Nhưng Thành Đại Hổ bắt lấy được đoản phủ của đối phương, dồn sức kéo ra ngoài, chiêu thức này khiến cho y chậm chạp, Ngưu Kim Bảo cũng bắt được phác đao của y, đánh đến nước này, nếu như đã không cần để tâm đến lưỡi đao, cả hai tỉ thí bằng tay không.
Sau vài hiệp, binh khí trong tay hai người đều bị văng ra khỏi tay, trở thành tay không đối tay không, nhưng ngược lại mọi người đang vây xem đều trở nên hưng phấn. Nếu trên chiến trường không có binh khí thì chỉ có một con đường chết, nhưng tỷ võ thì kêu ngừng lại được, song chức cận vệ này, cũng khảo thí bản lĩnh tay không đánh nhau.
Ở trong Triệu Tự Doanh, khí lực của Thành Đại Hổ được nhiều người biết đến, năm đó ở cửa sông Thanh Giang một mình đối mặt với Bổ khoái kia khiến cho nhiều người vẫn nhớ rõ ràng. Còn lộ số võ công khí giới của Ngưu Kim Bảo cũng không tệ, nhưng đấu bằng tay không như thế này vẫn chưa triển khai quyền cước, có phải Thành Đại Hổ chiếm được thế thượng phong hay không.
Mọi người đang vây xem lúc này đều nín thở, thầm nghĩ rằng một người mới người ngoài như Ngưu kim Bảo, lại đánh bại hết mấy tay giỏi võ của Triệu Tự Doanh chúng ta, điều này thật sự là quá mất mặt, dù thế nào cũng phải thắng được hiệp này để lấy lại mặt mũi. Bất tri bất giác động tĩnh trầm trồ khen ngợi khuyến khích trong chốc lát lớn lên không ít, đều mà là reo hò trợ uy cho Thành Đại Hổ.
Thanh âm reo hò trợ uy thêm lớn dần, hai bên đều là tay không, ngược lại Thành Đại Hổ không có ra chiêu loạn mà là lui về phía sau hai bước kéo giãn khoảng cách, cẩn thận bắt đầu tìm cơ hội.
Không có binh khí tay chân của Ngưu Kim Bảo cũng không nhanh hơn mà vẫn chậm rãi, đòn thế này Triệu Tiến mới nhìn ra được chút lề lối. Nhất cử nhất động này, Ngưu Kim Bảo vẫn là di chuyển ở chỗ trong vòng tròn của bản thân mình, khí lực tiêu hao khẳng định sẽ nhỏ hơn so với Thành Đại Hổ.
Thành Đại Hổ cũng rất nhanh nhìn ra được điểm này, sau khi di chuyển mấy bước liền chậm lại, hai người đều đứng yên đối mặt nhau, sau đó hai chân chậm rãi xê dịch.
Động tĩnh xung quanh dần nhỏ lại, tất cả mọi người đều là kẻ nhìn thấy sát khí trải qua chiến trận, cảm giác được ra tình cảnh lúc này nhìn như bình thản chậm rãi, nhưng thật ra lại nồng đậm sát khí.
Dường như Thành Đại Hổ tìm được thời cơ, chợt tiến lên phía trước một bước, nhưng cử động này quá lớn, trên người đã để lộ ra chỗ sơ hở, y vừa động, trong đám đông vây xem đã vang lên tiếng thở dài, nóng nảy sợ là hỏng bét.
Trước mặt, Ngưu Kim Bảo đúng lúc bắt được chỗ sơ hở, vốn cử chỉ đang chậm chạp liền lập tức trở nên mau lẹ, vừa sải bước ra, liền giơ cánh tay lên muốn động thủ. Lúc hai bên chầm chậm đều thủ vững môn hộ kín đáo, bắt đầu nhúc nhích tất nhiên tạo cơ hội cho đối phương. Thành Đại Hổ vốn để lộ ra chỗ sơ hở đột nhiên nhanh thêm, sải bước đến bên trái Ngưu Kim Bảo.
Âm thanh ủng hộ rầm rộ vang lên, Thành Đại Hổ vậy mới tốt chứ, không ngờ biết cách dụ địch. Thân hình Ngưu Kim Bảo kia lớn mập cồng kềnh, một khi y động thủ thì sẽ rất khó để dừng lại, Thành Đại Hổ sắp thắng rồi.
