Ngưu Kim Bảo lúc từ trong nhà ra ngoài hai mắt đỏ ké, không ngừng dùng tay lau chùi khóe mắt, mẹ y luôn mồm dặn dò.
- Cục diện con trai của nhà lão Triệu làm rất lớn, ngay cả gia đình nữ tắc như mẹ đây cũng nghe nói tới. Lần này mẹ cầu người thả con ra ngoài, nhà mình chính là nhận được ân tình lớn tựa trời của Triệu gia. Con ở bên đó làm việc thật tốt, tháng ngày sau này cũng đánh đổi được xuất thân cho mình.
Nhìn thấy mẹ già ở chỗ tốt như thế, tinh thần cũng không tệ, cái ân tình lớn tựa trời này, Ngưu Kim Bảo nhớ kỹ trong lòng. Tuy nhiên cái "xuất thân" này y lại không nghĩ như thế. Xuất thân từ Vệ sở không giống hán tử giang hồ đơn thuần, bao nhiêu kẻ có được chút kiến văn và tầm mắt. Theo suy nghĩ của y, Triệu Tự Doanh coi như tiền đồ lớn bằng trời thì thế nào, chẳng qua chỉ là một lũ hương dũng đoàn luyện, không được quan gia thừa nhận, vậy thì chẳng đáng là gì.
Thậm chí Triệu Tự Doanh này cũng kém hơn một bậc so với Thiếu Lâm Tự kia, Thiếu Lâm tự cũng có sản nghiệp và ruộng đất rộng lớn, cũng có võ tăng, tăng binh của bản tự. Nhưng tối thiểu còn có danh nghĩa sắc phong của triều đình làm việc ít nhiều có thân phận quan phủ. Triệu Tự Doanh có cái gì, dựa vòa mấy vị cha đầu lĩnh làm quan sao? Bình thường có lẽ hữu dụng, thật tới lúc khẩn cấp, đây cũng không cần xách ra.
Nghĩ thì nghĩ vậy, báo ân nhờ che chở cũng không được rời Triệu Tiến này, Ngưu Kim Bảo đối với chuyện bán mạng này quyết một lòng nghe theo.
Chuyện này chỉ trì hoãn ngắn ngủi, nếu như đi vào trong thành, không thiếu được phải về nhà ăn bữa cơm lại đi, Triệu Tiến vẫn là hiểu rõ chút việc cỏn con này.
Về tới trong nhà, bị Triệu Chấn Đường giáo huấn khiển trách mấy câu, nói không đi làm việc chính về nhà làm cái gì. Tuy nhiên Hà Thúy Hoa vẫn là vui vẻ rạo rực. Sau đó rượu và thức ăn cũng sớm đã nấu xong, không bao lâu đã bưng lên rồi, rõ ràng cha mẹ vẫn luôn chờ đợi hắn về nhà.
Sau khi ăn xong, Triệu Tiến rời khỏi, lúc rời khỏi sân lại nhìn thấy Mạnh Tử Kỳ. Cô bé ở Triệu gia chưa nếm trải khổ cực gì, tuy nói cũng tham dự làm công nhưng nữ nhi gia đình bậc trung trên mặt đất Từ Châu cũng không thoải mái như cô bé, gốc gác không tệ, nuôi dưỡng được tốt, hiện giờ trổ mã thật rất là tươi mộng, nhìn thích mắt đẹp lòng.
Sau khi nhìn thấy Triệu Tiến, Mạnh Tử Kỳ đỏ mặt nhún người thi lễ, sau đó chạy đi. Triệu Tiến khẽ gật đầu, hắn mang theo Mạnh Tử Kỳ cùng nhau tới, huynh muội Mạnh gia vừa rồi cũng đã gặp mặt.
Lúc Triệu Tiến ra khỏi cổng lên ngựa, Mạnh Chí Kỳ lại có chút không yên, mang theo vẻ có lỗi thấp giọng nói.
- Lão gia, em gái tiểu nhân nhiều lòng dạ riêng, nếu như có mạo phạm. Vẫn mong lão gia người thứ tội.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến nhất thời không có hiểu ra, chỉ xua tay ra hiệu lên đường. Lúc sắp rời khỏi cổng thành, Triệu Tiến mới nhớ tới. Vừa rồi Mạnh Tử Kỳ chạm mặt vấn an với mình, chỉ e là cố ý tạo nên, chính là để xuất hiện trước mặt mình. Còn Mạnh Chí Kỳ biết rõ chút lòng dạ này của em gái mình không qua mắt được mình, cho nên trước đó giải thích.
