Quả nhiên, Ngưu Nhị và Ngưu Tam vừa lên bờ liền có mấy hán tử thần sắc sợ hãi đi lên nghênh đón. Thấp giọng chưa nói được hai câu Ngưu Nhị và Ngưu Tam đã bắt đầu gầm thét một người bị tát hai cái bạt tia lại chạy đi dò hỏi.
Ngưu Nhị quát thét.
- Trước hết dỡ hàng xuống. Sau khi dỡ xong đi theo về trang viên. Ai dám đi ra ngoài bừa bãi, lão tử bằm kẻ đó cho cá ăn.
Tin tức Ngưu thiếu gia xảy ra chuyện cũng bắt đầu truyền rộng ra trên các con thuyền. Mọi người ra biển lâu như thế cũng không biết chuyện trên bờ, hôm nay nghe thấy đều phải sợ đánh thót. Ai to gan lớn mật như thế, không ngờ dám động tim gan thịt da của hai vị đại gia. Ngưu gia bọn họ chỉ trông cậy vào Ngưu Thắng Kiệt này truyền lại cơ nghiệp. Đoán chừng phải đổ máu rồi.
Trên biển nhiều kẻ vong mạng, suy đoán tới cái này tất cả chẳng những không có sợ hãi ngược lại có chút hưng phấn. Những tên ẻo lả cửa sông Thanh Giang đó sớm đã bị nuôi trong phú quý mềm nhũn người ngợm rồi, vốn dĩ không dám liều mạng, cũng vốn dĩ không phải đối thủ, tất cả ở trên biển lênh đênh hơn nửa năm, vừa hay mượn cơ hội này đi vui vẻ chút xíu, bằng không bạc trong hầu bao cũng không có chỗ tiêu.
Ngưu Nhị, Ngưu Tam cả mặt u ám, ai làm việc chậm chút đã bị mắng chửi thậm tệ, tất cả lại vội lên bờ nghỉ ngơi sung sướng, nhiều người sức mạnh lớn, mười mấy con thuyền hàng chỉ vỏn vẹn chưa tới hai canh giờ đã chất dỡ xong xuôi. Từng chiếc xe lớn đi ở giữa, bọn thủy thủ, thuộc hạ trên thuyền đi theo hai bên, cứ như thế đi về hướng thôn trang gần cảng Cáp Lỵ.
- Gió biển quá ác nghiệt rồi, chốc nữa phải làm mấy ngụm rượu ngon.
- Cũng không biết chỗ chúng ta có danh tửu Hán Tỉnh gì kia không, trên biển lấy được cái vò kia thật khiến cho người ta không đã.
- Đợi đi tới cửa sông Thanh Giang kia còn sợ không có sao? Nơi đó cái gì moi ra không được.
Tâm tình trong đội ngũ ngược lại rất thoải mái, Ngưu Thắng Kiệt chết hay không chẳng có mấy dính dáng tới bọn họ, ở nơi này ai không phải là kẻ liều mạng, người trên biển sớm đã không để ý cái này rồi.
Chỉ có đội người đi theo Ngưu Nhị, Ngưu Tam ở đằng trước khá là yên lặng, không ai không cảm thấy được. Cứ nặng nề ngột ngạt như thế đi chốc lát, Ngưu Nhị khàn giọng nói.
- Thắng Kiệt chết thảm như thế. Chỗ cửa sông Thanh Giang đó nhất định phải ăn nói cho rõ ràng. Thật cho rằng chúng ta không sang đây, thì không làm gì được chúng sao?
- Chết một người lấy hai mạng thường vào. Bằng không về sau việc buôn bán của Ngưu gia chúng ta còn làm thế nào được? Ai cũng sang đây ức hiếp.
Chỗ ở của Ngưu gia gần cảng Cáp Lỵ, cũng không nói được có gì đáng coi trọng, chẳng qua chỉ là làng chài xây dựng lại. Kiếm ăn ở trong cảng trên biển đều làm như thế, hang ổ lớn chân chính đều ở chỗ trấn Miếu Loan kia, nơi này chỉ là chỗ trung chuyển.
Từ bến cảng tới chỗ ở cũng chỉ đi đường nửa canh giờ, cơn tức của Ngưu Nhị, Ngưu Tam dường như đã phát tiết ra hết lúc ở bến cảng, vẫn luôn trầm mặc bước đi. Con chó biển già cỗi chém giết liều mạng ở trên biển sớm đã nhìn thấy qua sinh ly tử biệt, biết rõ nóng giận quát thét chỉ sẽ hao mòn sức lực không bằng đợi tới lúc báo thù giết người lại dâng trào.
Vốn rằng xe ngựa nhận hàng hôm nay đã phải đi tới cửa sông Thanh Giang, tuy nhiên xảy ra chuyện trước mắt này, xe lớn phải dừng lại hai ngày ở chỗ đại viện Ngưu gia. Hai vị long đầu Ngưu gia sau khi bàn tính kỹ sẽ dẫn đội cùng kéo đi.
