Một gã tiểu nhị trẻ tuổi vóc dáng thấp bé cười giả lả muốn giải thích, Tiểu kỳ kia đã tự hỏi tự trả lời.
- Đô đường chúng ta chính đang theo dõi Từ Châu, các ngươi liền tới nơi này bán rượu trắng Từ Châu nhất định là thám tử, nhất định phải bắt tra khảo.
Trong phòng một trận cười vang, bọn Đông Xưởng mấy cái bàn lớn khác vừa uống vừa xem náo nhiệt. Tiểu kỳ kia bưng lên bát rượu chạm một cái với người đối diện, uống một hớp lại nói.
- Vừa tra đã biết rõ. Ông chủ các ngươi đi Từ Châu bán vải, kiếm được một mớ, lại chuyển rượu tới đây bán, kiếm thêm một món. Mà trong thành Nam Kinh uống được rượu này, kẻ mong muốn uống cái này cũng chỉ có chúng ta bên này. Có phải hay không?
- Lão Trương, ngươi uống nhiều thì nói nhảm rồi đa. Cái này cũng nói mấy lượt rồi ru.
Bên cạnh có người cười rộ, tất cả lại cùng cười.
- Nhà Từ Quốc Công và mấy vị tiêu doanh quan lớn bên đó các ngươi dám bán không? Những vệ quân cùng khổ kia có tiền mua sao? Đám ôm khư khư túi tiền Phủ Ứng Thiên và ti quan binh mã kia uống quen được sao? Còn không phải người thân quân Cẩm Y Vệ chúng ta thích à. Ông chủ của các ngươi kia tuổi tác không lớn, ánh mắt lại tuyệt vời. Tháng ngày sau này khẳng định có tiền đồ.
Trương tiểu kỳ này lóng ngóng vụng về nói, men say túy lúy.
Tiểu nhị vội vàng đưa sang một cái bình, Trương tiểu kỳ đó mặt mày tươi cười tiếp lấy, bên cạnh có mấy người Cẩm Y Vệ bĩu môi khinh thường, ở chỗ đó chau đầu thấp giọng bàn tán.
- Để uống chùa một bình rượu này, hằng ngày phải nói mấy câu nịnh nọt như vậy.
- Ngươi có nghe nói hay không, Mã thọt kia mấy ngày nay không ở Nam Kinh.
- Nhỏ giọng một chút, ở chỗ này gọi như thế, truyền ra ngoài ắt phải chết.
- Nói là đi Giang Bắc gặp người nào đó. Các ngươi đừng nhìn ta. Người đi hầu hạ nghe thấy ông ta và Mã Lục nói chuyện.
Đám tiểu nhị vẻ mặt tươi cười bưng rượu và món nhắm rượu đi ngang qua lại giữa các bàn, khắp chỗ ngồi trong quán có cần gì bọn họ ngay lập tức thỏa mãn. Phần ân cần này cũng là lý do bọn Đông Xưởng Cẩm Y Vệ thích nơi này.
Không có người nào để mắt tới, tiểu nhị cả mặt tươi cười vẫn luôn đang dỏng tai nghe rất kỹ lưỡng.thỉnh thoảng có người vội vàng quay lại quầy và sau bếp, sau đó trở lại.
- Có người nói Mã Xung Hạo kia có khả năng đi Giang Bắc, không biết có phải chạy đi Từ Châu hay không. Hôm nay trước khi cổng thành đóng lại phong thư khẩn này nhất định phải đưa ra ngoài.
Một đại hán và một người trẻ tuổi vóc dáng thấp bé ngồi ở hai bên bàn nhỏ, mấy kẻ trẻ tuổi bên cạnh nghe lệnh.
Gã thấp bé ngồi ở mép bàn chữ viết rất xấu cũng chỉ gắng gượng mới nhìn ra được. Sau khi y viết xong nhìn kỹ càng một lượt bỏ lá thư vào bên trong phong thư, dùng sáp ấn lên, giao cho một người trẻ tuổi bên cạnh.
Đợi người đứng trong phòng đều ra ngoài, Vị đại hán kia lắc đầu, thanh âm buồn bực cảm thán nói.
- Rất may trong tay Tiến gia có những người trung thành lớn gan này. Không ngờ tới Đông Xưởng dò hỏi, đặt sẵn trước một năm, nghĩ cũng không dám nghĩ.
- Lê lão ca, nhưng người trẻ tuổi như chúng tôi chỉ hiểu phải giữ quy củ làm việc, thật phải gặp chuyện gì còn phải cần lão ca huynh tới làm chủ.
- Lôi gia nói lời này há không phải làm ta thẹn sao? Bọn trượng phu Từ Châu, Bi Châu nghe thấy tên họ của ngươi, không được mấy người sắc mặt không đổi. Một kẻ đầu hàng như ta tính là cái gì?
- Không ai sợ đệ ca, chỉ chẳng qua kính sợ đại ca mà thôi. Lê lão ca, tiểu đệ biết rõ huynh trước giờ có cục diện của mình. Hiện giờ đi theo làm việc lặt vặt chắc chắn không cam lòng. Tuy nhiên lão ca huynh phải nhìn tháng ngày sau này. Tiêu Lôi đệ năm đó chỉ là hạng người tồi bại không bằng heo chó. Sau khi theo đại ca cũng giống hình dạng con người rồi. Lão ca một thân bản lãnh, vì đại ca làm việc thật tốt sẽ không kém hơn Phùng gia.