Tiểu cô nương nghĩ chắc chính là như thế, Triệu Tiến không kìm nổi cười. Triệu Tiến quay đầu lại liếc mắt. Ngưu Kim Bảo đang cưỡi ngựa bị mấy gã gia đinh vây quanh đi theo ở đằng sau.
Mặc dù Triệu Chấn Đường đã điều tra tường tận, nhưng đối với người như Ngưu Kim Bảo này vẫn không hoàn toàn tin tưởng. Gia đinh đội Nội Vệ đã lần nữa chạy tới huyện Tân Hương ở Hà Nam, văn lại Hình phòng nha môn tri châu Từ Châu cũng đi tìm Bổ khoái bên đó nói chuyện, chính là muốn nghe ngóng kỹ càng toàn diện Ngưu Kim Bảo này.
Ngựa chạy nhanh không ngừng bước, dừng đêm đầu tiên ở trấn Song Câu, nơi này cũng là trạm dịch khách điếm đầu tiên an bài của Vân Sơn Hành. Lúc đi ngang qua Phòng Thôn Tập, Khương Mộc Đầu mang theo thủ hạ của mình kéo tới, bồi tiếp cùng nhau đi tới trấn Song Câu, sau đó sửa soạn cỏ khô và cơm canh cho mấy mấy trăm nhân mã.
Đây là tiêu hao thật lớn, khách điếm có kho hàng chuyên trù bị cái này, sau mỗi lần tiếp đãi đều sẽ lập tức ghi vào sổ sách, tiếp đó thì đi mua sắm ở gần kề, bù vào đủ đầy.
Suốt mấy chục dặm đường từ thành Từ Châu tới bên này, Ngưu Kim Bảo cũng nhìn thấy được dọc đường, cũng chính một đoạn đường này khiến y không cho rằng Triệu Tự Doanh là hương dũng đoàn luyện bình thường nữa. Trong lúc đội nhân mã di chuyển khí độ lẫm liệt, ứng đối của Khương Mộc Đầu dẫn theo tùy tùng lúc theo kịp đội hình đội nhân mã, còn có ai nấy loại thói quen nghe lệnh kia. Càng không cần nói ở khách điếm xuống ngựa, không cần Triệu Tiến nói, thái độ như thường của liên trưởng ra lệnh thi hành, an bài người trông coi thay phiên trực.
Pháp chế và tác phong như thế, Ngưu Kim Bảo chưa bao giờ thấy qua trong Vệ sở, y thậm chí cũng thấy không được nhiều lắm ở chỗ Tham tướng Từ Châu. Xuất thân quân hộ Vệ sở, lại là kẻ xuất thân luyện võ, lòng dạ tòng quân cũng là có, chỉ là lúc biết mình không làm được gia đinh thân vệ của Tham tướng, lúc này mới đi ra ngoài lang bạt.
- Lão gia đây là binh khí của Ngưu Kim Bảo.
Có thân vệ cầm binh khí của Ngưu Kim Bảo sang, thứ này sau khi cầm ra từ trong quan phủ liền giao tới chỗ Triệu Tiến, tới bây giờ còn chưa đưa cho Ngưu Kim Bảo kia.
Một cây đoản phủ, một thanh đoản đao. Đoản phủ dài ba thước, trên đầu búa mang mũi nhọn, một đầu là lưỡi búa, đầu ngược lại là một thanh chùy đầu nhọn. Mặt khác thanh đoản đao chừng ngoài ba thước, nhìn giống đao mổ heo, thậm chí còn phải dày hơn chút, cán cầm cũng không ngắn.
Triệu Tiến cười nhìn thử, quay đầu hỏi Mạnh Chí Kỳ.
- Nhìn ra được cái gì không?
Mạnh Chí Kỳ vốn đứng rất ngay ngắn, sau khi nghe được câu hỏi, thò đầu sang nhìn kỹ một chút mở miệng nói.
- Cân nặng không nhẹ, binh khí ngắn lấy linh hoạt làm chủ, nhưng búa và đao này đều nặng hơn bình thường, sử dụng cái này nhất định dùng lực không nhỏ.