Nhiều năm như vậy sớm đã thành thói quen, người đóng giữ chỗ đại viện này cũng sớm sửa soạn sẵn rượu mạnh và heo dê, đợi người vừa quay về thì bắt đầu nổi lửa nấu cơm, toàn trường lập tức trở nên vui vẻ hơn nhiều. Hai vị long đầu Ngưu gia mặc dù bực tức, nhưng cũng không muốn ngăn bọn thuộc hạ vui vẻ, dù sao ở trên biển cũng nín nhịn lâu như thế rồi. Qua một lúc nữa, không ít gái nhà thổ trấn Miếu Loan cũng sẽ tới, các ả cũng đều biết rõ lúc này làm ăn buôn bán tốt nhất.
Mắt thấy trời sắp tối đen, xung quanh đại viện đốt đống lửa lớn, tiếng cười mắng ồn ào, cộng thêm tiếng rên rỉ của bọn nữ nhân làm cho cả thôn đều náo nhiệt lên rất nhiều.
Hộ dân bên trong thôn chài này cũng có lại đây nhìn ngó, bọn họ cũng không phải hạng người lương thiện gì, có không ít kẻ cũng là chó biển lăn lộn chém giết trên biển, chuyện trò vài câu sang đây uống ly rượu đều là có.
Cảng Cáp Lỵ cũng không riêng gì hộ dân cũ, tình cờ cũng có mấy con thuyền xa lạ cập bờ, chỉ cần có bản lãnh tự bảo vệ mình cũng chẳng có kẻ nào đi để ý tới, cho nên đại viện Ngưu gia náo nhiệt cũng có mấy khuôn mặt lạ hoắc nhìn ngó, nhưng trời cũng tối rồi, ai còn đếm xỉa tới người ngoài, thích nhìn đã thèm thì cứ nhìn đi.
Không ai để ý tới có hai người ngó nghiêng rất cẩn thận sau đó ngay lập tức rời khỏi thôn, men theo đường tắt vắng vẻ đi về phía nam. Mảnh đất này đều sát mé biển, đất hoang vắng vẻ nhiều lắm, chỗ không hợp neo thuyền đánh cá cũng không ít, các loại cỏ lau sậy mọc rất cao. Bởi vì vậy cảng Cáp Lỵ ngay cả hộ dân cũng không quá nhiều, không người nào đi cắt cỏ nhóm lửa, từng mảnh đất như rừng rậm.
Hai người đó đi một lát trời đã tối mịt rồi, bọn họ mang theo bên mình đuốc bằng gỗ thông dùng đồ nhen lửa đốt lên, giơ đuốc lên tiếp tục đi về phía trước. Trong bóng đêm một cây đuốc quả thật rất dễ nhận thấy, nhưng vùng đất vắng vẻ này, buổi tối ngay cả thú hoang cũng không dám tới gần tất nhiên không có người để mắt tới.
Đi được khoảng chừng một canh giờ, đổi cây đốt gỗ thông thứ hai, nhìn thấy ánh lửa trước mặt hình như ở ven bãi bùn cũng có lửa trại.
Đến trước mặt mới nhận ra, bên này không chỉ có lửa trại, còn có một doanh trại hoàn chỉnh gần năm trăm người đều ở nơi này. Lau sậy vây bên ngoài bọn họ không hề cắt dọn, giống như bức tường che chắn ở bên ngoài, lau sậy bên trong thì đều dọn dẹp hết sức sạch sẽ. Bên trong mấy cái nồi lớn đương sôi sùng sục, nhìn thấy được hải sản và sò hến vân vân.
Người canh gác không nhiều lắm, đại đa số hoặc là vây quanh bát to, hoặc là nằm ở nơi nào đó nghỉ ngơi, cũng không phải nằm ngay trên đất bùn mà là dùng cỏ lau cắt xuống bện thành chiếc chiếu thật dày.
Một gã trẻ tuổi thân hình mập mạp cao lớn ngồi ở một bên, đoản đao giắt ở giữa hông, trường đao đặt ở bên tay, hai người từ đại viện Ngưu gia chạy tới kia bị dẫn tới chỗ này.
- Nhị gia, người Ngưu gia trở về hết rồi, còn nói là sau khi nghỉ ngơi hai ngày sẽ đi cửa sông Thanh Giang.
Người được gọi nhị gia dĩ nhiên là Trần Thăng, nghe thấy lời bẩm báo này y khẽ gật đầu thanh âm không mấy vui vẻ nói.
- Hiện giờ phái người đi truyền tin cho chỗ cửa sông Thanh Giang. Trấn Miếu Loan có khoái mã chờ. Nửa canh giờ trước khi hừng đông vào sáng sớm ngày mai chúng ta ăn cơm sau đó chạy tới chỗ Ngưu gia kia.
Y vừa nói xong, mấy người đứng ở bên cạnh lập tức muốn đi truyền lệnh còn chưa kịp đi đã bị gọi lại, Trần Thăng lại nói.
- Lương khô không cần dè xẻng, sáng mai toàn bộ ăn sạch, đói bụng làm không được việc.