Người kinh ngạc vạn phần còn có Như Huệ và Chu Học Trí, bọn họ từ trước giờ không ngờ được chợ lớn Thanh Giang này không ngờ khuếch trương như thế, thời điểm xây dựng còn là thu vào không đủ bù chi, nhưng lập tức có ngay món tiền lớn thu vào tay.
Làm thương nhân trên đất này sau khi nhìn thấy chỗ tốt của chợ lớn Thanh Giang này, rất nhiều người trước tiên giao tiền thuê ba năm, một vài người lớn gan giao đủ năm năm, vả lại thương nhân trước hết giao nộp tiền thuê không chỉ đã ở bên trong bắt đầu làm ăn buôn bán, còn bao gồm cả kho hàng cửa tiệm chưa có dựng xong, không có ai vào trú trong đó.
Mọi người sau khi xem thấy phát đạt của chợ lớn Thanh Giang e sợ cửa tiệm, quầy hàng của nhà mình bị chuyển cho người khác, tất cả lại biết rõ Triệu Tự Doanh nói lời giữ lời, vì thế trước tiên nhất giao ngân lượng sang, làm sẵn công văn. Với đám người Từ Châu ra vẻ một lời nói đáng ngàn vàng làm vậy cũng không cần lo lắng gì.
Tiền thuê đáng kể vào túi, lập tức đảo ngược cục diện trở lại, Từ Châu bên kia đưa ngân lượng chưa được mấy tháng tới chỗ cửa sông Thanh Giang nơi này đã phải đưa trở về rồi.
Nhưng chuyện đưa ngân lượng về Từ Châu rất nhanh đã bị Triệu Tiến ngăn lại, trả hết lại trợ giúp của Từ Châu là đủ rồi, đừng khiến cho những người dân trên đất cửa sông Thanh Giang cho rằng Triệu Tự Doanh không muốn ở lại quá lâu.
Nét thu càng lúc càng nồng đậm, thuyền trên Vận Hà ở cửa sông Thanh Giang rốt cuộc trở nên ít hơn một chút, lại qua không tới một tháng, Vận Hà ở Bắc Trực Lệ và Sơn Đông sẽ lần lượt đóng băng, tới lúc đó cửa sông Thanh Giang đã hẳn tới lúc nhàn rỗi.
Từ sau khi cảng Cáp Lỵ bên kia trở về, Triệu Tiến cũng không có ở cửa sông Thanh Giang quá lâu. Tháng chín sắp sửa kết thúc, Triệu Tiến và bọn huynh đệ bước trên đường trở về, Từ Châu bên này có đại sự cần làm. Nói rõ ra là đại sự gì, chính là con gái Triệu Phượng của Triệu Tiến tròn trăm ngày tuổi.
Đại sự này không chỉ đối với chính Triệu Tiến cũng không riêng gì những kẻ quen biết với Triệu Tự Doanh và bọn huynh đệ, ngay cả các phe các phái mọi mặt của cửa sông Thanh Giang đều để mắt tới.
Muốn lo lót làm quen, phải biết rõ ràng sinh thần và ngày trọng yếu của người nhà đối phương, lúc tết nhất và mọi ngày khác trong năm phải ân cần hỏi thăm nhiều hơn, đây là thói thường dốc lòng kéo gần quen biết. Hiện giờ Triệu Tiến ở cửa sông Thanh Giang là địa vị gì tất cả đều biết rõ trong lòng, trước mắt có cơ hội nịnh bợ, tâng bốc còn không kéo tới sớm chút.
Khắp nơi cửa sông Thanh Giang cũng đều vội vàng bắt đầu nhấc tay nhấc chân, sắp sẵn lễ vật tất nhiên dễ dàng nhưng muốn theo kịp đội nhân mã đi về hướng Từ Châu hơn nữa tham dự được yến tiệc "trăm tuổi" lần này lại phải rắc rối một chút.
Tuy nhiên lần này Triệu Tiến không có không biết tình người, hễ là người có ý tứ này đều có kẻ riêng biệt khuôn mặt tươi cười khoản đãi, chỉ rõ đường xá, nói đi tới bên kia nên ở chỗ nào.
Đây nói rõ Triệu công tử cũng có ý niệm thân cận với tất cả mọi người, lúc này không cần chạy nhanh tới tụ họp, đó rõ là muốn làm ăn buôn bán nhiều năm. Trên dưới cửa sông Thanh Giang náo nhiệt tạo thành từng đoàn, kẻ đi được tâm tình vui mừng hớn hơn, kẻ không đi được ủy thác người tặng lễ. Đây mới tháng chín, không ngờ có chút khung cảnh năm mới.
