Vốn ban đầu Diệp văn thư thay Triệu Tiến chiêu binh ở trong thành một năm trước sớm đã được tiến cử đi Tiêu huyện làm Thư biện ở Hộ Phòng. Lẽ ra chức Thư biện này hẳn phải con cháu người dân của huyện đó tới làm, nhưng Triệu Tự Doanh lên tiếng cộng thêm đó phải nể mặt Triệu Chấn Đường, kẻ khác cho dù không bằng lòng cũng phải gật đầu vâng dạ. Mới đầu sang đất cũng có không ít vấp váp, đợi sau khi Triệu Chấn Đường nhậm chức Thủ bị Tiêu huyện, Diệp thư biện liền không còn ai dám đắc tội nữa.
Ở trên bàn tiệc chỉ có riêng mấy người, Triệu Tiến cũng không khách khí, nói cũng vô cùng thẳng thắn.
- Tuy nói có giao tình của Trần bá phụ và cha ta còn đấy, nhưng hôm nay mời tới những người này vẫn là cách một tầng thậm chí cách mấy tầng. Chuyện thống nhất gom góp sức dân hộ dân và thi hành bảo giáp không được dung túng một chút sai sót, vẫn phải khoát lên vai mấy vị giúp ta theo dõi chặt chẽ. Có người cẩu thả làm cho qua, có người giở trò, đùa bỡn vân vân. Nhìn thấy phải báo sang đây, không cần lo lắng đắc tội kẻ khác. Việc này phải làm cho thành công, đối với tất cả chúng ta có chỗ tốt không đếm xuể. Nểu như không thành công tháng ngày sau này khẳng định phải có phiền toái thế này, thế nọ.
Ba vị được lưu lại đây, đã sớm cùng với Triệu Tự Doanh vinh nhục một thể, Triệu Tiến dặn dò như thế cũng là hợp tình đúng lẽ.
Tất cả đồng thanh trả lời.
- Mong Tiến gia yên lòng.
Diệp thư biện cười hỏi.
- Tiến gia cũng không cần lo lắng, mấy năm nay tất cả chịu tủi nhục không ít, vẫn luôn đợi quay lại báo thù. Tiến gia lần này chính là cho bọn họ cơ hội tốt.
Lời này khiến cho bọn huynh đệ và Triệu Tiến đều nhịn không nổi phá lên cười. Đây chính là phán đoán của mọi người trước khi làm. Văn lại và sai dịch cùng dân chúng thế không đội chung trời, mâu thuẫn sâu đậm, muốn cấu kết cùng một chỗ thật không dễ dàng.
Ban đêm cũng không có thuận tiện chạy trên đường, nhưng cũng không được cho quá nhiều người ngoài nhìn thấy ba người này lưu lại nơi này vẫn phải đặt ba gian phòng riêng ở khách điếm Vân Sơn, ngày mai trời vừa sáng sẽ lên đường cố gắng tránh gặp khách thương và người đi đường nơi này.
Tiệc rượu tàn, dặn dò thỏa đáng việc hẳn nên làm, Triệu Tiến và bọn huynh đệ bận rộn mấy ngày vẫn không có tản đi. Tiệc rượu dời xuống, tôi tớ Từ gia dâng trà nước lên, sau đó bọn gia đinh hộ vệ ra khỏi sân. Vào lúc này ai cũng không được tiến vào quấy rầy cũng không cho phép có người tới gần nghe lén.
- Những người trong nha môn tự thành một thể nhiều năm như thế bọn chúng vẫn luôn vơ vét chỗ tốt ở giữa quan phủ và triều đình, giữa quan phủ và dân chúng. Hiện giờ chúng ta tới quản, bọn chúng khẳng định cũng sẽ nghĩ giở trò giữa bá tánh và chúng ta. Chúng ta đưa một phần, bọn chúng gây khó dễ tới năm phần, mười phần. Lợi lộc bọn chúng lấy được tiếng xấu vác trên mình chúng ta. Đại Minh đã đã sai lầm sắp gần hai trăm năm, chúng ta không được đi theo sai lầm đó nữa.
Triệu Tiến một lời mào đầu định xong mọi lẽ.
Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ mỗi người cầm một quyển sổ mỏng, Trần Thăng, Cát Hương còn có Đổng Băng Phong thì ngồi ở bên dưới. Sau khi Triệu Tiến nói xong, Vương Triệu Tĩnh mở sổ sách ra nói.
- Đội học đinh và trong lưu dân học tập làm quản sự và các loại sổ sách tổng cộng có ba trăm tám mươi mốt người. Quản trang ở Vân Sơn Tự và trong trang viên được chúng ta cất nhắc lên, phòng thu chi và văn thư cộng lại có hai trăm mười bảy người.
Như Huệ tay sờ trên sổ sách cũng mở miệng báo con số.
