Nhìn thấy người bị treo trên thiết câu ở trên mặt đất lăn lộn kêu đau, từng sợi dây thừng cứ như vậy kéo đi ra ngoài cổng. Những người Ngưu gia này vẫn không biết đối phương muốn làm cái gì, có kẻ lòng còn thầm nghĩ may mắn, lần này chỉ cần không chết vậy mọi sự việc đều tốt đẹp, bị thiết câu xuyên qua bả vai cùng lắm là đau đớn chảy máu nhẫn nhịn một chút là được rồi. Sau khi xong việc lần này hai vị đại gia của Ngưu gia khẳng định sẽ tìm về tràng diện này, cho dù không tìm về, cũng không dám đi theo quấn lấy Ngưu thiếu gia này nữa. Đi theo chia lời lãi lợi ích vui sướng nhưng cũng quá hung hiểm rồi.
Khóc hô xen lẫn với nghĩ quằng nghĩ xiên, lúc loạn nháo nhào thành một cục chỉ nghe thấy bên ngoài có người hét quát một tiếng, tiếng ngựa hí vang, tiếng vó vang động. Nghĩ tới là biết ngựa bắt đầu chạy, thì cũng đồng thời nhìn thấy sợi dây thừng nối với thiết câu treo bả vai Ngưu Thắng Kiệt kia căng thẳng băng. Ngưu Thắng Kiệt phát ra tiếng rú thảm chói tai kinh thiên động địa trên mặt đất nghiêng ngả lảo đảo. Lúc bước qua bậc cửa lại đụng trúng máu tươi trên bả vai phun trào, cả người giãy dụa vặn vẹo nhưng vẫn là chống không được ngựa kéo cứ như vậy ra khỏi cổng, máu tươi rải suốt một đường.
Thứ hai là Quan Đào, thân thể ngũ đoản của gã vóc người rất nhẹ chịu bớt chút vất vả, nhưng người và mặt đường cát đá va chạm cọ xát dính tới vết thương trên bả vai cũng là hình phạt tàn khốc.
Muốn cầu xin tha, muốn tỏ bày duyên cớ, cái gì cũng nói không ra khỏi miệng, chỉ đành ở đó rú thảm, thậm chí ngay cả gào thét cũng thét không ra được.
Trong sân đã đại loạn rồi, mọi người vừa mới rồi còn chửi bậy huyên náo, ai nấy gào khóc cầu tha mạng, nhưng những người Triệu Tự Doanh Từ Châu tới vẫn cười nói vui vẻ như trước, treo thiết câu ở trên bả vai từng người một, sau đó dùng ngựa kéo ra cổng.
Vài tiếng khóc hô, máu chảy đầy đất, hơn nữa thân thể trên mặt đất bị kéo bụi mù bốc lên tung mù, thật giống như là địa ngục giữa trần gian.
Bên trong thành này cũng chính là Sơn Dương phủ thành Hoài An tới xế chiều đã náo nhiệt hơn chút, bởi vì người làm việc ở cửa sông Thanh Giang lục tục kéo vào thành về nhà, hiện giờ tất cả đều đang bàn tán chợ lớn Thanh Giang kia, bàn luận tháng ngày sau này có tiền đồ như thế nào, bàn tán đám người Từ Châu kia mang tới cái gì cho cửa sông Thanh Giang, tất cả đều không sao yên tâm, cảm thấy bọn mọi rợ Từ Châu dựa vào võ lực tiến vào, bây giờ thủ quy củ, tháng ngày sau này sớm muộn muốn coi trời bằng vung.
Cục diện ở đây yên tĩnh, trong lúc đó ở một hướng khác trong thành chợt vang lên tiếng gào khóc hãi hùng, nghe được người đang la khóc, đang cầu xin tha mạng, tiếng kêu đau nhức giống như là bị tra tấn tàn khốc. Giữa ban ngày ban mặt làm sao sẽ có chuyện như vậy, nghe được âm thanh này mọi người hoảng sợ bất an nhưng bản tính trời sinh muốn xem náo nhiệt vẫn còn, đều chờ ở ven đường nhìn một chút xem là có chuyện gì đang xảy ra.
Cũng không lâu lắm thì có người cưỡi ngựa tới, sau ngựa đang buộc dây thừng kéo người, ngựa chạy đi không nhanh nhưng khiến người bị kéo trên mặt đất kia lăn lộn kêu thảm thiết, đứng dậy không nổi, cứ như vậy bị kéo lê về phía trước, nhìn kỹ còn nhận ra trên vai người bị ngựa kéo còn bị móc một cái thiết câu, căn bản không thoát ra được, còn thấy được vết máu kéo dài phía sau lưng.
Đây cũng là quá thảm rồi, ra tay thực quá ác, mí mắt mấy người ven đường đều nhảy dựng, có kẻ nhát gan, thậm chí còn nhắm cả hai mắt lại.
