- Chủ tướng, chúng ta đi quá nhanh, chỉ cần chờ mấy lộ khác một chút, như thế nào lại thành cục diện bây giờ.
Lời nói này mang theo chút oán giận.
Đỉnh núi đều là cờ xí và binh mã trùng trùng điệp điệp, chói mắt nhất là trên một đại kỳ viết chữ “Đỗ”, tuy nhiên phía trên lại có một ít bùn đất dây bẩn.
Cách gần đấy cũng nhìn thấy được trên sườn núi và đỉnh núi đối diện cũng có rất nhiều binh mã, cờ xí tám màu không ngừng tung bay. Quân tướng binh lính dươi lá đại kỳ chữ "Đỗ" nhìn triền núi đối diện, trên mặt đều có kinh hoảng và phẫn nộ không che giấu được. Mặc dù lúc này trời đã sắp tối đen, cái gì cũng không nhìn rõ lắm.
Lời nói mang theo chút oán giận vừa rồi kia, cũng là nói ra dưới lá đại kỳ kia. Bọn gia đinh bao quanh tổng binh Đỗ Tùng Sơn Hải Quan nhìn vị bằng hữu này, không có ai lên tiếng trách cứ, bởi tất cả mọi người đều biết người nọ là cháu trai của Đỗ Tùng, y có tư cách oán giận, hơn nữa mọi người ai cũng đều muốn nói ra câu oán hận này.
Đỗ Tùng đứng ở phía trước, dõi mắt nhìn đại quân Nữ Chân Kiến Châu phía đối diện. Hiện tại y đã năm mươi tuổi, vóc dáng cũng có chút mập mạp, nhưng gia đinh ai cũng biết võ công tướng quân nhà mình không chút suy giảm so với năm đó. Ở nhà nhàn cư hơn mười năm, võ nghệ chưa bao giờ bỏ xó, áo giáp mười mấy cân mặc lên người, người trẻ tuổi có mấy ai chịu được, nhưng Đỗ Tùng lại rất thoái mái.
Đỗ Tùng hỏi ngược lại.- Có phải cảm thấy ta lớn mật nóng vội, cảm thấy ta chỉ vì muốn tranh công hay không. Từ lúc bắt đầu đám thỏ đế các ngươi không phải cảm thấy công lao này lấy được dễ dàng hay sao.
Trong lời nói của y không có chút nản lòng và khẩn cấp nào, ngược lại còn thấy có chút thoải mái.
Thân vệ bên người câm họng không nói lại được lời nào, cũng không ai ngờ đến sẽ có ngày rơi vào cục diện như hiện nay, cứ tưởng đối thủ không chịu nổi một kích, đại quân nhà mình cứ như vậy mà thẳng tiến nhanh chóng, tất nhiên sẽ có công đầu. Thật ra khi mới bắt đầu rất thuận lợi, dọc theo đường đi hạ liên tiếp hai trại của địch, sau đó liền dừng lại, ai cũng không nghĩ đến sẽ gặp đại quân Nữ Chân Kiến Châu ở Tát Nhĩ Hử này, hơn nữa còn gấp vài lần đại quân của bọn họ.
Vừa mới chạm mặt, bọn tướng tá thân tín thủ hạ của Đỗ Tùng lập tức đã biết Nữ Chân ở Kiến Châu này rất dũng mãnh và khó đối phó, chỉ đành không ngừng thu hẹp lại, trơ mắt nhìn đội quân của đối phương không ngừng tiến về phía mình, nhưng cục diện lúc này, có muốn chạy cũng không được.
Lúc này một lời nói nữa lại vang lên.
- Tướng gia, chúng tiểu nhân không sợ chết, cũng không có gì oán hận, nhưng chúng ta chỉ mang theo lương thảo trong sáu ngày.
Ở cục diện này, mấy lời nói ra cũng không còn chút kiêng dè gì.
Đỗ Tùng lạnh giọng cười nói.
- Thật nực cười, lão tử ta đánh trận nhiều năm như vậy, đầu óc lại không có hồ đồ, chẳng lẽ ta không biết cạn lương thực doanh trại sẽ như thế nào hay sao. Ngươi cho là ta không nghĩ đến việc mang thêm nhiều lương thảo. Chúng ta chỉ được cho phép mang theo sáu ngày mà thôi, nhiều một ngày cũng không có.