Mọi con mắt của người xem đều dồn hết đến trước mặt Ngưu Kim Bảo.mọi người không thể tưởng tượng nổitốc độ xoay người của Ngưu Kim Bảo, trầm eo ra quyền, bật hơi ra tiếng, chỉ với một cử động đơn giản, chính là một quyền đấm thẳng về phía trước, theo thế trung bình tấn tung quyền ra giống như lúc luyện võ thường ngày, đơn giản thẳng tới, đơn thuần là dồn sức đánh ra, nhưng nhìn tổng lại chiêu thức của hai người, lại giống như Thành Đại Hổ xông tới đưa người tới trước mặt Ngưu Kim Bảo bị quyền đánh đến.
Một quyền, chỉ có những người tinh mắt mới nhìn thấy, lúc nắm đấm của Ngưu Kim Bảo sắp đánh trúng vào Thành Đại Hổ, biến quyền thành chưởng, đập thật mạnh vào người Thành Đại Hổ, Thành Đại Hổ hự lên một tiếng, lảo đảo lùi lại vài bước mới giữ vững cho thân thể, ôm lấychỗ bị đập vào trúng, nhịn không được ho khan vài tiếng.
Chung quanh âm thanh reo hò tới nửa câu cũng thu vào, giống như nghẹn ở trong cổ họng không được phát ra, mọi người chưa kịp hiểu ra chuyện gì. Vừa rồi Thành Đại Hổ tương kế tựu kế dụ địch, công phu quyền cước cũng là đáng nể.
Bên kia cuối cùng Thành Đại Hổ cũng coi như hít thở thông thuận, lắc đầu đồng thời cũng tiến lên hai bước, chắp tay mở miệng nói.
- Đa tạ thủ hạ lưu tình, lão thành tâm phục khẩu phục rồi.
Lời nói ra rất chân thành, cũng làm đủ tư thái, toàn trường rất yên tĩnh, bất luận hán tử giang hồ đội Nội Vệ hay là gia đinh trong Triệu Tự Doanh, mặc dù mọi người không có reo hò tán thưởng nhưng trên mặt đều hiện lên vẻ bội phục. Vốn rằng mấy người Mông Cổ trong đội nhân mã vẫn còn muốn ra sân, dùng cách đấu vật vật lộn thử xem, nhưng nhìn thấy chiêu thức mới vừa rồi kia trong lòng cũng biết khó mà lui rồi.
Triệu Tiến cười vỗ tay, ánh mắt mọi người tập trung hết lên người hắn, trên mặt Triệu Tiến toát lên vẻ khen ngợi, Ngưu kim Bảo quả nhiên là một người dũng mãnh, đem những người trong tay mình ra so sánh với Ngưu Kim Bảo võ nghệ cũng chịu qua huấn luyện, nhiều năm như vậy cũng không có chểnh mạn. Hơn nữa có gốc gác gầy dựng trong Vệ sở, hiển nhiên không so sánh với người giang hồ được.
Võ thuật cũng không phải thần kỳ như vậy, nhưng trải qua rèn luyện đúng là có khác biệt, mà võ học của Thiếu Lâm Tự lại đứng đầu trong thiên hạ, huống hồ còn có nguyên nhân khác.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Võ công của ngươi luyện tập ở Thiếu Lâm Tự hay là ở nơi khác?
Ngưu Kim Bảo hơi khom người, thanh âm hổn hển nói.
- Hồi Tiến gia đây là truyền dạy của Thiếu Lâm Tự. Năm đó Thích gia gia, Du gia gia điều động tăng binh bình định giặc Oa, người của Thiếu Lâm Tự chết thê thảm nghiêm trọng. Tuy nhiên những người trở về được đều là người có bản lĩnh lớn, truyền lại võ công cũng hữu dụng.
Triệu Tiến cười gật đầu, điển cố này hắn cũng đã từng nghe nhị thúc Triệu Chấn Hưng nói qua, lúc đấy sở dĩ nói ra, chính là muốn nói cho Triệu Tiến biết, dù võ công có thần kỳ đến đâu cũng là đơn đả độc đấu, muốn sống sót ở trên chiến trường, muốn ở trên chiến trường sát thương kẻ thù, phải học được thành thạo chiêu thức đơn giản dễ dùng.
