Sau khi Triệu Tiến về tới trong nhà, Từ Trân Trân bế con gái ra ngoài gặp mặt, con gái chỉ vào hắn không ngừng cười khanh khách, khiến Triệu Tiến có một loại cảm giác buông lỏng khó có được, sau khi trò chuyện mấy câu qua quýt đã nằm ngủ rất say.
Sau khi tỉnh ngủ ăn cơm tối, không thiếu nói mấy câu với người trong nhà. Lúc Triệu Tiến không có mặt, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa quen thói tới bên này. Hiệp trợ bọn người chỗ Tri châu Từ Châu có Triệu Thật Nhất liền cũng đủ nắm trong tầm tay.
Sau khi cơm tối, gia đinh thân vệ của Triệu Tiến bắt đầu cuốc bộ, cưỡi ngựa đi khắp các nơi. Người làm chủ các nơi, ngoại trừ cửa sông Thanh Giang, đều phải chạy tới chỗ Triệu Tiến báo cáo, gần hai tháng không ở Từ Châu, nhất định có rất nhiều chuyện cần làm.
Cả đêm đó Triệu Tiến nghỉ ngơi, Vương Triệu Tĩnh lại rất muộn mới ngủ. Thật không phải có tâm sự gì, mà là có một số công văn vừa mới đưa tới phải xử trí. Trong đó có mấy phong thư từ kinh sư tới, chính là thư của Vương Hữu Sơn. Trong lúc đọc cũng chỉ là chuyện trước sau lúc cất bước lên đường, lời nói cũng không phải đại sự gì, chẳng qua khiến cho bọn họ có hiểu rõ rất tỏ tường với đại quân của Dương Hạo thống soái.
Năm nay hai mươi mốt tháng hai, cũng chính là vừa mới xong khoa cử không được mấy ngày, Dương Hạo thừa cơ hội Nỗ Nhĩ Cáp Xích sắp suất binh tấn công bộ lạc Hô Luân một trong bốn bộ lạc Diệp Hách ở Hải Tây vệ. Ở Liêu Dương cử hành tuyên thệ xuất quân, chia binh bốn lộ nhắm vào Hậu Kim phát động tấn công toàn diện. Lệnh quan Tổng binh Khai Nguyên Mã Lâm đốc thúc binh bốn vạn, họp với hai vạn binh Diệp Hách từ Khai Nguyên xuất quân bắc lộ. Lệnh quan Tổng binh Sơn Hải Quan Đỗ Tùng thống lĩnh quân sáu vạn, từ Phủ Thuận xuất quân tây lộ, đánh thẳng vào Hưng Kinh thủ phủ Hậu Kim (Hưng Kinh nay là thành Tân Tân Tây Lão ở Liêu Ninh). Lệnh quan Tổng binh Liêu Đông Lý Như Bách dẫn binh sáu vạn, xuất quân nam lộ. Lệnh quan Tổng binh Liêu Dương Lưu Đĩnh suất quân bốn vạn, xuất quân đông lộ, họp với hai vạn binh Triều Tiên vào ải Khoan Điện. Các lộ đều bố trí Giám quân, Trợ lý. Tổng số đại quân hiệu xưng bốn mươi bảy vạn binh.
Chớ nói tới những lộ binh mã này cộng lại thế nào cũng không có con số bốn mươi bảy vạn, binh lực thật sự thậm chí còn chưa tới hơn hai mươi vạn trên công văn quan phủ. Đám lão luyện việc quân ở Binh bộ kia cũng coi như biết tường tận gốc rễ bên dưới, Vương Hữu Sơn cũng nghe ngóng được tin tức cặn kẽ.
Trong tay Mã Lâm có ngoài hai vạn binh, tính cả binh mã Diệp Hách và Mông Cổ, cộng lại cũng chỉ được ba vạn. Trong tay Đỗ Tùng có ba vạn binh, Lý Như Bách có ba vạn, Lưu Đĩnh có hơn hai vạn chút đỉnh, chỗ Triều Tiên có hai vạn, cộng hết cả lại chỉ ngoài mười một mười hai vạn.
- Binh mã Triều Tiên không có lương thảo, còn cần Đại Minh tiếp tế, nhưng lương thảo trong tay Dương Hạo dùng cho bản thân còn không đủ.
- Biết chiến đấu nhất chỉ sợ chỉ có hai lộ Đỗ Tùng và Lưu Đĩnh đó, đám người Nữ Chân và Mông Cổ kia cũng biết chiến đấu, đáng tiếc không tin được.
Trên thư cũng không có chải chuốt lời văn gì, chuyển lời kể nguyên văn đối thoại lẫn nhau, như thế nhìn càng nhìn thẳng được.
Những lời trên thư này ngược lại nhất quán với lời giảng giải của Tôn Truyền Đình ngày đó, lại nhớ tới so sánh giữa gia đinh và quan binh, lại ngẫm nghĩ võ bị quân khí cực kỳ thối nát kia, thật sự khiến người ta không cảm thấy phần thắng nào.