- Lôi gia, lão Lê ta vào cái tuổi này của ngươi thật không có trầm ổn như ngươi thế này. Chẳng qua lời kế tiếp cũng không cần nói nữa, lão Lê ta biết rõ mình sao lại thế này cũng không nghĩ về sau. Ấy, ấy. Lôi gia chớ nổi sát tâm, lão Lê ta bản thân không có lòng dạ riêng gì, nhưng vẫn muốn hai đứa con mình có tiền đồ. Hơn nữa còn dự tính bảo bọn chúng làm thuộc hạ Tiến gia có được tiền đồ.
Hai người Lôi Tài và Lê Đại Tân nói chuyện với nhau, vừa rồi vẻ mặt trở nên lạnh lẽo lúc này thì lại không biết nên khóc hay cười. Trên mặt Lê Đại Tân là một nét cười không coi là giả, cười khoái trí nhìn Lôi Tài. Hai người hai mắt nhìn nhau một hồi, Lê Đại Tân thu lại nét cười, ở nơi đó thở dài nói.
- Lôi gia, nếu nói không có lòng dạ thì giả dối, nhưng quy củ đội Nội Vệ chúng ta chỉ có những người các ngươi mới coi là thành thật tuân thủ. Lão Lê ta một con đường này chỉ tính là làm việc bên ngoài quy củ đó, cách nhau một trời một vực. Nói may cũng là chẳng may, không có số mạng sớm đi theo Tiến gia làm gia đinh, cả đời này cũng chỉ làm được việc như thế, chỉ đành để con trẻ quyết định.
Đội Nội Vệ Triệu Tự Doanh tuy rằng có một đám người giang hồ rất giỏi giang, cộng thêm Lưu Dũng và Lôi Tài gầy dựng nên những người cốt cán. Chỗ ven rìa cùng với bên trong vùng đất Triệu Tự Doanh nắm quyền có hữu dụng, bọn họ trước dùng thủ đoạn sấm sét chế phục giang hồ lục lâm trên dất đó, sau đó thu nạp người đáng giá chiêu mộ trong đó, lại dùng lợi lộc lôi kéo người đáng giá lôi kéo, rất nhanh đã thành một mạng lưới. Trên mặt đất nơi đó gió thổi cỏ lay đều thông qua mạng lưới này truyền về, một số chuyện không cần đại đội nhân mã ra tay đội Nội Vệ cũng dễ dàng làm ổn thỏa.
Nhìn như rất khó kỳ thật cũng đơn giản, sau lưng dựa vào quái vật khổng lồ như Triệu Tự Doanh, lại có món ngân lượng lớn chi dùng, tất nhiên mọi chuyện thuận lợi.
Chỉ có điều những việc đó đều chỉ ở địa bàn và gần kề nơi Triệu Tự Doanh khống chế mới làm được, nơi chốn hoàn toàn xa lạ như Nam Kinh này thì khó rồi. Chiêu số làm ở Giang Bắc đó chuyển tới Giang Nam, hay là đại thành quan lại, binh tốt, nô bộc, gia đinh khắp nơi như Nam Kinh này, hơi không cẩn thận sẽ bị bắt tới quan phủ để hỏi tội, thậm chí ngay cả giang hồ trên đất này cũng sẽ hạ độc thủ.
Muôn trùng gian nan, nhưng Lưu Dũng và Lôi Tài đối với chuyện tung người từng chút một vào Nam Kinh cực kỳ nóng vội, mặc dù Triệu Tiến nói ổn thỏa làm đầu, nhưng bọn họ gánh vác lùng bắt bảo hộ bên trong lại không cách nào ổn thỏa được. Đông Xưởng Cẩm Y Vệ hoặc sáng hoặc tối đều đã tới, sao không vội cho được.
Nói muốn ở các nơi mở cửa tiệm, tửu trang, nhưng một cửa tiệm Từ Châu tới không biết đâu ra xuất hiện ở Nam Kinh thành thật ngoan ngoãn làm ăn buôn bán mà thôi, hơi có chút không đúng dẫn tới người khác để mắt tới, ngay lập tức sẽ có tại họa ngập đầu.
Tuy nhiên sau khi tiêu diệt Ngưu gia, sự tình có cơ hội xoay chuyển, già trẻ Ngưu gia bị tru diệt, cửa sông Thanh Giang trầm trồ khen ngợi không người nào không biết. Làng vải Dư gia có phân hiệu ở cửa sông Thanh Giang tìm tới tận cửa, làng vải kia chính là Dư gia mở riêng đó để gần gũi với Triệu Tự Doanh, đối với cử động của người Từ Châu ở cửa sông Thanh Giang vô cùng nhanh nhạy.
Cảng Cáp Lỵ nơi ở của Ngưu gia tuy rằng không lớn nhưng dù sao là một cảng biển neo đậu thuyền biển. Triệu Tự Doanh sau khi tiêu diệt đám người Ngưu gia, đối với chỗ này không có mưu đồ gì, nhưng Dư gia lại hết mực xem trọng nơi này. Đội thuyền mành xuôi nam ngược bắc có một nơi cảng biển như thế neo đậu nghỉ ngơi giống như địa chủ có trang viên.
Hơn nữa cách cảng Cáp Lỵ nà không xa chính là cửa sông Hoàng Hà vào biển. Đội thuyền mành Dư gia ra vào Hoàng Hà dễ dàng, sau đó tới được cửa sông Thanh Giang. Hoặc là dỡ hàng ở cảng Cáp Lỵ sau đó lên bộ đổi sang ngồi thuyền đi Hoàng Hà. Hoặc là đi thẳng vận chuyển bằng đường bộ. Mặc kệ đi thế nào, đều ngược dòng đi Trường Giang, sau đó men theo bờ bắc Vận Hà tới cửa sông Thanh Giang rất nhiều thuận lợi.