Triệu Tiến không có để ý đến mấy giấy tờ đó nhưng cũng không có cự tuyệt đề nghị của Dư Trí Viễn, cầm lợi lộc của đối phương chưa chắc là chiếm tiện nghi, ngược lại thắt chặt thân tình hai bên càng thêm gắn kết.
Dư Trí Viễn đã biết điều như vậy, Triệu Tiến muốn có qua có lại mới toại lòng nhau. Nên tối đó ngay tại tửu quán tốt nhất cửa sông Thanh Giang đã bày tiệc rượu. Thạch Mãn Cường, Lưu Dũng và Chu Học Trí cũng lại đây bồi tiếp.
- Hãng thuyền này không cần phải mở trong chợ lớn. Ở chỗ đường xa thuận lợi của cửa sông Thanh Giang tìm một nơi đất trống, gửi trữ hàng hoá, trạm dừng xe ngựa. Chỉ cần mỗi ngày bảo bọn quản sự và tiểu nhị đi đến bến và chợ lớn câu khách, như vậy cũng là đủ rồi.
- Chợ lớn bên kia dựng một bảng ghi chép, trong đó ghi chép giá và số ngày tiêu tốn đi về các nơi nam bắc. Một con đường hải vận bớt tiền bớt thì giờ so với tào vận, nhất định sẽ có người hỏi.
- Tất cả mọi người đều nói mạo hiểm của hải vận lớn hơn, không bằng bảo bọn chủ hàng lấy ra nhiều thêm một chút ngân lượng. Chừng đó bạc, nếu chẳng may hàng hóa bất trắc, khả dĩ còn bồi thường được. Đi thuyền trên biển nào có phiêu lưu như vậy. Thật nếu xảy ra chuyện gì dùng những tiền bù đắp lúc không xảy ra chuyện đưa sang chính là khiến cho chủ hàng nhiều thêm một phần nắm chắc, an tâm hơn.
Ngươi một lời ta một câu, Dư Trí Viễn nghe tới mức cả mặt tươi cười. Mặc dù việc làm ăn còn chưa hoàn thiện, nhưng xây đắp nên cái giàn khung này rất có triển vọng kiếm tiền.
Mọi người thuyết giảng cao hứng, Triệu Tiến cười hiểu rõ dụng ý mở hãng thuyền của Dư Trí Viễn.
- Con đê ngàn dặm bị hủy bởi tổ kiến. Tào vận chính là con đê lớn đó. Kẻ nào ngay từ đầu gióng trống khua chiêng đi đào, tất nhiên sẽ có người phản kích. Kẻ nào cứ từ từ mà làm, để người ta nhận ra từng chút một chỗ tốt của tào vận đổi hải vận, ngấm ngầm thay đổi không ai hay biết. Tháng ngày sau này sẽ không khó khăn như vậy nữa.
Trong lúc nói chuyện, Ngưu Kim Bảo đứng ở một bên lại dịch về phía cửa ra vào. Chốc lát sau có tiếng bước chân vang lên, một người nhanh chân chạy tới. Người này tuổi không lớn lắm, hình dung đen gầy, nhìn thấy Ngưu Kim Bảo chắc trước cửa lại khoa tay múa chân ra hiệu, sau đó lấy ra một khối thẻ bài, lúc này Ngưu Kim Bảo mới thả người tiến vào.
Trong dạ yến, Vương Triệu Tĩnh và Chu Học Trí mới uống chút rượu. Lưu Dũng cũng rất tỉnh táo, y nhìn thấy một màn trước cửa, âm thầm gật đầu.
Tiểu tử gầy yếu kia đi vào phòng, theo đó đi về phía Lưu Dũng nhưng Lưu Dũng lại chỉ về phía Triệu Tiến, muốn nói rằng bẩm báo thẳng với Triệu Tiến thì tốt hơn.
Lưu Dũng thấp giọng giới thiệu một câu.
- Người trông coi cửa sông Thanh Giang, Ngụy Mộc Căn.
Mặc dù chưa gặp qua mấy lần, nhưng Triệu Tiến lại biết vào thời điểm nhận được tin báo từ một người trẻ tuổi chuyện trại lưu dân bị bao vây, đã định sẵn Ngụy Mộc Căn này thành đội trưởng quản tai mắt đội Nội Vệ trông coi cửa sông Thanh Giang rồi.
Ngụy Mộc Căn có chút khẩn trương, sau khi hít thở mấy cái mới tới gần bên tai Triệu Tiến hạ giọng nói.