Xung quanh lặng ngắt như tờ, Đỗ Tùng lại cười ha hả không ngừng, hồi sau nói tiếp.
- Các ngươi nghĩ kho lương thực ở Liêu Dương vẫn còn đầy à? Thật nực cười, sớm đã trống không. Mười năm trước các ngươi cho là vì sao ta đốt kho lương thực.
Nói đến đây lại không lên tiếng nữa. Đỗ Tùng nhổ nước miếng xuống mặt đất, bọn thân binh vẫn im lặng. Những người lớn tuổi hơn một chút đều biết, năm đó lúc Đỗ Tùng làm tổng binh Liêu Đông, tội danh bị bãi quan chính là phóng hỏa đốt kho lương thực
Im lặng không được bao lâu, liền nghe được tiếng tù và du dương ở phía đối diện truyền tới, lập tức tiếng trống nặng nề vang lên, ở trên núi đối diện, thanh âm quát tháo reo hò cũng bắt đầu ầm vang.
Trên mặt một đám thân vệ bên người Đỗ Tùng đều biến sắc, Đỗ Tùng lại mỉm cười, cất giọng nói.
- Bọn tiểu nhân, sợ chết sao?
Đáp lại câu hỏi là câu trả lời không chút chần chừ nào.
- Nguyện vì chủ tướng không tiếc hi sinh.
Ngày thường bạc được cấp đầy đủ, coi như tay chân con cháu, còn không phải là vì trước mắt.
Đỗ Tùng cười ha hả, mở miệng nói.
- Được, đi theo lão tử chém giết một trận, Đại Minh cho chúng ta hưởng phúc nhiều năm như vậy, nên trả.
Tiếng trống vang lên, cờ hiệu phấp phới, cây đuốc bên quân Minh từng đốm sáng lên, nhưng lúc này không có bất cứ ai chạy toán loạn. Mặc dù binh mã ở trấn Sơn Hải Quan đều được điều động từ các nơi, đây là chưa nói đến binh mã còn ở lại, nhưng hiện tại lương thảo còn lại cũng không chống đỡ nỗi hai ngày. Ở bên trong địa phận Kiến Châu này, xung quanh đều là quân địch, có muốn chạy trốn cũng không được, cũng chỉ đành liều mạng xông lên.
Đất trời lạnh khủng khiếp, Liêu Đông càng phải như vậy, vừa mới xảy ra bão tuyết, thung lũng Tát Nhĩ Hử phủ một màu tuyết trắng, nhưng trong sơn cốc Tát Nhĩ Hử, lại không nhìn thấy một chút màu trắng nào.
Đại đội binh lính bên quân Minh từ trên núi đi xuống, lúc bắt đầu còn đi theo trận hình, tất cả đều duy trì nối tiếp nhau đi xuống phía dưới, không kìm nỗi mỗi lúc chạy càng nhanh hơn, nhất là lúc nhìn đến sườn núi phía đối diện cũng có đại đội binh lính đi xuống, ai cũng biết sẽ chạm nhau chém giết ở trong khe.
Không có chỗ để trốn, không có chỗ để đi, chỉ có chiến đấu một trận, cũng chỉ có cái chết, ở nơi này có lòng tin chống đỡ, binh sĩ quân Minh cũng không kìm nổi nhiệt huyết sôi trào.
Tiếng trống càng trở nên gấp gáp, võ quan Thiên tổng, Bả tổng gầm lên thét to liên tiếp, bước chân mỗi người không kìm nỗi mỗi lúc một nhanh, từ thong thả đến gấp rút, từ gấp rút tới chạy cực nhanh, không ai còn để ý đến trận hình, tất cả chỉ muốn tiến lên, lao xuống và liều mạng với những Thát tử đó.
Trước mặt, sườn núi bên kia cũng có tiếng hiệu lệnh lớn, bước chân của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu cũng đang tăng nhanh, nhưng trước sau cũng không phải chạy nhanh, cứ như vậy chậm rãi đi xuống dưới.
Một đêm trôi qua.
Mùi máu tanh trong thung lũng Tát Nhĩ Hử đã tản đi không ít, gió vừa thổi qua, tất cả mọi thứ không còn gì lưu lại, ở giữa sơn cốc cũng không còn tuyết trắng nữa, khắp mọi nơi chỉ còn tản mát những thi thể cùng vết máu loang lỗ.