Triệu Tiến cười gật đầu lại giơ tay vẫy một phía khác nói.
- Đại Hổ, sang đây nhìn thử.
Thành Đại Hổ sau khi ổn định cục diện của sông Thanh Giang đã được an bài tới bên cạnh Triệu Tiến làm hộ vệ. Xuất thân của gã đáng tin cậy, võ nghệ lịch luyện đều rất sâu dày. Loại người này đáng giá tin cận nhất. Lẽ dĩ nhiên để có được tín cận như thế cũng có dính tới Thành gia. Thành Đại Hổ quả thật là khăng khăng một mực đi theo Triệu Tự Doanh.
- Cái thứ này thật không phải người tầm thường dùng được. Chậc, chậc, nhìn màu sắc trên búa và đao này. Sợ là nhuộm không ít máu. Sử được thứ này thật không dễ, còn giết nhiều người như thế, nghĩ chắc một thân hảo bản lãnh. Người này cận chiến khẳng định đáng gờm. Ở trong ngõ hẻm phòng hẹp chính là sát thần. Nhưng phải tới chỗ khác, sợ sẽ thi triển không ra nổi.
Thành Đại Hổ tùy tiện thành thói, ở trước mặt Triệu Tiến cũng không câu nệ, tuy nhiên gã cũng biết Triệu Tiến không quá để ý.
Đoản phủ, đoản đao nhìn ra tăng thêm cân nặng, lực sát thương khẳng định càng lớn, giết người nhiều rồi, nhuốm máu quá nhiều, mặc dù rửa cho sạch sẽ cũng sẽ dính vào màu máu. Giết nhiều người như thế, nhuốm thành màu máu, nói rõ người này bản lĩnh cao cường, bằng không sẽ không tự bảo hộ mình tới hiện giờ. Chiến đấu chỗ chật chội như ngõ hẻm, phòng hẹp tất nhiên là chỗ chuyên dùng binh khí ngắn thi triển. Tuy nhiên, tay giỏi dùng binh khí ngắn bậc này ở trước mặt trường thương đại kích cũng chỉ là chuyện chẳng đáng gì.
Người trong giang hồ không nên nói ra lời này, chính bọn họ làm không được cũng cho rằng người khác vượt cao hơn. Thành Đại Hổ này lại là tận mắt thấy qua trận thế chiến đấu của Triệu Tự Doanh. Đó quả thật giống như tường đồng vách sắt, chạm vào chính là cái chết. Người giang hồ chống lại trận hình đoàn luyện hương dũng liên thủ đều phải chịu thiệt thòi lớn, chớ nói gì tới Triệu Tự Doanh vượt xa hơn quan quân tầm thường, cho nên Thành Đại Hổ mới có lời bàn luận như vậy.
Triệu Tiến cười dặn dò Mạnh Chí Kỳ.
- Tiểu Mạnh, đệ phải học hỏi nhiều chút với những tiền bối này, từng trải nhiều rồi tất nhiên nhìn hiểu rõ. Nhưng đệ học nhiều nghe nhiều cũng nhìn hiểu rõ được những thứ này.
Nghe nói như thế, Mạnh Chí Kỳ lớn tiếng dạ rang, sống lưng thẳng tắp.
Mạnh Chí Kỳ xem như học đinh nhưng bởi vì từng hầu hạ Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa nên Triệu Tiến cũng coi nói thành con cháu đối đãi như người nhà mình, dẫn theo bên cạnh tùy thời dạy dỗ.
Sau khi nói xong, Triệu Tiến lại xoay sang Thành Đại Hổ hỏi.
- Gã này như thế nào?
Lời phụ thân Triệu Chấn Đường đích thật có đạo lý, cục diện của mình lúc này, bên cạnh cũng cần có một gã hộ vệ giỏi giang tin cậy được. Tuy nhiên người như thế ngoại trừ phải tra rõ gốc gác kỹ càng, còn phải khảo nghiệm tâm tình sức vóc, người phái ra đi Hà Nam thăm dò kỹ. Suốt trên đường đi cũng cần phải xem biểu hiện của y. Mấy người Thành Đại Hổ chính là gánh vác quan sát.