- Tiến gia, có người phóng hỏa ở chợ lớn bên kia, chỉ có điều chưa cháy rụi. Hiện tại chúng tiểu nhân đang tra xét bên trong khắp chợ lớn, tìm kỹ có sơ sót gì hay không. Bọn người làm trong cửa hiệu cũng đang bận rộn. Hiện tại bên đấy có chút loạn, chỉ dựa vào hơn một trăm người quả thực không trấn áp được toàn trường. Tiểu nhân xin Tiến gia điều thêm người qua xem thử.
Y thì thầm bên này, yến tiệc cũng đã an tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn về phía Triệu Tiến. Hắn lẳng lặng gật đầu, nói với Ngụy Mộc Căn.
- Ngươi về trước đi, nhân mã lập tức tới ngay.
Ngụy Mộc Căn thi lễ với mọi người ở đây, bước chân vội vàng rời khỏi.
Triệu Tiến mở miệng nói.
- Thạch Đầu, an bài ba liên đi tới chợ lớn. Tiểu Dũng, đem người ở võ quán Triệu gia rải ra hết bên ngoài, mỗi một chỗ buôn bán của chúng ta đều phải có người trông chừng.
Thần sắc hắn nghiêm nghị, yến tiệc đang có tình cảnh thoải mái cũng biến mất. Thạch Mãn Cường và Lưu Dũng đều lĩnh mệnh đứng lên, sau đó xoay người vội vàng rời khỏi. Nhìn thấy cử chỉ lưu loát uy nghiêm ấy, Dư Trí Viễn âm thầm tán thưởng.
Trong phòng chỉ còn người một nhà, sau đó dặn dò nhìn mọi người mang vẻ hiếu kì, Triệu Tiến cười lạnh nói.
- Có người bên trong chợ lớn phóng hỏa, thật đúng là không bình thường chút nào.
Vừa nghe vậy, Chu Học Trí không kìm nổi đứng lên. Y ngày ngày lo liệu cục diện cửa sông Thanh Giang bên này, hiểu rõ nhất chợ lớn. Bên đó có các kho hàng dày đặc nối liền với nhau. Bởi vì cửa sông Thanh Giang cận kề phương nam, khí hậu tương đối ấm áp, phòng ốc bằng trúc mộc không ít. Ngoại trừ làm vật liệu xây dựng, còn có các loại hàng hóa trong kho hàng cửa tiệm. Chỗ như thế rất sợ lửa, một chỗ cháy lên, hơi chút không cẩn thận lưu thiêu rụi khắp vùng, cả chợ lớn, thậm chí cửa sông Thanh Giang đề sẽ gặp đại nạn. Hơn nữa năm nay khí hậu hanh khô, đến bây giờ còn chưa có rơi xuống được mấy trận mưa.
Y và Vương Triệu Tĩnh bồi tiếp Dư Trí Viễn uống rượu, đã có chút men say, nhưng lúc này mồ hôi lại túa ra khiến cả người tỉnh táo.
- Lão gia, chợ lớn vẫn tốt chứ?
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Lửa chưa có thiêu rụi, tiệc rượu này tạm dừng lại đây. Mọi người cùng nhau qua xem.
Vương Triệu Tĩnh và Chu Học Trí đều không có lòng dạ tiếp tục, nhưng Vương Triệu Tĩnh vẫn còn nhớ rõ chào hỏi với Dư Trí Viễn.
- Dư huynh đi về nghỉ ngơi trước đi, lần này thất lễ rồi.
Lời nói còn chưa dứt đã bị Triệu Tiến ngắt ngang. Hắn nói thẳng.
- Dư huynh đệ cùng đi theo một chút xem sao đi.
Dư Trí Viễn không cảm thấy Triệu Tiến vô lễ bảo tới thì tới bảo lui thì lui, ngược lại mang vẻ mặt tươi cười đứng lên, lúc đi ra ngoài gặp quản gia muốn ngăn trở còn đấu võ mồm mất một phen.
Đi ra bên ngoài, gió lạnh thổi khiến Vương Triệu Tĩnh cũng tỉnh táo hơn nhiều, trong lòng lại thầm hổ thẹn. Dư Trí Viễn kia hiện tại nhằ, tới Triệu Tự Doanh sáp lại, Triệu Tự Doanh cũng muốn lôi kéo. Bảo Dư Trí Viễn đi theo chẳng những không hề để lộ bí mật vân vân, còn làm cho đối phương cảm thấy đây là người một nhà.
Bên ngoài có hơn hai mươi gia đinh cưỡi ngựa đang chờ đợi. Ngưu Kim Bảo đã dắt thú cưỡi của Triệu Tiến sang, yên lặng chờ ở đó, thỉnh thoảng còn nhìn bốn phía xung quanh.