Vào lúc vui mừng náo nhiệt này, có tin tức đưa tới cửa sông Thanh Giang, là thay đổi ở kinh sư bên kia.
Kinh lược Liêu Đông Dương Hạo vẫn đang tập kết binh mã, nếu như thành lũy Thanh Hà đã không còn cách nào cứu viện, như vậy thì phải đánh một trận đại chiến với Nữ Chân Kiến Châu, đuổi đám Thát tử không biết sống chết này về với ông bà.
Dương đại nhân để lập uy, dùng Thượng Phương bảo kiếm kia chém hai tên tướng chạy trốn khỏi thành lũy Thanh Hà, thủ cấp treo thị chúng ở thành Thẩm Dương, xem như uy hiếp chúng tướng, để khuyến khích đại chiến sắp bắt đầu.
Tổng đốc kho bãi Thượng thư Hộ bộ Trương Vấn Đạt thượng tấu, kho chứa rỗng không, kho Bắc Kinh trọng yếu nhất ở xung quanh kinh sư tích trữ không đủ chi dùng hai năm, còn kho Thông Châu cũng trọng yếu ngang bằng không đủ nửa năm, kinh sư trọng địa, xuất hiện cục diện bậc này chính là mạo hiểm rất lớn.
Hộ khoa Cấp sự Trung quan Ứng Chấn tấu lên, Thái Thương* tích trữ vào năm thiên tử đăng cơ coi như đầy ắp. Từ ba lần chinh chiến thảo phạt Dương Ứng Long ở Bá Châu, chinh đông chống giặc Oa, chinh phạt Hạo Bá ở Ninh Hạ, hao tốn ngân lượng nhiều tới hơn một ngàn hai trăm vạn lượng, bắt đầu có một số chi dùng không đủ. Mấy năm nay lại vì Hoàng thái hậu Lý thị tạ thế, Phúc Vương Phó phong đất, ba cuộc hôn lễ của ba vị vương gia Thụy, Huệ, Quế tổng phí tổn tới hơn bảy chục vạn lượng. Thái Thương mỗi năm nhập vào không quá ba trăm bảy chục vạn lượng. Khoản chi dùng chính phải để cung ứng quân lương biên thùy, hiện giờ các khoản tiêu hao trong thiên hạ đều chi ra từ nơi đó, cộng với tai ương giảm thuế cứu tế, khoản thu không đủ, ngân khố nước nhà vô cùng trống trơn. Nhưng hiện giờ lại muốn động dụng đại quân, lại không có tiền ứng phó, đây cũng là đại nạn.
(Trước đây là kho lương Tô Châu, sau đổi tên thành kho Thái Tô, Thái Thương hiện nay nằm ở tỉnh Tô Châu, Trung Quốc)
Nói lương thực trong kho còn tốt, nói tới Thái Thương, quốc khố cũng bằng chỉ thẳng Vạn Lịch thiên tử lúc Trương Cư Chánh cầm quyền còn tốt, tiếp sau đó những năm nay thua sút rất xa. Nếu như vào năm Vạn Lịch mười tới hai mươi tuổi, dám nói như thế sớm đã hạ chiếu tống vào ngục sống đánh thành chết, soát nhà diệt tộc còn là nhẹ. Tới như nay, Vạn Lịch hoàng đế vốn dĩ không đếm xỉa lời quan can gián như vậy, kẻ nào nói gì cũng mặc kệ.
Hiện giờ quân lương và hao tốn ở Cửu Biên* toàn bộ lấy ra từ trong quốc khố. Bộ hộ làm khó kêu than vang trời, thậm chí đánh ra chủ ý vay mượn tiền của Công bộ và Thái Phó Tự, mỗi nhà mượn năm mươi vạn lượng. Đường đường là Hộ bộ không ngờ phải chạy vạy mượn tạm các nơi, quả thật là trò cười hoang đường. Càng thú vị chính là, Công bộ và Thái Phó Tự không cho mượn, về sau Vạn Lịch hoàng đế ra mặt, hai nhà này mới mỗi nhà lấy ra hai mươi vạn lượng, gắng gượng ứng phó khẩn cấp.
(bao gồm chín trấn Liêu Đông, Tuyên Phủ, Kế Châu, Đại Đồng, Thái Nguyên, Duyên Tuy, Ninh Hạ, Cố Nguyên, Cam Túc)
Quan viên Hộ bộ, Hộ khoa các phẩm cấp đồng loạt ra mặt tấu lên, đều nói cùng một việc. Hộ bộ không còn ngân lượng, nhưng hiện giờ việc binh ở Liêu Đông khẩn yếu, không có quân lương chi dùng, đại quân vốn dĩ không có khả năng xuất phát, càng chớ nói gì tới đón đánh Nữ Chân Kiến Châu, ngay lúc ấy làm phản cũng đều có khả năng, tới lúc đó cục diện càng không có cách nào thu dọn.