- Là một con sói già, cái loại trải qua nhiều năm vào núi chui Thảo Oa Tử ấy. Đây là tiếng lóng của người trong giang hồ. Tiến gia không cần quản. Ngưu Kim Báo này nhìn hung hãn, con người lại trầm ổn, biết cách bình tĩnh. Còn biết rõ bọn tiểu nhân đang nhìn chằm chằm hắn. Cái khác khó mà nói được gì. Dù sao đây mới nửa ngày, nhìn không ra được quá nhiều.
Đồ tể hung tàn dính đầy máu tanh trong người luyện võ không ít, bên trong đó cũng có hạng người dũng mãnh địch lại mười người, trăm người như thế. Nhưng những người đó thường thường bị máu tanh che mờ đôi mắt, tâm tính cũng đã méo mó, đã không xem như người bình thường được, hoặc là nói không xem là con người nữa, Tên Ngưu Kim Bảo này cũng có vấn đề như thế, nếu như bản tính thật dữ dằn như thế cũng không hợp làm thân vệ này.
Tuy nhiên trong khoảng khắc này quan sát còn tốt, tâm trí Ngưu Kim Bảo rất bình thường thậm chí còn có một chút ý tứ chất phác, chân chất, nhưng một ngày nói không được chuẩn xác, còn phải xem tiếp.
Triệu Tiến ở nơi đó gật đầu, lại nhận ra Thành Đại Hổ không rời khỏi, chỉ ở đó cười hắc hắc. Bản tính đám hán tử giang hồ này Triệu Tiến rất quen thuộc, chỉ cười hỏi.
- Có việc ngươi cứ nói, ấp a ấp úng làm chi.
Thành Đại Hổ nghiêm túc nói.
- Tiến gia, các huynh đệ Từ Châu chúng ta đều muốn làm hộ vệ cho Tiến gia. Đây đều suy ngẫm rất lâu, chưa từng nghĩ bị một gã từ ngoài tới đoạt mất, trong lòng mọi người đều có chút không phục, đã nghĩ ngợi tỷ thí một chút. Nếu như Ngưu Kim Bảo kia thật đáng nể, mọi người cũng chỉ đành tâm phục khẩu phục. Nếu như thân thủ không được, há không phải chậm trễ chuyện của Tiến gia sao.
Mạnh Chí Kỳ đứng ở bên cạnh liên tục gật đầu, nghĩ thầm rằng những người bên cạnh Tiến gia ai nấy đều trung thành, đây đều là nhân đức nghĩa khí của thiếu gia.
Không ngờ rằng Triệu Tiến ở nơi đó bật cười một tiếng chỉ vào Thành Đại Hổ nói.
- Ít nói điều vô dụng. Các ngươi ngứa tay rồi phải không?
Thành Đại Hổ vừa mới giả ra bộ mặt nghiêm nghị lập tức biến thành nụ cười láu cá, hi hi nói.
- Vẫn là Tiến gia nhãn lực tốt. Lão thái gia tìm Ngưu Kim Bảo, người này trước giờ không có tiếng tăm gì. Tất cả đều muốn đi thử một chút.
Triệu Tiến cũng không có tức giận gì, chỉ gật đầu nói.
- Ta cũng muốn nhìn xem năng lực của y. Tuy nhiên đêm nay cũng không cần so đo. Đêm mai tới Túc Thiên nói sau.
Sau khi có được lời hứa hẹn của Tiến gia, Thành Đại Hổ càng vui vẻ ra mặt, ở nơi đó không ngừng cha sát hai tay nói.
- Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt. Không riêng tỷ thí với lão Ngưu kia. Bọn huynh đệ chúng ta cũng muốn tỷ thí, xem ai đi ra đánh với hắn.
Triệu Tiến không mấy vui vẻ phất tay, Thành Đại Hổ cười rời khỏi. Triệu Tiến liếc mắt nhìn Ngưu Kim Bảo bên kia một cái, nhận ra y ngồi ở nơi đó tò mò nhìn bố trí của Triệu Tự Doanh.
Buổi tối Triệu Tiến và một đám người có vai vế ở trấn Song Câu tụ tập lại, bên này hiện giờ có đại tửu phường. Danh tửu Hán Tỉnh đi về hướng hồ Lạc Mã và đi về hướng cửa sông Thanh Giang cùng với rượu trắng đi phía nam trao đổi buôn bán, phần lớn là làm ra ở nơi này.