Sa trường chiến trường, đối địch ngàn vạn người, một mình tung nhảy hay di chuyển cũng không có chỗ hữu dụng gì. Cái chính là phải ổn định hàng ngũ, nghe theo hiệu lệnh, trang bị vũ khí tinh xảo, như vậy mới giành được thắng lợi hoàn toàn
Câu trả lời của Ngưu kim Bảo khiến Triệu Tiến xem trọng y nhiều lên không ít, người luyện võ biết kiềm chế cũng không nhiều.
Triệu Tiến xoay xoay cánh tay, nhìn ánh mắt của mọi người bên cạnh, cười nói.
- Lấy một thanh mộc côn đến đây, kích cỡ như trương mâu, ta tới thử xem.
Hắn hiểu được những ánh mắt này mang hàm ý gì. Một đám người giỏi võ ở trong doanh toàn bộ bị đánh bại, từ trên xuống dưới đều không phục, hiện tại cũng hi vọng người mạnh nhất chính là Triệu Tiến đến tỷ thí thắng một lần.
Nếu như nói quan quân vân vân, có lẽ không có ai xem trọng võ dũng của chủ tướng thống soái, nhưng ở Triệu Tự Doanh lại hoàn toàn khác biệt. Dũng mãnh vô địch của chủ soái chủ tướng chính là một trong những thứ khiến mọi người một lòng, cũng là một trong những chỗ khởi nguồn của uy tín.
Ngưu Kim Bảo quả là dũng mãnh, tuy nhiên Triệu Tiến cũng nắm chắc phần thắng trong tay, bởi vì binh khí chiếm lợi thế quá lớn. Dài một thốn mạnh một thốn, câu tục ngữ này chưa chắc người nào nói đều đúng. Nhưng đối với cường giả nhữ Triệu Tiến, từ nhỏ đã luyện tập trường mâu cùng với trải qua trăm trận chiến khốc liệt thì binh khí này chiếm thế thượng ưu vô cùng lớn.
Bởi vì trường mâu dài nên Ngưu Kim Bảo chỉ chuyển động tại vòng ngoài, còn Triệu Tiến có khoảng cách trống đến mười thước, huống chi trường mâu dồn sức đánh đến, đoản đao và đoản phủ khó mà đỡ được, cho nên Triệu Tiến nắm chắc phần thắng trong tay.
Ngưu Kim Bảo vốn thật thà chất phát lúc này trên mặt hiện lên một tia sợ hãi, vội vàng nói.
- Không dám, không dám, tiểu nhân làm sao dám tỷ thí cùng Tiến gia, chắc chắn tiểu nhân không phải là đối thủ của Tiến gia.
Thấy biểu hiện này của y trong lòng Triệu Tiến mỉm cười, tâm tư của Ngưu Kim Bảo này đúng là thật thà, nhưng hộ vệ của mình cũng không lẽ nào là một hán tử ngu ngốc được, phải biết được nặng nhẹ lợi hại mới tốt.
Triệu Tiến cười nói.
- Không sao.
Nói nửa câu xong dừng lại, trong sân cũng đã trở nên an tĩnh, bởi vì mọi người đều nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập, không chỉ một mà là nhiều con, đội kỵ mã có đến mấy chục con.
Đừng nhìn khách điếm nằm ở giữa đường, sau khi Triệu Tiến vào ở, mọi nơi đều an bài hộ vệ canh giữ, cường hào trên đất này đều sẽ an bài người canh gác trông chừng. Tầng từng một bắt đầu sắp xếp, phía xa khó mà nói rõ, nhưng cách chừng hai dặm người thân phận không rõ ràng đã sẽ bị người để mắt tới, đội nhân mã cỡ này cũng sớm bị ngăn lại.
Đến gần như vậy lại không hề có động tĩnh chém giết huyên náo, nhất định là người phe mình, chỉ có Triệu Tiến cùng vài người nghĩ đến đểm này, những người khác ngay lập tức trở nên khẩn trương, có đội trưởng còn thét lên ra lệnh.
Trạm canh gác truyền đến tiếng hô to.
- Là Tam gia, Tam gia đến đây.
Lúc này mới khiến trong viện yên tĩnh trở lại.
Nghe thế, hai đầu lông mày Triệu Tiến nhíu lại, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm trọng hơn. Mình mới rời khỏi Từ Châu được vài ngày, Vương Triệu Tĩnh đã vội vã đuổi theo, rốt cuộc đã xảy ra chuyện đại sự gì.