Diễu võ giương oai, cưỡi ngựa kéo người như thế tất cả mọi người đều thấy xa lạ nhưng cũng có biết, có lẽ nhìn điệu bộ này đã đoán được đây là do đám người Từ Châu kia, hãng xe Vân Sơn, Triệu Tự Doanh gì đấy. Bây giờ ở cửa sông Thanh Giang cũng chỉ có đám người này mới dám ngang ngược như vậy.
Cái này vừa truyền ra, nhất thời tâm tình đám đông lập tức phấn chấn lên, mọi người bây giờ cũng đang bàn luận chuyện này. Người ngoài đến cửa sông Thanh Giang chúng ta, đến phủ Hoài An, đến huyện Sơn Dương giở trò lưu manh, lúc trước còn nói bọn họ có khuôn phép nhưng đây là cái bộ dạng có khuôn phép gì, rõ ràng là không kiêng kỵ điều gì. Đám người Từ Châu man rợ này giữa ban ngày ban mặt mà cứ coi như không có vương pháp gì như vậy, cứ tàn khốc với người như vậy. Nếu như tiếp tục thế nữa sẽ ra nào, liệu mọi người còn có đường sống sao?
Bởi vì muốn cho nhiều người nữa nhìn thấy cho nên bước chân của ngựa chạy cũng không nhanh, những người bị kéo kia còn dư lại chút sức lực đều dùng cho việc gào thét và cầu cứu, hơn nữa máu từ vết thương kia càng đầm đìa càng khiến cho người ta không dám nhìn. Đã có người không kìm được mà tức giận mắng nhưng vẫn e ngại uy phong của Triệu Tự Doanh mà không dám cao giọng mắng to, cũng có người chạy đi báo quan. Mọi người tuy là lá gan nhỏ nhưng chuyện khốn nạn trước mắt như nay cũng không quản không được.
Từng đội người cưỡi ngựa xuất hiện, phía sau mỗi con ngựa đều kéo một người đang gào thét vùng vẫy, có người kia vết máu và bụi bẩn trộn lẫn đã bám đầy nửa thân trên, nhìn không ra bộ dạng thế nào, người ngoài nhìn vào chỉ thấy được một đám người bị thương vô cùng đáng thương.
Không ngờ nhiều người bị kéo đi như vậy, đám người Từ Châu mọi rợ này rốt cục là muốn cái gì, giữa ban ngày ban mặt mà dùng hình phạt tàn khốc như vậy với mấy chục người, về sau sẽ như thế nào. Từ khi dạy dỗ hết lần này tới lần khác mọi người đều biết rõ sự lợi hại của Triệu Tự Doanh, lần đầu tiên có suy nghĩ cùng chung kẻ địch.
Ở đây trước mặt bao nhiêu người đội nhân mã Từ Châu đi thẳng đến phương hướng trước mặt, lại có tiếng vó ngựa vang lên, chẳng lẽ lại còn có người bị kéo đi sao, nhìn theo hướng tiếng vó ngựa vang lại thấy một người trẻ tuổi cưỡi ngựa từ hướng cổng thành đến. Không ít dân chúng nhận ra người trẻ tuổi ấy, ai cũng biết đây là Bổ khoái Bổ phòng nha môn Mạnh Siêu, còn biết y là hảo tiểu tử lòng dạ hăng hái, không giống với những quan sai nha dịch khác. Chẳng những không có thói xảo trá vơ vét của dân ngược lại còn thích đỡ đần người già yêu trẻ nhỏ, giúp đỡ người nghèo khó, rất nhiều người đều nhớ việc tốt của y. Mặc dù y mặc thường phục chẳng ra cái gì cả nhưng mọi người liếc mắt một cái vẫn nhận ra được ngay.
Tiểu tử này có lòng hiệp nghĩa, khẳng định là không nhìn nổi bọn mọi rợ Từ Châu này ngang ngược như thế, nhưng bọn hung đồ Từ Châu này nhiều người như vậy, một mình y nhất định sẽ chịu thiệt, đám người chúng ta có nên giúp hay không?
Bên dưới nghĩ ngợi loạn lên, nói chuyện cũng không ít nhưng không có đứng ra động thủ, tâm tư người dân bên trong thành đều trở nên thấp thỏm. Khiến đám người không ngờ được chính là Mạnh Siêu mang lòng hiệp nghĩa không hề chắn ngang đường, ngược lại còn thúc ngựa xoay lại đi theo sau, nhìn cái bộ dạng kia dường như nhìn người bị kéo lê trên mặt đất.
Đi theo mấy bước như vậy, ở khoảng cách gần mọi người thấy được sắc mặt Mạnh Siêu đỏ bừng, nhìn điệu bộ vô cùng kích động, quả thực đây là lòng căm phẫn sôi sục, giữa thanh thiên bạch nhật làm ra chuyện thảm như vậy thì vị Bổ khoái đầy lòng hiệp nghĩa này làm sao sẽ không giận. Mọi người cũng bị biến hóa trên nét mặt Mạnh Siêu lây lan, rất nhanh ai nấy đều nắm chặt tay lại, nếu như vừa rồi còn chần chừ không dám nhưng bây giờ không giống thế nữa rồi.