Trên chiến trường có người kêu rên nhưng tiếng đã có chút vô lực, cách cái chết cũng không xa, có người than khóc thảm thiết, nhưng tiếng khóc cũng không dám quá lớn, bởi vì tù binh nếu ầm ĩ quá sẽ bị đối phương đem ra giết chết.
Tù binh cũng không có nhiều, đa phần là chết trong lúc chiến đấu hoặc là chạy tan tác, bất quá ở nơi thảo nguyên hoang dã giá rét bên trong không một bóng người này, cho dù có chạy trốn cũng chết vì đói rét mà thôi.
- Công lao này rốt cuộc là quy hết về Mộ Bố Bối Lặc. Tiểu tử họ Sách kia xui xẻo còn cho rằng mình bắn chết Đỗ Tùng, có được nhiều thêm mấy phần tiền đồ.
- Ngươi nhỏ giọng một chút, lẽ nào ngươi cũng muốn sau lưng bị đao đâm được cái danh chết trận.
- Chậc chậc, lại nói tới những người bên cạnh Đỗ Tùng này ai cũng không sợ hãi, không có bất cứ ai đầu hàng, quyết đánh tới chết mới thôi. Ngươi nói thử xem, nếu Đại Minh ai cũng đánh như vậy, chúng ta không phải phiền toái rồi sao?
Vài tên lính Kiến Châu mặc áo khoác da nhỏ giọng thảo luận, chào nhau hoặc tức giận mắng mấy tiếng, thúc giục binh lính quân Minh mệt mỏi không chịu nổi nữa mau chóng vận chuyển thi thể.
Hành quân mỏi mệt, không được ăn cơm nên ai cũng đói khát, hơn nữa sau một hồi chém giết hoảng sợ, binh lính quân Minh từng người bắt đầu suy sụp. Thỉnh thoảng có người ngã nhào trên mặt đất, không còn sức lực để đứng lên, bất quá mỗi người cũng không dám có tâm tư phản kháng, mặc dù binh lính Nữ Chân lưu lại bên này chưa tới nghìn tên. Trời vừa mờ sáng đại quân Nữ Chân đã rời khỏi nơi này, đêm qua sau một hồi chém giết, khiến cho mỗi người ai cũng cảm thấy sợ hãi.
Có người vô cùng hoảng sợ hô to.
- Mở, mở.
Trong giọng nói có người tràn ngập hưng phấn.
- Mở, mở.
Trời đông giá rét, mặt đất Liêu Đông còn bị đóng băng cứng rắn như sắt, vốn rằng là không có cách nào đào ra, đào mốc chôn cọc, xây dựng công sự cũng đã thành nói xàm.
Chính vì thế, ngay sau khi biết một lộ binh mã Đỗ Tùng đại bại, một lộ binh mã của Tổng binh Khai Nguyên Mã Lâm lập tức dừng lại không tiến lên nữa, ở nguyên chỗ hạ doanh kết trại cố thủ. Nhưng trong tiết trời thế này, bọn họ vốn dĩ xây ra được cái gì giống như công sự, bọn họ càng không ngờ được đại quân Nữ Chân Kiến Châu sẽ tới nhanh như vậy.
Có người oán giận Đỗ Tùng nóng vội tiến nhanh, nhưng mấy vạn đại quân tiến gấp, cũng sẽ không mau đến mức nào, cho nên sau khi binh mã Nữ Chân Kiến Châu đánh tan quân của Đỗ Tùng liền lập tức tìm tới một lộ của Mã Lâm này, mà lúc này doanh trại lộ binh mã Mã Lâm còn chưa có tu sửa xong.
Nhìn tháy kẻ địch gấp mấy lần bên mình, quân lính trên dưới Mã Lâm lập tức sợ hãi, ở nơi thảo nguyên hoang dã này quá nhiều lựa chọn, tất cả đều cảm thấy nên chạy trốn, không cần phải tử chiến.
Đại quân Nữ Chân Kiến Châu đánh về phía doanh trại của quân Minh, ngay sau khi sơ hở đầu tiên bị đột phá, chủ soái Mã Lâm lập tức bỏ trốn trước, đội nhân mã hộ vệ từ doanh địa phía sau gấp gáp rời đi, toàn quân bắt đầu tản mát.