Lúc này tiếng vó ngựa đã dừng lại, nghe thấy rõ tiếng bước chân dồn dập đang đến gần, không bao lâu, liền nhìn thấy Vương Triệu Tĩnh vội vàng đi tới. Triệu Tiến biết người huynh đệ của mình là có tánh tính trầm ổn, bình tĩnh tự biết kiềm chế. Nhưng lúc này ở trước ảnh lửa chiếu rọi, không nói đến sắc mặt đã trắng bệch mà tất cả đều là hoảng hốt lo sợ, vừa nhìn đã thấy một bộ dạng đang rất rối loạn.
Triệu Tiến giơ cánh tay lên, cao giọng nói.
- Không cần lưu lại người trong sân, tất cả đều lui ra ngoài
Hắn vừa ra lệnh một tiếng, mọi người đang suy đoán bất an xem chuyện gì đang xảy ra liền lập tức tản đi, Ngưu Kim Bảo cũng sửng sốt chốc lát sau đó đi theo đoàn người rời đi.
Cả người Vương Triệu Tĩnh giống như bị mất hồn, hồn bay phách lạc bước đến trước mặt Triệu Tiến, cũng không biết y làm sao cưỡi ngựa đuổi theo được đến đây.
Sau khi nhìn thấy Triệu Tiến qua ánh lửa, Vương Triệu Tĩnh thoáng trấn định lại một chút, mở miệng nói.
- Đại ca.
Chỉ là câu “Đại ca” vừa được thốt lên lại làm cho Triệu Tiến hoảng sợ, không nghĩ đến giọng nói của Vương triệu Tĩnh hoàn toàn không phát ra tiếng, thậm chí còn khóc thút thít.
Cứ như vậy hô hai tiếng “Đại ca đại ca”, Vương Triệu Tĩnh chẳng những không trấn tĩnh lại được mà ngược lại càng thêm hoảng loạn, ngay cả lời nói đều không thành tiếng.
Lông mày Triệu Tiến nhăn lại, nhìn Vương Triệu Tĩnh lắp bắp, lại có chút điệu bộ không định thần, không kìm nỗi liền giáng xuỗng một bạt tai. Sau khi tiếng vang chát chúa, trên mặt Vương Triệu Tĩnh đã hằn lên dấu bàn tay đỏ ửng. Triệu Tiến ra lực quả thật không hề nhỏ, đòn này đánh xuống, nhất định là rất đau nhức, đôi tai cũng không tránh khỏi vang lên tiếng ù ù, chẳng qua một bạt tai này đánh xong, làm cho người bình tĩnh lại không ít.
Triệu Tiến gầm lên nói.
- Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nói mau, đừng có bày ra dáng vẻ của bọn nữ nhân này.
Sau khi tiếng gầm này vang lên, thân mình Vương Triệu Tĩnh chấn động, cũng hoàn toàn tỉnh táo trở lại, ở nơi đó lắc đầu, nhưng trên mặt trắng bệch không có một giọt máu, vẫn mang theo tiếng khóc nức nở nói:
- Đại ca, Liêu Đông đánh bại, Liêu Đông bại rồi. Hơn mười vạn đại quân, được xưng bốn mươi mấy vạn, không quá mười ngày, toàn bộ xong rồi.
Vài ngày trước ở Liêu Đông tuyết rơi nhiều, đại quân chần chừ không tiến, vài ngày sau đã truyền đến tin tức này, Thống soái Liêu Đông Kinh lược Dương Hạo cùng hơn mười vạn đại quân đã bị đánh bại thảm hại.
Không ai nghĩ đến đại quân trù hoạch lâu dài sẽ bại nhanh như vậy, hơn mười vạn đại quân xuất chinh. Trận đại chiến này như thế nào cũng phải đánh đến mấy tháng, nửa năm hay thậm chí còn dài hơn nữa. Cho nên chuyện trì trệ không di chuyển đại quân trong lúc bão tuyết cũng là bình thường. Nhưng không nhanh không chậm đưa đến Từ Châu truyền ra tin tức đại bại.
Dương Hạo thống lĩnh đại quân xuất chinh, không ít người phán đoán sẽ thất bại, nhưng lại không nghĩ đến sẽ bại nhanh như vậy, thất bại hoàn toàn.