- Con cháu thân tính an bài tới Vân Sơn Hành và tiệm buôn Tôn gia tổng cộng hai trăm sáu chục người. Chỗ Hà Gia Trang tổng cộng một trăm chín mươi hai người.
Triệu Tiến gật đầu cũng không có lên tiếng. Như Huệ chần chừ chốc lát lại mở miệng nói.
- Lão gia, nếu như phóng khoáng hơn. Tăng nhân trong ngoài Vân Sơn Tự và đệ tử tục gia ít nhất cũng tìm ra được xấp xỉ hai trăm người dùng được. Những người này đều là thân cận của thuộc hạ, đáng tin được.
- Tổng cộng hơn một ngàn hai trăm. Cộng thêm ngời chỗ Tiểu Dũng.
Triệu Tiến tạm dừng không có nói ra con số chắc chắn sau đó lại nói.
- Số lượng tuy rằng không ít, nhưng đại đa số người chính là học việc mà thôi, cũng chỉ có những người thân cận Tào tiên sinh quen tay hơn chút.
Triệu Tự Doanh vốn chỉ là chiêu mộ người luyện võ làm gia đinh làm việc chính, nhưng người muốn tiến vào quá đông, lại không phải kẻ nào kẻ nấy hợp để luyện võ. Hơn nữa việc làm ăn của Triệu Tự Doanh cũng càng lúc càng lớn, những trang viên và thôn trại kia cũng cần có người của mình sang trông coi. Cho nên trang viên và thôn trại vẫn luôn chọn lựa rút ra người thích hợp từ trong trai tráng lưu dân. Những kẻ này trước khi làm lưu dân từng đọc sách hoặc là người từng làm việc buôn bán thường thường càng hợp hơn so với kẻ khác. Các chỗ cửa tiệm, hiệu buôn cũng đang chiêu mộ phòng thu chi tiểu nhị vân vân của mình. Một cái khác chính là chợ muối và chợ búa chỗ Từ Châu cùng với chợ lớn cửa sông Thanh Giang, bên trong người gánh vác các loại việc lặt vặt cũng đều là chọn lựa ra từ trong trại lưu dân và trang viên.
Người ở bên ngoài nhìn vào, những kẻ này chẳng qua là nô bộc của Triệu gia hoặc là lũ tiểu nhị, chưởng quầy thuê cửa tiệm của Triệu Tự Doanh. Thật ra thì chuẩn mực chiêu mộ những người trẻ tuổi này cũng không thấp, rất nhiều người là gia đinh thân thể không đạt chuẩn mực chọn lựa về sau, còn có một số người là gia đinh bị thương trong chiến đấu, huấn luyện, cùng với trai tráng lưu dân ký khế ước bán đứt. Bọn họ trung thành một lòng với Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, một đám này cũng là một bộ phận của Triệu Tự Doanh.
Số người không phải gia đinh này trung thành và không kém phần đáng tin, nhưng bản lĩnh làm việc lại không được đánh giá quá cao, dù sao quản sự và bản lĩnh trong tiệm buôn không chỉ dựa vào khổ luyện đã thành công được, vẫn phải có thiên phú và ngộ tính. Vì thế hiện giờ Triệu Tự Doanh trừ trại lưu dân kẻ quản việc quân trở thành quản sự, các nơi thôn trang và cửa tiệm làm ăn khác đều phải dựa vào những quản sự cốt cán ban đầu đó.
Đối với trông coi số người này, Triệu Tiến không có biên chế và vạch ranh giới rõ ràng giống như gia đinh, hiện giờ đều là một giới hạn hẹn ước ngầm sơ lược. Chẳng hạn như nói, trong đội học đinh và lưu dân đều là do Vương Triệu Tĩnh theo dõi, trang viên và cửa tiệm đều là chỗ Như Huệ, còn Chu Học trí ở khác nơi quản được chỗ nào thì quản chỗ ấy. Lưu Dũng và Lôi Tài cũng có một số người, mặc dù là tai mắt ngầm, nhưng những người này cũng đang làm việc giống như vậy.
Triệu Tiến nói xong, Đổng Băng Phong ở một phía chần chừ chốc lát nói.
- Đại ca, trong Từ Châu vệ không ít người hẳn dùng được.
Vệ sở sớm đã không có công dụng quân sự gì nữa hoàn toàn trở thành một trang viên lớn. Quan lại các cấp làm địa chủ, ông chủ sai khiến quân hộ bên dưới làm công kiếm tiềm. Nhiều năm như thế cũng luyện ra được một đám người, những tên Tổng kỳ, Bách hộ thậm chí Phó thiên hộ này hành quân đánh trận và võ nghệ có lẽ dốt đặc cán mai nhưng làm quản sự trang viên và chưởng quầy phòng thu chi của tiệm lại rất hợp, có một số ít người còn rất tinh thông.