Mặt khác, trên thư còn nhắc đến sơ qua tin đồn thân thể hoàng đế Vạn Lịch không tốt, dường như không thượng triều nhiều năm như thế thân thể vẫn trụ được, hiện giờ việc Liêu Đông cấp bách, một khi đích thân chấp chính, ngay lập tức trụ vững không nổi nữa.
Triệu Tiến sau khi đọc xong thư chỉ là vứt qua một bên, đây là chuyện vào buổi sớm ngày thứ hai trở về Từ Châu, ăn xong điểm tâm, Triệu Tiến cũng không màn tới gặp mặt người nhà, đi thẳng tới phòng nghị sự, khiến cho Hà Thúy Hoa rất không hài lòng oán giận mấy câu.
Hiện tại trong bọn huynh đệ, cực khổ nhất chính là Lưu Dũng. Hiện giờ căn tửu trang Nam Kinh kia cần Lôi Tài đích thân trấn thủ, nhưng sự vụ dính dáng với bảo vệ bên trong cực kỳ mấu chốt, không được giao cho người khác. Nếu như lúc Triệu Tiến có mặt được chính hắn coi sóc. Nhưng lúc đó Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều không ở nơi này, chỉ có Lưu Dũng chạy đôn chạy đáo hai nơi, cũng may lúc này Lưu Dũng đang ở Từ Châu.
Cát Hương rất là bực bội, tuy nhiên cũng là không có cách nào khác, ở bên cạnh Triệu Tiến y còn trút một chút oán khí. Triệu Tiến cũng sẽ khuyên mấy câu, nhưng ở trước mặt Trần Thăng, y một tiếng húng hắng cũng không dám, nói nhiều một cây cũng phải bị đánh đau.
Cửa sông Thanh Giang mọi việc thuận lợi, biên trấn kia miễn cưỡng cũng nói được mọi chuyện êm xuôi, bởi vì hiện hữu của chợ lớn này, vốn rằng hàng năm phải qua một tháng lần này chỉ có mười mấy ngày, khách thương các nơi mang hàng hóa trước mười lăm tháng giêng đã đi trú sẵn ở gần kề chợ lớn, đợi lúc mở chợ buôn bán. Chu Học Trí và Như Huệ sau khi họp lại tính kế, vốn rằng mồng hai tháng hai mở chợ, kết cuộc trước hai mươi tháng giêng, đây thật là khiến cho ai nấy đều vui vẻ.
Chợ lớn này nói trắng ra là, chính là để cho người ta chọn lựa người mua và người bán, khiến cho tin tức qua lại trở nên thông suốt, rất ít người thiếu đi món lợi lớn nhưng việc làm ăn của tất cả đều làm tốt hơn rất nhiều. Lúc chợ lớn mới xây dựng, những khách thương kia đã biết rõ cửa sông Thanh Giang có sức mạnh tiềm tàng thế nào, rốt cuộc còn có bao nhiều hàng hóa mình không biết, mà những hàng hóa này mua về thì kiếm được tiền, bọn thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang này ngồi yên một chỗ cũng biết mình làm được nhiều chuyện làm ăn lớn.
Đôi bên cùng vỗ một nhịp, dĩ nhiên bất chấp đón mừng năm mới gì, phát tài mới là đại sự cần kíp nhất, ai cũng không chậm trễ.
Đang ở Từ Châu Như Huệ nói tới khoản thu vào ở cửa sông Thanh Giang, quả thật mặt mày hớn hở, không nói tới những tiền thu cửa hiệu trong chợ lớn, chỉ có các loại kế sinh nhai ăn uống vui chơi xung quanh chợ lớn, đó đều là ngày thu vào đấu vàng, danh tửu Hán Tỉnh lại từng lần bán sạch, thật không phải nói đông người thích uống, mà là có càng nhiều người tới mua.
Mặc khác, Triệu Tự Doanh có ý chiếu cố, việc làm ăn buôn bán của Dư gia chính là bùng nổ, họ có tuyến đường biển làm đầu, vả lại còn từ cảng Cáp Lỵ chuyển tới cửa sông Thanh Giang rất gần. Trời sinh nhiều ưu thế hơn nhà khác, tất nhiên kiếm được đầy chậu, đầy bát. Hơn nữa Dư gia làm việc không hà tiện, ra giá cho Triệu Tự doanh, chỉ cần Triệu Tự Doanh bằng lòng phái ra đội ngũ trú đóng thường xuyên ở cảng Cáp Lỵ, nhà bọn họ sẵn ý gánh vác toàn bộ tiêu hao và chi dùng hằng ngày, bởi vì làm như thế thì chẳng khác gì ngăn trở nhà người khác xuất hiện ở cảng biển nhỏ này.
- Lão gia thật là thần cơ diệu toán. Biết rõ nắm được chỗ khẩn yếu. Có hãng xe ấy trong tay, những người này mặc kệ làm ăn buôn bán gì đều cần dùng xe ngựa của chúng ta. Tiền của bọn họ cứ như thế bị chúng ta rút bớt một phần, hơn nữa bởi vì cần chúng ta vận hàng gốc gác của bọn họ rõ ràng cũng bị mò tới.