Mấy năm nay không chỉ tiêu tốn xuất ra số ngân lượng đáng kể, hơn nữa các nơi thu không được ngân lượng, thiên tai liên tiếp xảy ra, Tuần phủ Tổng đốc thường thường lấy cớ cứu tế kéo dài cắt xén, đây đối với quốc khố Hộ bộ trống rỗng càng chính là gặp nạn lại thêm tai.
Đối với cái này, chủ ý đầu tiên Hộ bộ lấy ra chính là khuyến khích giám sinh tiêu tiền quyên quan, chủ ý thứ hai là bãi miễn sai dịch, giúp việc không có thân phận trong nha môn, kẻ lưu lại tiền công cũng phải giảm phân nửa. Hai chủ ý này nói ra khiến cho người ta cười rụng cả răng, nhưng lại đều từng thi hành qua lúc cứu tế và chinh phạt Triều Tiên, xem như có thông lệ làm theo, cuối cùng không phải là cách. Sau khi đề xuất, Vạn Lịch ngay lập tức chuẩn ý cho phép thi hành.
Kế tiếp Hộ bộ vì gấp gút cứu chữa lại bảo Hộ bộ Nam Kinh ra lương ra bạc. Nam Kinh cũng có kho lớn, ít nhiều cũng đắp đổi chút ít. Nhưng Hộ bộ Nam Kinh thẳng thừng trả ngược trở về, chớ nhìn Lục bộ Nam Kinh là nha môn riêng lẻ, quan viên cũng không biên đủ nhưng phẩm bậc ngang bằng với Hộ bộ kinh sư, trở nên cứng rắn Hộ bộ kinh sư cũng không có cách nào khác. Tới cuối cùng lại là Vạn Lịch hoàng đế ra mặt điều đình, Hộ bộ Nam Kinh bên kia chỉ ra lương tiền một năm ứng cho các trấn biên ải.
Lại có người đề nghị mở lại đường biển, cung ứng tiền lương cho Liêu Trấn rời bến từ Đăng Châu. Từ Vọng Thiết Đăng Châu, cửa ải phía bắc Sơn Tây tới ao Dương Đầu, qua Trung Đảo, đảo Trường Hành neo lại ở Bắc Tín Khẩu, lại qua đảo Thổ Nhi tới Thâm Tỉnh, tới Cái Châu, vận chuyển đường biển một trăm hai mươi dặm. Tới Nương Nương Cung đổ bộ, tới Quảng Ninh một trăm tám mươi dặm, tới Liêu Dương một trăm sáu chục dặm, tiêu phí mỗi thạch không quá một lượng bạc. Còn vận chuyển đường bộ qua Sơn Hải quan vào Liêu Trấn, một thạch tiêu tốn vượt quá năm lượng bạc. Bằng với giảm bớt chi phí mấy lần.
Đối với thế lực các phương tham dự vào tào vận cùng với người trong Hộ bộ, thậm chí bao gồm bọn quân tướng Liêu Trấn cũng không bằng lòng dùng cách nhanh chóng giảm bớt tiền của này. Tiêu tốn ít đi chỗ tốt có được cũng ít đi rồi.
Nhưng cục diện lúc này, thế cục Liêu Đông không ổn, một tuyến đường Sơn Hải Quan tới Quảng Ninh, Quảng Ninh tới Hải Châu lại tới Thẩm Dương, Liêu Dương đều rất rắc rối không chỉ có uy hiếp của Nữ Chân Kiến Châu, còn có bộ lạc Mông Cổ quấy rối, thậm chí binh lính trên đất đó và những quân các tỉnh lỵ khác cũng đều rất phiền toái, lương thực đi ngang qua đất mình ngay lập tức nuốt riêng cũng là có.
Lợi lộc ít nói chung cũng là có, phải tốt hơn gà bay trứng vỡ. Sau khi kiến nghị hải vận này được đề xuất, cũng không có người nào nói đường biển hung hiểm, tào thuyền dễ lật úp gì gì đó nữa, tất cả đều nói thuận lợi, Vạn Lịch hoàng đế cũng phê chuẩn. Cuộc sống của Sơn Đông bên đó tựu chung khá giả hơn một chút so với trước đây, mặc kệ nói thế nào, lương thực quân nhu đi ngang qua đất ấy tóm lại còn lại chút ít.