú vị.