Chỉ có nhân mã bộ lạc Diệp Hách đi cùng với lộ Mã Lâm gắng gượng tự bảo vệ mình, nhưng nhìn thấy quân Minh tan tác hết đến mức này, bọn họ cũng không có lòng dạ đi liều chết với kẻ thù truyền kiếp bộ lạc Kiến Châu, chỉ chậm rãi mà rút lui.
Mà quan binh quân Minh chạy trốn cũng không nhiều. Sau khi cuộc chém giết nghiêng hẳn về một bên rất nhiều người ngay cả dũng khí chạy trốn cũng không có, ngay lập tức quỳ xuống đất đầu hang.
Quân tướng nhất đẳng Du kích, Đô ti, Thiên tổng, Bả tổng giống như quân tốt bình thường, trong lòng nơm nớp lo sợ quỳ gối trên mặt tuyết, chờ đợi quyết định của Nữ Châu Kiến Chân, bọn họ ai nấy đều kinh hồn bạt vía.
Vốn rằng hạng người có thân phận như bọn họ tới Nữ Chân Kiến Châu, người tôn quý nhất của bộ lạc này cũng phải khách khí cười làm lành, nhưng lúc này chỉ cần gặp được người cưỡi ngựa đi ngang qua, tất cả mọi người đều quỳ xuống đất dập đầu.
Không quỳ xuống sẽ bị chặt đầu ngay lập tức, ở nơi đó quỳ úp mặt vào trên mặt tuyết, cũng không biết rốt cuộc là người nào đi qua, cũng không nghe rõ những Thái tử cưỡi ngựa rốt cuộc đang nói gì.
- Quản chi mấy lộ khác tới. Chỉ một lộ quân này của ta đi... Lời của Tứ Bối Lặc quả thật đáng nể. Chúng ta mạnh hơn quân Minh, người lại đông hơn quân Minh. Nuốt sống từng lộ một còn có lý nào đánh không thắng được sao?
- Tứ Bối Lặc anh minh thần võ, đều tốt hơn nhiều so với mấy kẻ khác.
- Lời này của ngươi tốt nhất đừng để cho ba vị Bối Lặc nghe được, nếu nhị Bối Lặc nghe được, cho dù thế nào cũng đem ngươi ném vào trong nồi mà nấu,
- Tính tình A Mẫn cọc cằn, sớm muộn gì y cũng sẽ giống A Ma, cũng phải bị đóng ở trong hòm.
Nhị Bối Lặc A Mẫn là cháu của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, phụ thân Thư Nhĩ Cáp Tề của y năm đó bị anh ruột Nỗ Nhĩ Cáp Xích đóng vào trong hòm gỗ, nghẹn thở tới chết. Nhưng Tương Lam Kỳ thuộc quyền của Thư Nhĩ Cáp Tề thế mạnh, vốn dĩ không cách nào nuốt sạch được, chỉ đành phải tiếp tục để cho con trai A Mẫn của Thư Nhĩ Cáp Tề tới là Chủ kỳ.
Chỉ có điều tính tình A Mẫn này cực kỳ thô bạo, có vết xe đổ của cha mình trước mắt, nhưng lại không mảy may kìm chế, làm việc không hề kiêng nể, giết người đánh cướp không có một chút chừng mực, nhất là đối đãi với dân Hán ở Liêu Đông cực kỳ tàn nhẫn, không xem như người mà đối đãi, chỉ xem như cỏ cây gà chó, ngay cả người đến xin hàng cũng không ngoại lệ.
Y làm như vậy, rước lấy bất mãn và khiêu khích từ trên xuống dưới. Đại Bối Lặc Đại Thiện, tam Bối Lặc Mãng Cổ Nhĩ Thái, tứ Bối Lặc Hoàng Thái Cực cũng cực kỳ bất mãn với A Mẫn, bất mãn này hiển nhiên sẽ làm cho kỳ đinh bên dưới thấp thỏm không yên, cũng có lời đồn nói em trai ruột của A Mẫn là Tề Nhũ Cáp Lãng cũng có lời oán than với y.
Ở khắp núi đồi đều là người, đều là người trên mặt tràn đầy hoảng sợ muốn chạy trốn, không có cờ hiệu, không có quân nhu, thậm chí không có cả binh khí cùng lương thảo, mỗi người đều đang chạy trốn không ngừng.