Triệu Tiến khẽ gật đầu, vị cận vệ này theo mình chưa bao lâu, nhưng biểu hiện làm hắn rất hài lòng, cũng không phải nói võ dũng gì, phần cẩn trọng và chu toàn thật là hiếm thấy. Gia đinh của Triệu Tự Doanh đều trung thành và tận tâm, nhưng tuổi trẻ cương trường khó áp chế, trầm ổn là điều không dễ dàng. Còn hán tử giang hồ lại không sao đáng tin bằng được.
Quán rượu tốt nhất ở cửa sông Thanh Giang nằm ở ven bờ Vận Hà, chỗ đó cách không xa chợ lớn Thanh Giang. Một đám người cưỡi ngựa dọc theo đường không ngừng có tin tức liên tiếp truyền tới.
Lần này cũng may nhờ có quy củ cưỡng chế tu sửa xây dựng chợ lớn Thanh Giang. Chẳng hạn như, bên trong mỗi căn cửa hiệu đều phải chuẩn bị một vạc nước lớn, còn phải có mấy thùng đựng cát. Tráng đinh chợ lớn sẽ định kỳ kiểm tra, nhà ai không tuân thủ liền bắt đóng cửa, ngừng buôn bán ba ngày. Ở trong chợ lớn này mỗi ngày có biết bao nhiêu vụ mua bán làm ăn, đóng cửa ba ngày vậy phải đã bỏ đi biết bao nhiêu bạc. Vạc nước lớn cùng mấy thùng cát này, phiền toái thì phiền toái, hơn nữa còn chiếm diện tích, nhưng tất cả mọi người đều không dám không làm.
Một căn cửa hiệu buôn bán đồ gỗ, có tay nghề trúc mộc gia truyền, cửa hiệu không lớn nhưng vận khí không tệ ở khoảnh đất trọng yếu nhất cửa chợ lớn Thanh Giang có một cửa hiệu, cũng nhờ quen biết ân tình nên giữ lại được cửa hiệu này, không có bị thương gia, quyền quý giàu có chiếm đoạt, cứ như vậy giữ gìn đến hiện giờ.
Tay nghề không tệ, lại ở khoảnh đất tốt của chợ lớn, sinh kế cũng thuận lợi, nhờ có tay nghề gia truyền và cửa hiệu này. Người làm cũng là thợ học nghề rất dụng tâm đối với căn tiệm này, sớm tối gì cũng vẩy nước quét nhà, rảnh rỗi còn đi dạo xung quanh quan sát.
Kết cuộc là sau khi trời tối, thời điểm tiểu nhị đi lại ở kho hàng bên kia, ngửi thấy mùi pháo hoa. Trong tiệm trúc mộc như thế này nhìn khắp nơi đều là tre trúc và đồ gỗ, còn có cọ phết, sơn dầu vân vân, vừa bốc cháy chính là đại họa. Tiểu nhị này bắt đầu vội vàng tìm kiếm, cũng may đã phát hiện sớm, lúc nhìn thấy ngọn lửa nhỏ, lập tức đậy một thùng cát lên.
Nếu là cửa hiệu của thương gia giàu có, có lẽ sự tình sẽ được lắng xuống, trước tiên điều tra có phải ai có ân oán với nhà mình hay không. Nhưng cửa hàng nhỏ này sợ phiền phức, vội vàng nói với tráng đinh tuần tra canh chừng, cũng chính là hộ vệ mà Triệu Tự Doanh an bài ở bên cạnh.
Tuần tra hằng ngày đều là vũ phu đáng tin của Từ Châu và Bi Châu, một số ít người giang hồ lão luyện có gốc gác cộng thêm tráng đinh trong Vệ sở. Bọn gia đinh đều là lấy liên vào cách tính chờ đợi ở bên cạnh chợ lớn, nghe thấy cái này liền lập tức lại đây tra xét.
Người bình thường sẽ không cảm thấy phóng hỏa là một chuyện lớn nhiều lắm, sẽ tự cho rằng người trong cửa hàng của mình không cẩn thận. Nhưng với những người giang hồ dày dặn, sự tình ngươi lừa ta gạt đã thấy nhiều, tất nhiên sẽ không cảm thấy đây không phải do sơ suất. Hơn nữa chợ lớn Thanh Giang mỗi ngày đều có người tuần tra, định kỳ dặn dò, thêm nữa cửa tiệm này vốn là bát cơm sinh nhai của đông đảo con người, ai cũng sẽ không để xảy ra sai sót.